Dư Tiểu Ngư tủm tỉm cười, gật đầu đồng ý.
Tôn Quốc Cường nghe Thượng Quốc Chí báo cáo xong, mặt mũi hớn hở ra mặt. Lượng lương thực mà Dư Tiểu Ngư, Lý Lệ và Thượng Quốc Chí thu mua được dư sức để Hợp tác xã mua bán của họ cầm cự qua đợt khó khăn này.
"Tốt lắm, tốt lắm! Chờ xe tải chở hàng về tới nơi, chúng ta sẽ mở đại hội! Biểu dương rầm rộ bộ phận thu mua các cháu!"
Thượng Quốc Chí gật đầu ra vẻ chẳng mấy bận tâm, đứng dậy định rời đi.
Tôn Quốc Cường vội gọi giật lại: "Cầm cái này về cho bố cháu uống nhé. Vài hôm trước tình cờ gặp, chú thấy môi ông ấy nứt nẻ hết cả. Đây là đồ quý đấy, chú đã nói với ông ấy rồi."
Thượng Quốc Chí đón lấy gói giấy: "Cảm ơn chú."
Tôn Quốc Cường cũng chẳng hẹp hòi gì mấy món này, miễn sao Thượng Quốc Chí nhận đồ là được. Đây là chỗ trà hoa cúc ông cố ý dành dụm lại. Thượng Minh Viễn uống xong chắc chắn sẽ ghi nhớ ân tình này của ông. Đến lúc đó, xin chỉ tiêu thu mua từ nhà máy đồ hộp sẽ dễ thở hơn nhiều!
Tôn Quốc Cường đắc ý nhấp một ngụm trà hoa nhài. Ừm, trà hoa nhài này uống cũng ngon phết.
Hôm nào rảnh phải tìm Tiểu Ngư đổi thêm ít nữa mới được.
——
Sau khi toàn bộ lương thực đã được cất gọn gàng vào kho, nụ cười trên môi Tôn Quốc Cường chưa một giây nào vụt tắt. Ông lập tức triệu tập tất cả nhân viên, tổ chức đại hội tuyên dương ngay trong buổi chiều.
Dư Tiểu Ngư đã chuẩn bị sẵn bài phát biểu từ trước. Cô cứ đinh ninh rằng chị Lệ và Thượng Quốc Chí cũng sẽ phải chuẩn bị bài phát biểu cơ, nhưng đến lúc ngồi yên vị dưới khán đài, cô mới vỡ lẽ ra rằng chỉ có mỗi mình cô là phải viết bài phát biểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cảm giác như bị ăn một quả lừa to đùng vậy.
"Tiểu Ngư à, em là gương mặt đại diện cho bộ phận thu mua chúng ta. Lát nữa lên bục phát biểu đừng có run nhé, phải làm rạng danh cho bộ phận mình đấy!"
Vào thời điểm hiện tại, tư tưởng của mọi người vô cùng trong sáng, giản dị. Trong mắt họ, vinh quang của tập thể luôn được đặt lên trên lợi ích cá nhân. Đón nhận những ánh mắt chan chứa sự kỳ vọng của mọi người, Dư Tiểu Ngư trịnh trọng gật đầu.
Tôn Quốc Cường gõ nhẹ vào micro, tiếng "pụp pụp" vang lên từ chiếc loa phóng thanh.
"Mọi người trật tự chút nhé. Hôm nay triệu tập mọi người đến đây để tổ chức đại hội là muốn chia sẻ với mọi người một vài tin vui! Mọi người đều biết năm nay chúng ta gặp phải lũ lụt, tình hình lương thực vô cùng căng thẳng. Căng tin của Hợp tác xã chúng ta cũng phải chuyển từ ba bữa một ngày xuống chỉ còn phục vụ mỗi bữa trưa. Chắc hẳn ai nấy đều đang mong mỏi những tháng ngày khốn khó này mau ch.óng qua đi, sớm trở lại những ngày tháng ấm no như trước!
Cũng may là chúng ta có một đội ngũ cán bộ nhân viên vô cùng xuất sắc, năng nổ. Họ đã vượt qua muôn vàn gian lao thử thách, lặn lội khắp mọi miền Tổ quốc để mang lương thực về cho chúng ta!
Đồng chí Dư Tiểu Ngư là một nhân viên mới. Tuy vừa chân ướt chân ráo vào nghề đã phải đương đầu với thử thách cam go, nhưng cô ấy không hề chùn bước, dũng cảm đương đầu với khó khăn! Cô ấy đã mang về hơn một ngàn cân bột mì trắng, hơn một ngàn cân lương thực loại thường. Thừa hưởng phẩm chất tốt đẹp của người cha - đồng chí Dư Kiến Thành, một nhân viên lão làng của chúng ta - cô ấy đã tiếp nối những ánh hào quang của đồng chí Kiến Thành, trở thành một người có nhiều đóng góp to lớn cho tổ chức, cho tập thể. Số lượng thu mua cụ thể, chúng tôi sẽ dán công khai trên bảng thông báo sau. Bây giờ, xin mời đồng chí Dư Tiểu Ngư lên bục phát biểu!"
Lời vừa dứt, những người ngồi dưới khán đài không giấu nổi sự phấn khích, tiếng vỗ tay rền vang như sấm dậy. Bị lôi cuốn bởi bầu không khí hừng hực này, Dư Tiểu Ngư bước lên bục micro trong sự dõi theo của tất cả mọi người.
"Kính thưa các vị lãnh đạo, thưa toàn thể các đồng nghiệp thân mến, xin chúc mọi người một buổi chiều tốt lành... Một lần nữa, xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến sự lãnh đạo tài tình của Đảng, cảm ơn sự quan tâm, giúp đỡ của toàn thể anh chị em đồng nghiệp trong Hợp tác xã mua bán, cảm ơn sự đồng lòng hiệp lực của các anh chị em trong bộ phận thu mua. Mong rằng chúng ta sẽ mãi đoàn kết, yêu thương nhau, tiếp tục sát cánh vươn lên trên con đường kiến thiết cuộc sống mới!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tôn Quốc Cường lắng nghe bài phát biểu, liên tục gật đầu tâm đắc. Không hổ danh là người có trình độ học vấn hết cấp hai, bài phát biểu viết mới sâu sắc làm sao. Đã thế, đây lại còn là nhân sự do chính tay ông tuyển vào, khuôn mặt ông càng thêm phần rạng rỡ, tự hào.
Trong sự chứng kiến của mọi người, Tôn Quốc Cường trao tặng cờ luân lưu danh dự cho bộ phận thu mua xuất sắc. Bốn đồng chí thuộc bộ phận thu mua cùng bước lên bục nhận giải, mỗi người được tặng một cuốn sổ tay bìa cứng và một chiếc b.út máy.