"Thôi được rồi, các anh cứ để hàng ở đây cho tôi. Lát nữa bạn tôi tới, cô ấy có xe đẩy. Không phiền mọi người nữa đâu, cứ quay lại làm việc đi!"
Cổng lớn thường xuyên có xe cộ ra vào. Dư Tiểu Ngư chỉ tay về phía một góc ngoặt, nơi đó có một chiếc cột lớn, đủ kín đáo để cô bề hành động.
Cán bộ công xã có chút e ngại khi để mặc cô như vậy, nhưng trước sự nài nỉ của Dư Tiểu Ngư, họ cũng đành rời đi. Đợi bọn họ đi khuất, Dư Tiểu Ngư nhanh ch.óng thu dọn toàn bộ hàng hóa vào không gian.
Tuy vậy, cô vẫn phải ghé bưu điện một chuyến. Trước tiên, cô gọi điện về Hợp tác xã mua bán báo bình an, rồi trình bày chuyện bột vỏ sò với Tôn Quốc Cường. Tôn Quốc Cường liền bảo cô có thể trực tiếp liên hệ với nhà máy chế biến thịt.
Nghe xong, Dư Tiểu Ngư khá ngạc nhiên. Tôn Quốc Cường chẳng có chút tư tưởng tranh công nào. Việc này khỏi cần nói, nhà máy chế biến thịt chắc chắn sẽ gật đầu cái rụp. Đối với ông ta mà nói, đây cũng là cơ hội để nhà máy chế biến thịt mắc nợ ông ta một ân tình. Nhưng ông lại bảo cô trực tiếp liên hệ. Dư Tiểu Ngư rất có cảm tình với một vị lãnh đạo quang minh chính đại như vậy.
Quả nhiên, khi Chủ nhiệm nhà máy chế biến thịt nghe cô trình bày sự việc, ông ta không chút do dự đồng ý mua ngay số bột đó: "Đồng chí Dư à, cứ theo lời cô nói đi. Chúng tôi sẽ lấy trước 1 vạn cân bột vỏ sò về dùng thử xem lợn có thích ăn không, sau đó tính tiếp. Còn loại bột thịt vỏ sò kia thì đắt hơn một chút, lấy tạm 5000 cân trước nhé!"
Dư Tiểu Ngư gật đầu đồng ý: "Vâng, vậy tôi sẽ chốt đơn 1 vạn cân bột vỏ sò và 5000 cân bột thịt nhé! Tôi sẽ liên hệ đội vận tải chở về!"
Một vạn cân tính ra phải đến 100 bao, 5000 cân là 50 bao, tổng cộng 150 bao, một chuyến xe tải là chở đủ!
Cúp điện thoại, bước ra khỏi bưu điện, Dư Tiểu Ngư mới chợt nhận ra cuộc gọi lần này chẳng hề có tiếng nhiễu sóng rè rè nào cả. Trong đầu cô bất giác hiện lên khuôn mặt với đôi lông mày rậm, đôi mắt to. Xem ra anh ấy thực sự đã sửa xong trạm thu phát tín hiệu ở huyện Văn rồi.
Dư Tiểu Ngư ngoái đầu nhìn lại chiếc điện thoại trong bưu điện, khóe miệng khẽ cong lên. Sau đó, cô đi tìm đội vận tải địa phương, tiện thể chốt luôn đơn hàng bột vỏ sò và bột thịt. Cô đứng sang một bên, tận mắt giám sát họ đóng thùng, phủ bạt che mưa, rồi ra sức chằng buộc dây thừng thật cẩn thận.
Xác nhận lại hóa đơn vận chuyển một lần nữa, Dư Tiểu Ngư mới yên tâm nhìn họ khởi hành.
Người dẫn cô đi tham quan lúc nãy thắc mắc hỏi tại sao cô không gộp chung hai đợt hàng lại rồi chở về cùng một chuyến. Dư Tiểu Ngư vội vã kiếm cớ: "Bột xay đang cần gấp, phải chuyển về trước."
Cái cớ này cũng khá hợp lý, lừa được người nọ. Dư Tiểu Ngư thầm thở phào nhẹ nhõm. Thức ăn cho bầy lợn của Trư Bát Giới coi như đã giải quyết xong. Bước tiếp theo, phải lo kiếm thức ăn cho người thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cá hố tươi sống cũng là một trong những mục tiêu của cô. Nghe đồn loại cá hố này rất được ưa chuộng ở vùng Đông Bắc. Dư Tiểu Ngư quyết định sẽ lên Đông Bắc một chuyến nữa, dùng cá hố để đổi lấy thịt lợn và lương thực ở đó.
Cá hố tươi sống rẻ hơn đồ khô một chút, chỉ 3 xu một cân. Dư Tiểu Ngư định mua 1000 cân, ngặt nỗi người kia nhất quyết không chịu bán cho cô.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Đồng chí à, cô nghe tôi khuyên này. Cá hố phơi khô dễ bảo quản, tiện vận chuyển! Cùng lắm thì tôi để lại cho cô cá hố khô với giá 4 xu một cân. Cô đừng có tham rẻ! Mua cá sống, lỡ chở về bị hỏng thì cô bị phạt là cái chắc. Còn bọn tôi mà để tiếng đồn bay xa, người ngoài lại tưởng huyện Đồng chúng tôi cố tình tuồn cá hố ươn cho cô đấy!"
"Anh cứ yên tâm, tiền trao cháo múc xong xuôi là tôi không quay lại tìm anh ăn vạ đâu!"
Dư Tiểu Ngư chỉ đơn thuần muốn mua cá hố tươi rói.
Người kia vẫn kiên quyết chối từ. Cuối cùng, Dư Tiểu Ngư đành phải ngậm ngùi mua 2000 cân cá hố khô với mức giá 4 xu một cân, tiêu tốn hết 80 đồng.
Quay về nhà khách, bà thím trực lễ tân thấy cô đi tay không về, bèn cười hỏi: "Rốt cuộc là cô không mua được món gì phải không?"
Lúc này Dư Tiểu Ngư mới sực nhớ ra đống hàu, nghêu sò và bào ngư cô cất trong không gian vẫn chưa lôi ra. Cô vội vã làm bộ như mình quên khuấy mất, quay lưng bước ra khỏi nhà khách, tìm một góc khuất lấy đồ ra, rồi lại giả vờ thở hồng hộc xách đồ quay lại nhà khách.
"Thím ơi, may mà thím nhắc cháu. Cháu có mua mỗi thứ một ít."
"Cô mua về rồi định nấu nướng kiểu gì? Chỗ tôi chỉ có mỗi cái nồi con con, bình thường dùng để hâm cơm. Nếu cô không chê thì lát nữa xách lên phòng mà dùng."
Bà thím chẳng mảy may để tâm đến mấy món đồ kia. Trông có vẻ nhiều nhặn nhưng phần ăn được thì chỉ là một nhúm, chẳng bõ bèn gì. Vấn đề cốt lõi là, mấy thứ này rất khó chế biến cho ngon. Chẳng thà lúc nào thèm thì bỏ chút tiền ra cửa hàng ăn uống quốc doanh mà giải tỏa cơn thèm cho xong.