Tôi Ngốc Nhưng Là Phúc Tinh

Chương 5



Tan học, tôi không dám về nhà ngay, cứ đi loanh quanh trong khu dân cư, hết đứng lại ngồi, lòng đầy do dự.

 

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, tôi đã nhìn thấy Khúc Diễm Đình từ trong nhà đi ra.

 

Tim tôi giật thót một cái, hít mạnh một hơi, rồi quay người bỏ chạy.

 

“Cố Minh Chiêu!”

 

Giọng Khúc Diễm Đình vang lên sắc bén, như một tiếng sét giữa trời quang.

 

Tôi sợ đến mức cả người run lên, hai chân như nhũn ra, chưa kịp chạy được mấy bước đã không thể nhúc nhích nổi nữa.

 

Khúc Diễm Đình bước nhanh đến, ánh mắt sắc lạnh nhìn tôi:

 

“Con bị làm sao vậy? Hôm nay sao về muộn thế? Lại còn vừa thấy tôi đã chạy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi?”

 

Tôi chột dạ đến mức tim đập loạn xạ, vội vàng lắc đầu:

 

“Không có gì! Không có chuyện gì hết!”

 

Khúc Diễm Đình hơi nheo mắt lại, ánh mắt trở nên nghi ngờ hơn:

 

“Không có chuyện gì mà tan học không về nhà, con đi đâu? Tôi còn tưởng con bị mấy đứa du côn chặn lại rồi chứ. Mau về nhà!”

 

Tôi cúi đầu xuống, giọng lí nhí:

 

“Vâng…”

 

Về đến nhà, nhân lúc Khúc Diễm Đình không để ý, tôi vội vàng cầm tờ bài thi lẻn vào bếp:

 

“Dì Trương, dì ký giúp con một chữ đi ạ…”

 

Dì Trương vừa nhìn thấy con số “2” kia, lập tức đứng sững lại, vẻ mặt như không biết phải nói gì.

 

“Sao lại còn tệ hơn cả hồi tiểu học vậy? Hồi tiểu học ít ra con còn được ba bốn chục điểm mà.”

 

Tôi mếu máo, giọng đầy ấm ức:

 

“Toán cấp hai khó hơn rồi… con…”

 

Còn chưa kịp nói hết câu, cửa bếp bỗng nhiên bị mở ra.

 

Khúc Diễm Đình bước vào.

 

Tim tôi suýt nữa nhảy vọt ra khỏi cổ họng, tôi lập tức giấu bài thi ra sau lưng.

 

Khúc Diễm Đình mím môi, như thể không hề để ý đến hành động của tôi, chỉ quay sang nói với dì Trương:

 

“Tối nay làm thêm cho tôi một đĩa dưa chuột trộn.”

 

Dì Trương vội vàng gật đầu:

 

“Được, được.”

 

Khúc Diễm Đình liếc nhìn hai chúng tôi một cái, rồi quay người đi ra ngoài.

 

Nhưng chỉ một cái liếc nhìn đó thôi… cũng khiến tôi thấy như bị nhìn thấu.

 

Vừa nghĩ đến buổi họp phụ huynh ngày mai, đầu tôi đã đau như muốn nứt ra.

 

Cuối cùng, tôi nghiến răng, quyết định liều một phen.

 

Đợi dì Trương ký xong, tôi gấp bài thi lại thật cẩn thận, rồi đi ra tìm Khúc Diễm Đình.

 

Tôi đứng trước mặt bà, có chút lúng túng, giọng nhỏ đi:

 

“Cái đó… dì ơi… ngày mai con có họp phụ huynh, dì có thể đi giúp con một chuyến được không? Bố con không có thời gian, còn dì Trương thì… thì…”

 

Cô giáo đã nói rất rõ rồi, nhất định phải là phụ huynh đi.

 

Khúc Diễm Đình nhìn tôi một lúc, rồi khẽ cười một tiếng:

 

“Bảo sao hôm nay con cứ lạ lạ kỳ kỳ, hóa ra là vì chuyện này à?”

 

Bà hơi ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng không quá gay gắt:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Tuy tôi không muốn đi lắm… nhưng nếu con đã mở lời rồi, vậy thì tôi đi.”

 

Tôi sững người trong chốc lát, không ngờ bà lại đồng ý nhanh như vậy.

 

Trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn chút vui vẻ, đến mức tôi cũng không còn ghét bà như trước nữa.

 

“Cảm ơn dì ạ!”

 

Khúc Diễm Đình phất tay, giọng thản nhiên:

 

“Đi làm bài tập đi, đừng đứng chắn tivi của tôi.”

 

7

 

Chiều hôm sau tan học, chúng tôi được gọi ra ngoài xếp hàng ngay cổng trường, cô chủ nhiệm còn chọn thêm vài bạn đứng ra phía trước để đón phụ huynh đến dự họp.

 

Trong lúc buổi họp đang diễn ra bên trong lớp học, đám học sinh chúng tôi tụ tập ở sân trường chơi đùa.

 

Chơi một lúc, tôi liền quên mất thời gian, chạy nhảy hết chỗ này đến chỗ khác, trong lòng nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, mãi cho đến khi trời dần dần sẫm lại.

 

Giữa lúc tôi còn đang mải mê, một giọng nói quen thuộc vang lên, sắc bén đến mức khiến tôi giật mình:

 

“Cố Minh Chiêu, về nhà!”

 

Tôi lập tức quay đầu lại, thấy Khúc Diễm Đình đang đứng ở phía xa, liền lon ton chạy tới, trong lòng còn có chút vui vẻ không giấu được.

 

Tốt quá rồi…

 

Như vậy là bố tôi sẽ không bao giờ biết chuyện tôi thi Toán được hai điểm nữa.

 

Lại thoát được một kiếp.

 

Tôi ngoan ngoãn theo Khúc Diễm Đình lên xe, suốt quãng đường về nhà, tâm trạng nhẹ nhõm đến mức còn muốn cười.

 

Nhưng vừa xuống xe, tôi còn chưa kịp với tay lấy cặp sách, thì đã bị Khúc Diễm Đình giật mất.

 

Bà cầm cặp, sải bước đi thẳng về phía trước, bước chân nhanh đến mức tôi phải chạy lúp xúp mới theo kịp.

 

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ.

 

Vừa bước vào nhà, tôi còn chưa kịp mở miệng nói với dì Trương rằng tôi muốn uống nước trái cây vì chơi cả buổi chiều khát khô cả cổ…

 

Thì đã nghe “rầm” một tiếng vang lên.

 

Khúc Diễm Đình ném mạnh cặp sách của tôi xuống đất, lực tay mạnh đến mức chiếc cặp bật lên một chút rồi mới rơi xuống.

 

Bà bước nhanh đến ghế sofa, ngồi phịch xuống, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

 

“Cố Minh Chiêu, lại đây cho tôi!”

 

Giọng bà cao v.út, đầy tức giận.

 

“Tôi hỏi con, con thi kiểu gì mà điểm còn không bằng nổi phần lẻ của người ta hả?!”

 

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Khúc Diễm Đình nổi giận dữ dội đến như vậy.

 

Tôi sợ đến mức tim run lên bần bật, hai chân như không còn sức.

 

Dì Trương nghe thấy tiếng động, lập tức chạy ra, đứng chắn trước mặt tôi:

 

“Có chuyện gì vậy?”

 

Khúc Diễm Đình trực tiếp rút tờ bài thi hai điểm của tôi ra, giơ lên:

 

“Dì Trương, dì giỏi thật đấy, còn ký tên giúp nó nữa cơ?”

 

Giọng bà lạnh lùng, từng chữ như đ.â.m thẳng vào tai.

 

“Cố Minh Chiêu, hai điểm!”

 

“Tôi rắc một nắm gạo lên bài thi, để gà mổ bừa, chưa chắc nó chỉ mổ được có hai điểm!”

 

Bàn tay với bộ móng được chăm chút kỹ lưỡng của bà chọc thẳng vào trán tôi, từng cái một:

 

“Trong đầu con rốt cuộc có não hay không hả?!”