Tôi lắc đầu, giọng chắc chắn:
“Bà ấy sẽ không quay về đâu. Bà ấy đã không cần con nữa rồi.”
“Cũng chính vì bà ấy mà con bị mọi người bắt nạt, bọn họ đều nói con là đứa trẻ không có mẹ.”
Nghe vậy, Khúc Diễm Đình lập tức nhíu c.h.ặ.t mày, giọng trở nên nghiêm lại:
“Ai nói những lời như vậy?”
“Bây giờ vẫn còn người nói con thế sao?”
Tôi bỗng bật cười, nụ cười nhẹ tênh hơn trước rất nhiều:
“Không còn nữa rồi.”
“Từ sau khi mẹ đi họp phụ huynh cho con, ai cũng biết con có mẹ rồi.”
Trong lớp tôi có rất nhiều bạn học cùng từ hồi tiểu học, bọn họ đều biết rõ chuyện đó.
Khúc Diễm Đình gật đầu, ánh mắt có chút hài lòng:
“Như vậy còn tạm được.”
“Sau này nếu còn ai dám nói linh tinh hay bắt nạt con, thì phải nói ngay với người lớn, hiểu chưa?”
Bà dừng lại một chút, rồi lại hỏi:
“Bố con bị làm sao vậy? Chuyện nghiêm trọng như thế mà ông ấy cũng mặc kệ à?”
Tôi vội lắc đầu:
“Bố con có quản mà, còn đến tìm giáo viên nói chuyện rồi… nhưng bọn họ vẫn nói con như vậy.”
Khúc Diễm Đình chỉ đáp lại bằng một câu ngắn gọn:
“Lần sau con nói với tôi.”
Tôi lập tức gật đầu thật mạnh, giọng trong trẻo:
“Con biết rồi, mẹ!”
Khúc Diễm Đình:
“… ”
Khuôn mặt bà vẫn còn có chút gượng gạo, nhưng cuối cùng cũng không từ chối tôi nữa.
Bố tôi đứng ngoài cửa, sốt ruột chờ đợi, đến khi biết tôi chỉ là đến kỳ kinh nguyệt, ông gần như thở phào nhẹ nhõm, mắt cũng đỏ lên vì xúc động.
“Đình Đình, may mà trong nhà có em…”
“Nhà này không có phụ nữ đúng là không được.”
Tôi ôm lấy cánh tay Khúc Diễm Đình, cười tươi:
“Bố ơi, mẹ đồng ý cho con gọi mẹ rồi!”
Nghe vậy, nước mắt bố lập tức rơi xuống, ông liên tục gật đầu, giọng run run:
“Được… được…”
10
Tôi có mẹ rồi.
Chỉ một câu đơn giản ấy thôi, nhưng lại khiến trái tim tôi như nở hoa, vui đến mức cả người lâng lâng, cứ như chỉ cần bước thêm một bước nữa là có thể bay thẳng lên trời.
Nếu như… người mẹ này có thể dịu dàng hơn một chút nữa, có lẽ niềm vui của tôi sẽ còn trọn vẹn hơn rất nhiều.
Nhưng dù thế nào đi nữa, chỉ cần có mẹ ở bên, tôi cũng đã thấy hạnh phúc rồi.
Vì mẹ, tôi cũng phải cố gắng học hành chăm chỉ hơn, không thể để mẹ thất vọng.
Cuối tuần lại đến.
Buổi chiều hôm đó, lớp violin của tôi là lớp học kèm riêng, trong căn phòng nhỏ chỉ có tôi và thầy giáo, không gian yên tĩnh đến mức khiến người ta có chút căng thẳng.
Thầy giáo đột nhiên bước đến phía sau tôi, vòng tay ôm lấy tôi mà không báo trước:
“Chiêu Chiêu, tay em đặt chưa đúng, phải thế này… rồi chỉnh lại như thế này nữa.”
Ông ta nắm lấy tay tôi, nhưng không chỉ là chỉnh tư thế đơn thuần, mà còn vuốt ve qua lại một cách rất khó chịu, khiến cả người tôi như cứng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi cảm thấy không thoải mái vô cùng, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an, nhưng nhất thời lại không biết phải nói gì, chỉ có thể im lặng chịu đựng.
Thầy giáo gật đầu, tỏ vẻ hài lòng:
“Đúng rồi.”
Sau đó ông ta đi vòng ra trước mặt tôi, nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt khiến tôi cảm thấy rất không tự nhiên:
“Chiêu Chiêu, nói cho thầy biết, em đã thành người lớn chưa?”
Tôi ngơ ngác không hiểu:
“Thế nào là thành người lớn ạ?”
“Ý là em có kinh nguyệt chưa?”
Tôi gật đầu:
“Có rồi ạ, mới có chưa lâu.”
“Ôi chao, vậy là em có hơi muộn đấy.”
Ông ta đưa tay sờ vào n.g.ự.c tôi một cái:
“Chỗ này cũng còn chưa phát triển mấy nhỉ, em dậy thì muộn thế sao?”
Cho dù tôi có ngốc đến đâu thì tôi cũng biết, chỗ đó không thể để người khác tùy tiện chạm vào.
“Thầy ơi, thầy đừng sờ bậy, người lớn không được chạm vào chỗ này của con gái, mà thầy còn là đàn ông nữa.”
Thầy giáo cười cười:
“Thầy đang giúp em đấy chứ, em nhìn xem, n.g.ự.c em mới có tí thế này, để thầy xoa một chút là nó lớn lên thôi.”
Tôi lập tức đẩy mạnh ông ta ra rồi lao thẳng ra ngoài.
Khúc Diễm Đình…
Không, là mẹ.
Mẹ đang ngồi chờ tôi ở bên ngoài, vừa đợi vừa lướt điện thoại.
Thấy tôi chạy ra, mẹ còn tưởng tôi muốn đi vệ sinh nên vẫn ngồi yên không nhúc nhích.
Tôi chạy tới, hoảng hốt nói:
“Mẹ ơi, thầy giáo sờ con.”
Mẹ hơi nheo mắt lại:
“Con vừa nói gì?”
Tôi chỉ vào n.g.ự.c mình:
“Ông ta sờ vào chỗ này của con.”
“Khốn kiếp!”
Mẹ lập tức bật dậy, không chần chừ dù chỉ một giây, lao thẳng vào trong như một cơn gió, toàn thân toát ra sự phẫn nộ không thể kìm nén.
Chỉ trong chớp mắt, mẹ đã bổ nhào tới, quật ngã thầy dạy violin xuống sàn, rồi ra tay dồn dập, từng cú đ.á.n.h mạnh mẽ như trút hết tất cả cơn giận:
“Đồ súc sinh! Con bé mới có mười hai tuổi, anh có còn biết xấu hổ hay không?!”
Giọng mẹ vang lên sắc lạnh, đầy phẫn nộ, khiến cả căn phòng như đông cứng lại.
Nhưng rất nhanh sau đó, thầy dạy violin cũng vùng dậy phản kháng, hai người giằng co dữ dội, tay chân va chạm, hỗn loạn đến mức khiến tôi sợ hãi.
Tim tôi đập loạn xạ, đầu óc trống rỗng, nhưng khi nhìn thấy mẹ bị đ.á.n.h, tôi không kịp nghĩ gì nữa.
Tôi chộp lấy cây violin bên cạnh, dùng hết sức đập mạnh về phía đầu ông ta, giọng vừa run vừa hét:
“Buông mẹ tôi ra!”
Cuối cùng, sự việc kết thúc trong hỗn loạn.
Cả mẹ và thầy dạy violin đều bị thương, phải đưa vào bệnh viện.
Cảnh sát cũng nhanh ch.óng có mặt, sau khi nắm rõ tình hình, đã lập tức tạm giữ thầy dạy violin lại để điều tra.
Trong phòng bệnh, tôi ngồi bên giường, nhìn những vết thương trên mặt mẹ, lòng đau thắt lại, nước mắt cứ thế rơi xuống không ngừng:
“Mẹ ơi… mẹ có đau không?”