Cà chua rửa sạch, chần sơ qua nước sôi để dễ bóc vỏ, sau đó cho vào một chiếc bát nhỏ dùng thìa dằm nát. Đun nóng dầu trong chảo, phi thơm một chút hành lá, tỏi băm và tiêu. Tiếp đến, cho cà chua vào đảo đều cho ra nước cốt. Khi cà chua bắt đầu sôi sủi tăm, đổ lượng nước sôi vừa đủ vào đun tiếp.
Phần bột nhào cũng rất đơn giản. Trộn một ít nước vào bột mì trắng, dùng đũa khuấy đều tay cho đến khi bột quyện lại thành từng cục nhỏ là được. Nồi canh cà chua vừa sôi bùng lên, thả những cục bột nhào vào đun. Cho tiếp nghêu vào, nêm nếm chút muối, tương đặc, dầu mè. Tắt bếp, rắc thêm chút hành lá, ngò rí là hoàn tất.
Nước dùng cốt cà chua chua chua thanh thanh ăn rất đưa miệng. Nghêu ngấm đẫm hương vị của nước canh, ăn kèm với bột nhào, tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo, phong phú về hương vị.
Dư Tiểu Ngư xì xụp ăn từng ngụm, cảm nhận niềm hạnh phúc dâng trào trong không gian riêng tư của chính mình.
Sau khi ăn uống no nê, thoải mái tắm rửa đ.á.n.h răng, Dư Tiểu Ngư vội vàng leo lên giường ngủ. Ngày mai là ngày giao dịch với lão Nghiêm, cô phải dưỡng sức để ngày mai thật tỉnh táo.
Có lẽ vì trong lòng vẫn còn bồn chồn, cô trằn trọc mãi mới chợp mắt được. Sáng hôm sau, cô dậy từ rất sớm, nhờ lễ tân mở cửa giúp. Trùm khăn kín mít để ngụy trang, cô men theo con đường mòn đi về phía khu rừng nhỏ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Khu rừng chìm trong bóng tối dày đặc, Dư Tiểu Ngư thấp thỏm lo âu như đ.á.n.h trống trong n.g.ự.c. Nhưng cô không hề sợ hãi. Việc cô có mặt ở đây đã là một điều khó tin. Một khi đã chấp nhận sự thật này, sức chịu đựng tâm lý của cô cũng trở nên kiên cường hơn rất nhiều. Nếu có lỡ xảy ra chuyện gì, cô cũng hoàn toàn có thể lường trước được.
Dư Tiểu Ngư lần mò tìm một vị trí khuất nẻo nhưng không quá khó tìm. Trước mặt có ba cây cổ thụ đan xen nhau, tạo thành một bức bình phong thiên nhiên hoàn hảo. Cô lấy 900 cân mực khô ra, mực được đóng gói cẩn thận 100 cân một bao, cực kỳ tiện lợi.
Sau đó, cô đứng dậy đi về phía bìa rừng. Chẳng bao lâu sau, Dư Tiểu Ngư nghe thấy tiếng máy kéo ầm ĩ. Cô hướng ánh mắt về phía nhà máy chế biến thịt, quả nhiên có một vệt đèn xe chiếu sáng.
"Em gái à, cô đến sớm thế!" Lão Nghiêm tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy cô đứng vêu vao bên đường.
Dư Tiểu Ngư gật đầu chào: "Tôi kiểm tra thịt lợn trước nhé!"
Lão Nghiêm ra hiệu cho em trai hạ bưởng thùng xe xuống. Dư Tiểu Ngư liếc qua, thấy kích cỡ lợn cũng xêm xêm lần trước. Cái hay là đống nội tạng được làm sạch sẽ tinh tươm, nhìn lượng cũng nhỉnh hơn hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Nghiêm giải thích: "Cô giúp tôi một vố lớn thế này, coi như tôi mượn hoa dâng Phật. Chỗ nội tạng với mỡ sa này tôi biếu không cô đấy, phần còn lại thì tính như giá đã thỏa thuận."
Lão cũng là tay khôn lỏi. Cái cô nương này lúc nào có hàng ngon cũng nhớ đến lão. Mặc dù nghề buôn lậu chẳng mấy vẻ vang, nhưng dẫu sao cũng là cái nghề hái ra tiền, ẩn chứa nhiều rủi ro. Gia đình nào mà có chút m.á.u mặt, có quan hệ để vào biên chế thì ai mà thèm dấn thân vào cái nghề này?
Đôi bên cùng có lợi, tội gì mà không làm!
Dư Tiểu Ngư cũng không từ chối. Đối với cô, đây là điều hoàn toàn xứng đáng. Vốn dĩ lão Nghiêm phải lặn lội đi công tác thu mua, nay cô dâng hàng đến tận cửa, lại còn là hải sản nữa chứ. Giá cả cô đưa ra cũng rất mềm, cô chẳng bận tâm đến chút lợi ích vụn vặt này, chắc chắn lão cũng đã tự mình cân nhắc kỹ thiệt hơn rồi.
"Cảm ơn anh. Chỗ mực khô tôi giấu trong rừng ấy. Đi từ lối này vào, thấy ba cái cây cổ thụ đan vào nhau thì rẽ vào. Tổng cộng 9 bao. Máy kéo không chạy vào được đâu, các anh tự vào mà khuân ra nhé." Dư Tiểu Ngư hất cằm chỉ về phía cánh rừng.
Lão Nghiêm và em trai đưa mắt nhìn nhau. Thằng em có vẻ hơi ái ngại: "Anh ơi, anh đi vào xem có hàng thật không, rồi quay lại gọi em nhé. Em ở đây canh chừng đống thịt."
Dư Tiểu Ngư nhìn thằng em trai bằng nửa con mắt, nụ cười nhếch mép nửa miệng. Lão Nghiêm tinh ý nhận ra, vội vàng xua tay can ngăn: "Không cần đâu, cô em đây không phải dạng người như thế. Bọn anh vào trong đó tìm là được rồi."
Anh trai đã nói vậy, cậu em trai cũng không còn lý do gì để phản bác. Nhưng trước khi đi, hắn vẫn cẩn thận rút chìa khóa xe máy kéo ra, tắt phụt đèn pha. Hành động này vô tình tạo điều kiện thuận lợi cho Dư Tiểu Ngư. Cô nhanh tay tẩu tán toàn bộ thịt lợn vào trong không gian. Tổng cộng 410 cân thịt lợn, 30 cân nội tạng và 30 cân mỡ sa.
Lão Nghiêm đi được một đoạn thì phát hiện đèn đường đã tắt ngấm. Vừa quay đầu lại, hắn đã thấy cậu em trai tất tưởi chạy tới, thở hổn hển thì thào: "Anh ơi, em rút chìa khóa xe ra rồi. Em mới yên tâm đi tìm được."
Yên tâm cái nỗi gì?