Tôi Là Nữ Hoàng Ngày Tận Thế

Chương 9



33

 

"Cô tìm được thuốc giải rồi sao?"

 

Ánh mắt Hách Nhĩ Tư dừng lại trên những ống thuốc trong tay Lưu Ly.

 

Lưu Ly thất thần gật đầu, Hách Nhĩ Tư rút ống thuốc ra, đưa cho một dị năng giả bị thương và một người thường.

 

"Các người, uống đi."

 

Giọng Hách Nhĩ Tư mang theo vẻ uy nghiêm không cho phép từ chối.

 

Hai người nhìn nhau, nhưng không dám nhận lấy ống thuốc.

 

Họ đều hiểu rõ, nguồn gốc và công dụng của thuốc không rõ ràng, phải có người thử thuốc trước.

 

Hách Nhĩ Tư và Lưu Ly là lực lượng chiến đấu chủ chốt nhất, chắc chắn không thể uống thuốc trước.

 

Ngay cả khi thuốc thực sự có hiệu quả thì điều đó có nghĩa là sau khi uống thuốc, Hách Nhĩ Tư sẽ trở lại thành người thường.

 

Vì vậy, để những người khác thử thuốc, là lựa chọn đúng đắn nhất.

 

Việc chọn một dị năng giả và một người thường, là vì Hách Nhĩ Tư muốn quan sát loại thuốc này, xem nó có tác động như thế nào đến dị năng giả và người thường.

 

"Nếu không uống, tôi sẽ ném các người ra ngoài."

 

Hách Nhĩ Tư đe dọa, khuôn mặt tuấn tú phủ đầy mây đen.

 

Hai người run rẩy nhận lấy ống thuốc, dưới sự giám sát của Hách Nhĩ Tư và những người khác, uống cạn.

 

"Trói họ lại."

 

Hách Nhĩ Tư ra lệnh một tiếng, những người còn lại trói chặt hai người kia lại.

 

Trong lòng Lưu Ly vẫn ôm một tia hy vọng, nếu thuốc giải là thật, ít nhất vẫn có thể cứu được Đàn Mộc.

 

"Bây giờ các người cảm thấy thế nào?" Lưu Ly lo lắng hỏi.

 

"Tôi hình như có thể nghe thấy tiếng động ở rất xa."

 

Người thường uống thuốc nói, trông không khác gì trước đây.

 

"Nhiều nhiều người đang nói chuyện! Ồn quá."

 

Hách Nhĩ Tư nhíu mày sâu sắc, trong nháy mắt hắn đã hiểu ra.

 

"Anh ts thức tỉnh dị năng rồi."

 

Gần như trong cùng một khoảnh khắc, người dị năng giả còn lại uống thuốc, đột nhiên hét lên đau đớn.

 

Cơ thể anh ta bắt đầu biến đổi một cách kỳ dị, đau đớn lăn lộn trên mặt đất, da anh ta theo sự vặn vẹo của anh ta, dần dần bong ra.

 

Anh ta lột da.

 

Khi anh ta liên tục cọ xát, một lớp da người dần bong ra, lộ ra cơ thể mới bên dưới đầy vảy thịt.

 

Cơ thể anh ta nhỏ đi một chút, tự mình trượt ra khỏi dây trói.

 

Lúc này anh ta đã không thể gọi là con người nữa rồi, anh ta cắn đứt tai người bị trói, trong nháy mắt, cả phòng thí nghiệm tràn ngập m.á.u tanh.

 

Hách Nhĩ Tư phản ứng nhanh chóng, một đao c.h.é.m xuống đầu con quái vật.

 

May mắn là không phải quái vật mạnh, Hách Nhĩ Tư một chiêu đã g.i.ế.c c.h.ế.t nó.

 

"Đây không phải là thuốc giải......" Lưu Ly lẩm bẩm.

 

Rốt cuộc tại sao? Tại sao lại hoàn toàn khác với tiểu thuyết?

 

Lưu Ly đột nhiên nhớ đến tờ báo cáo kia, quay người chạy về phía phòng thí nghiệm của Mã Não.

 

34

 

Ở đâu? Báo cáo thí nghiệm của Mã Não rốt cuộc ở đâu?

 

Lưu Ly mở ngăn kéo phòng thí nghiệm, lục tìm hồ sơ thí nghiệm của Mã Não.

 

Mã Não là vật thí nghiệm đầu tiên, cô ta nhất định có bí mật gì đó.

 

Cuối cùng, ở tận đáy ngăn kéo, Lưu Ly tìm thấy một bản báo cáo.

 

"Nghiên cứu cho thấy, vật thí nghiệm 000, dịch cơ thể có thể kích phát dị năng, vì vậy đã điều chế dịch cơ thể thành huyết thanh, tiến hành nghiên cứu mới."

 

"Tiêm huyết thanh vào cơ thể các vật thí nghiệm khác, vật thí nghiệm xuất hiện những biến đổi rõ rệt."

 

"'Kế hoạch Sáng Thế' khởi động, lợi dụng đặc tính của vật thí nghiệm 000, nghiên cứu ra những dị năng giả mới."

 

"'Kế hoạch Sáng Thế' thất bại, vật thí nghiệm 000 trốn thoát khỏi nơi giam giữ."

 

"Cô ta không phải là con người."

 

Báo cáo thí nghiệm dừng lại ở đây, Lưu Ly cảm thấy có chút nghẹt thở.

 

Mã Não không phải là con người, thuốc kia cũng không phải là thuốc giải.

 

Những ống thuốc đó, là huyết thanh của Mã Não.

 

Đáng lẽ cô ta phải đoán ra từ lâu rồi.

 

Mã Não rõ ràng có lòng trắc ẩn bao la, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lộ ra lại như đang nhìn đám kiến cỏ.

 

"Mã Não, rốt cuộc cô là ai?"

 

"Cô đang hỏi tôi sao?"

 

Tôi bước ra từ trong bóng tối, Lưu Ly dường như bị tôi làm giật mình, lùi lại mấy bước.

 

Trong mắt Lưu Ly là nỗi sợ hãi không thể che giấu, tôi mỉm cười trong lòng, giữ khoảng cách với cô ta.

 

"Trong nhận thức của các người, tôi có lẽ là một loại tà thần, hoặc dùng lời của các người để hình dung, tôi là 'ong chúa'."

 

"Bọn họ lấy sức mạnh từ tôi, trong cơ thể mang dòng m.á.u của tôi, tôi là nữ vương của bọn họ, cũng là 'mẹ' của bọn họ."

 

Tôi cười, tiến lại gần Lưu Ly hơn một chút.

 

Trên mặt Lưu Ly lộ vẻ không thể tin được, cô ta như nghĩ ra điều gì đó, khuôn mặt đáng yêu mất đi vẻ tươi tắn.

 

"Ngày tận thế...... chẳng lẽ ngày tận thế là do cô gây ra sao?"

 

"Tại sao cô lại làm như vậy? Cô hận loài người đến thế sao?"

 

35

 

Tôi mỉm cười không nói, tiện tay cầm lấy ống tiêm trong phòng thí nghiệm.

 

Trên đầu kim rỉ sét loang lổ, mơ hồ có thể thấy vết máu.

 

Ngày đó, tôi đã bị những con người tham lam tiến hành đủ loại thí nghiệm trong phòng thí nghiệm này.

 

Tôi không hận họ, bởi vì loài người quá yếu đuối và đáng thương, họ chỉ đang theo đuổi sức mạnh.

 

"Bọn họ theo đuổi sức mạnh, tôi liền cho họ thứ họ muốn, tôi chỉ là làm theo ý nguyện của họ thôi."

 

"Ngược lại, tôi rất yêu loài người, giống như các người yêu mèo con ch.ó con vậy, các người rất yếu đuối, rất đáng thương, khiến tôi không khỏi muốn quan sát các người."

 

Tôi không có cảm xúc tiêu cực, tôi sinh ra là nữ vương, thứ tôi có chỉ là lòng thương xót và từ bi.

 

Tôi thích những cảm xúc tiêu cực của loài người, đó là thứ tôi chưa từng có, tôi thích sự giãy dụa của những con người yếu đuối trong tuyệt vọng.

 

Vì vậy tôi đã diễn vai một con người để quan sát họ ở khoảng cách gần hơn.

 

"Lưu Ly, chẳng phải trước đây cô cũng đã nói với tôi, đừng làm thánh mẫu, chỉ cần mình vui vẻ là được rồi sao?"

 

Tôi đi đến trước mặt Lưu Ly, vẫn như cũ nở nụ cười dịu dàng đó.

 

Cả người Lưu Ly run rẩy, cô ta cảm nhận được một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng.

 

Cuối cùng cô ta cũng hiểu, tôi trước mắt, căn bản không phải là cùng một loại tồn tại với cô ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

 

"Tại sao lại như vậy? Thế giới này! Chẳng lẽ không phải chỉ là một thế giới tiểu thuyết PO thôi sao?! Tại sao lại biến thành như thế này?"

 

Lưu Ly phát điên lên ném tất cả mọi thứ xuống đất, như thể cuối cùng cũng không chịu đựng được nữa mà bùng nổ.

 

"Làm sao cô biết cái gọi là tiểu thuyết của cô trùng khớp với tất cả những gì đang xảy ra trên thế giới này, chẳng lẽ không phải là trùng hợp sao? Lưu Ly, đây là thực tế."

 

Lưu Ly ngẩng đầu, lúc này cô ta đã không còn vẻ tự tin như trước.

 

Cô ta hoang mang rồi, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể cứu vãn hoàn toàn tất cả.

 

Bây giờ cô ta đã được ban cho dị năng, cho dù chết, cũng sẽ bị đồng hóa thành quái vật.

 

Cô ta vẫn chưa muốn chết.

 

Lưu Ly đột nhiên ý thức được điều gì đó, cô ta ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Mã Não sáng lên.

 

"Cô là ‘mẹ’, chẳng lẽ g.i.ế.c cô, tất cả sẽ kết thúc sao?"

 

Lời của Lưu Ly khiến tôi hơi khựng lại, sau đó trong lòng tôi đột nhiên nảy ra một ý.

 

"Cô đoán đúng rồi, nhưng......, nếu cô g.i.ế.c tôi, không chỉ quái vật, mà cả những dị năng giả có huyết thanh của tôi, cũng sẽ chết."

 

"Lưu Ly, chúng ta chơi một trò chơi nhé."

 

36

 

Tôi lấy con d.a.o găm trong túi ra, đặt nó trước mặt Lưu Ly.

 

"Tôi cho cô cơ hội g.i.ế.c tôi, dùng con d.a.o này có thể g.i.ế.c c.h.ế.t tôi hoàn toàn, tôi sẽ không phản kháng."

 

"Cô sẽ trở thành anh hùng, ngày tận thế sẽ kết thúc, nhưng đồng thời tất cả dị năng giả bao gồm cả cô, cũng sẽ c.h.ế.t cùng tôi, những người thường còn lại sẽ được cứu."

 

"Nhưng cô cũng có thể chọn không g.i.ế.c tôi, vậy thì tôi nguyện giúp cô lấy ra huyết thanh của tôi trong người cô, cô sẽ sống sót như một người thường trong ngày tận thế đầy quái vật."

 

"Nào, hãy đưa ra lựa chọn của cô. Cô muốn vì những người còn lại, hy sinh tính mạng để g.i.ế.c tôi, trở thành cứu tinh của nhân loại, trở thành vị thánh mẫu mà cô ghét nhất; hay là muốn vì bản thân mình mà sống lay lắt, bỏ mặc tôi, rồi trở thành thứ vô giá trị nhất trong mắt cô?"

 

Tôi cười nghiêng đầu, chờ đợi câu trả lời của Lưu Ly.

 

Tôi xưa nay không bao giờ nuốt lời, nhưng tôi xưa nay cũng thích quan sát loài người.

 

Tôi tò mò không biết Lưu Ly sẽ đưa ra lựa chọn như thế nào.

 

Dù cô ta đưa ra quyết định nào, Mã Não cũng cảm thấy vô cùng phấn khích.

 

Bàn tay run rẩy của Lưu Ly nắm lấy con dao, đôi mắt cô ta nhìn chằm chằm, dừng lại trên người tôi.

 

Phụt, một con d.a.o đ.â.m xuyên qua lồng n.g.ự.c Lưu Ly, con d.a.o nhỏ trượt khỏi đầu ngón tay Lưu Ly. Lưu Ly không thể tin được quay đầu lại, ánh mắt lạnh lẽo của Hách Nhĩ Tư lặng lẽ nhìn Lưu Ly.

 

"Lưu Ly, chính cô đã dạy tôi, làm người phải đặt bản thân lên hàng đầu."

 

Hách Nhĩ Tư cười dịu dàng, con d.a.o trong tay hắn khuấy động trong cơ thể Lưu Ly.

 

Hắn rút con d.a.o ra, đẩy Lưu Ly ngã xuống đất.

 

Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hách Nhĩ Tư.

 

Xác của Lưu Ly bị vứt tùy tiện sang một bên, Hách Nhĩ Tư nhặt con d.a.o lên, sải bước đi đến trước mặt tôi.

 

"Để tôi chọn, những người khác không quan trọng, tôi muốn sống."

 

37

 

Tôi nhìn Hách Nhĩ Tư trước mắt, nhưng lại cảm thấy vô cùng xa lạ.

 

Lưu Ly đến c.h.ế.t cũng không ngờ, mình lại bị người đồng đội quan trọng nhất phản bội.

 

Tôi ghét sự phản bội.

 

Hách Nhĩ Tư ban đầu vốn dĩ là thú cưng tôi chọn.

 

Hắn vốn cũng là con người, là tôi nuôi dưỡng hắn, hắn không phải quái vật, cũng có ý thức tự chủ, nhưng thú cưng phải hoàn toàn trung thành với tôi.

 

Nhưng bọn họ đã chọn phản bội tôi, đi theo chủ nhân mới.

 

Bây giờ, hắn lại một lần nữa phản bội.

 

"Ngươi, đã vi phạm quy tắc trò chơi của ta."

 

"Ngươi không phải là nhân vật chính ta chọn."

 

Tôi đưa tay ra, từ trong bóng tối, A Vô bước ra.

 

"Hãy c.h.ế.t đi."

 

Tôi nghiêng đầu cười, rút huyết thanh của tôi ra khỏi người hắn, hắn bây giờ chỉ là một người thường mặc người xâu xé.

 

A Vô hung dữ nhìn hắn.

 

Trong khoảnh khắc đối diện với A Vô, Hách Nhĩ Tư cảm thấy một lượng lớn thứ gì đó tràn vào não hắn, hắn đau đớn nằm trên mặt đất, dùng sức móc mắt mình ra.

 

Hắn nhìn thấy rất nhiều thứ kỳ lạ, những thứ không nên nhìn thấy.

 

Hắn dùng tay trực tiếp móc nhãn cầu ra, nhưng dù không nhìn thấy, hắn vẫn có thể nghe thấy, hắn đau đớn nắm lấy ống tiêm bên cạnh, dùng sức đ.â.m vào màng nhĩ.

 

Nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được, cảm nhận được thứ kỳ lạ đang ở bên cạnh hắn.

 

Rất nhiều đôi mắt..................

 

Dù chỉ là cảm nhận Hách Nhĩ Tư cũng có thể cảm nhận được cái cảm giác bị hàng trăm đôi mắt nhìn chằm chằm, rợn tóc gáy.

 

"Nữ vương điện hạ, những người còn lại đã xử lý xong." Bóng đen xuất hiện sau lưng tôi, những xúc tu đen quấn quýt lấy chân tôi một cách thân mật.

 

Tôi hài lòng nhìn vẻ mặt đau khổ giãy dụa của Hách Nhĩ Tư trước mắt, cảm nhận những cảm xúc tiêu cực trên người hắn.

 

Không lâu sau, hắn sẽ bị chính mình dày vò đến suy nhược tinh thần mà chết.

 

Đáng thương thật.

 

Nhưng tôi lại không nhịn được khẽ cười.

 

A Vô bị tiếng cười của tôi thu hút, dời mắt nhìn tôi.

 

Trong mắt cậu bé, tôi trở nên càng thêm thánh khiết thần thánh, ánh sáng trắng càng thêm rực rỡ.

 

Chỉ có điều, bóng dáng quái vật phía sau, dường như đã trở nên nhiều hơn một chút.

 

38

 

Ngày tận thế đã kéo dài gần một trăm năm, những con người kiên cường đã xây dựng lại thành trì của riêng mình.

 

Quái vật vẫn hoành hành, các dị năng giả gánh vác sứ mệnh bảo vệ nhân loại.

 

Họ thành lập liên minh dị năng giả, phân cấp và đánh số cho các dị năng giả, cùng nhau hợp tác.

 

Loài người xây dựng căn cứ của riêng mình, cuối cùng cũng giúp nền văn minh nhân loại được tiếp tục.

 

Thập Cửu là một thành viên của liên minh dị năng giả, dị năng giả cấp B.

 

Hôm nay vốn là một nhiệm vụ ra ngoài bình thường lại bất ngờ gặp phải quái vật cấp cao nhất.

 

Anh ta bị thương nặng, mất đi ý thức.

 

Khi tỉnh lại lần nữa, anh ta đối diện với một đôi mắt dịu dàng như nước.

 

Người phụ nữ trước mắt đã cứu anh ta, chăm sóc anh ta tận tình.

 

Người phụ nữ nói với anh ta, cô ấy là một người lang bạt trong ngày tận thế.

 

Thập Cửu rung động, nhìn chằm chằm vào người phụ nữ như tiên giáng trần trước mắt.

 

Anh ta hỏi người phụ nữ tên gì, ngỏ muốn đưa người phụ nữ về.

 

Người phụ nữ nghiêng đầu, lộ ra nụ cười vô cùng dịu dàng.

 

"Lần đầu gặp mặt, tôi tên là Mã Não."

 

(Hết)


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com