Dư Tiểu Ngư mím môi, không nói một lời, chỉ dùng khóe mắt quan sát mọi chuyện.
Phụ trách dãy ghế của cô là một nữ đồng chí. Cô ả ưỡn n.g.ự.c, ngẩng cao đầu quét mắt nhìn những người ngồi hai bên, tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
Khi nhìn thấy mái tóc đen nhánh, óng ả tuyệt đẹp của Dư Tiểu Ngư, cô ả không kìm được bước tới trước mặt cô.
"Đồng chí, vui lòng xuất trình giấy tờ và mở túi hành lý ra."
Dư Tiểu Ngư ngước lên nhìn cô ả một cái, rồi lôi giấy chứng nhận của mình ra. Ở đây tính ra chưa đầy một ngày mà giấy chứng nhận của cô đã bị kiểm tra không dưới bốn lần. Hiện tại, cô chỉ mong sao gã đàn ông kia không phát hiện ra mình.
Nữ đồng chí nhận lấy giấy chứng nhận của cô. Bức ảnh trên đó đẹp đến mức khiến cô ả phải ghen tị. Cái kiểu ảnh mà ai cũng muốn đem đi khoe khoang khắp nơi ấy. "Cô đến tỉnh Hà Tân làm gì?"
"Thu mua."
"Cô là nhân viên thu mua á?" Nữ đồng chí lúc nãy chỉ chăm chăm nhìn ảnh, buột miệng hỏi xong mới để ý thấy dòng chữ "Nhân viên thu mua Hợp tác xã mua bán huyện" ghi trên giấy chứng nhận. Trong lòng cô ả dâng lên một sự ghen tị chua chát. Cô ả cũng muốn được làm việc ở Hợp tác xã mua bán lắm chứ, ngặt nỗi lại không thi đậu. Đằng này, một đứa con gái lại làm nhân viên thu mua?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chắc gia đình cô ta phải tốn bao nhiêu là tiền của để chạy chọt quan hệ đây mà. Nhìn cái khuôn mặt trắng trẻo, láng mịn không một vết tàn nhang kia xem. Loại người như thế này làm sao có thể là một nhân viên thu mua xuất sắc được. Rõ ràng là vào đó để hưởng thái bình thôi.
"Mở túi hành lý ra cho tôi xem!"
Dư Tiểu Ngư lạnh nhạt liếc cô ả một cái, tiện tay kéo khóa túi ra. Nữ đồng chí vừa định thò tay vào thì bị Dư Tiểu Ngư chộp lấy.
"Trong túi chẳng có gì nhiều đâu, nhìn một cái là thấy hết." Dư Tiểu Ngư hạ giọng nói. Đều là con gái với nhau, con gái có những thứ tế nhị, bất tiện. Cô ả này đáng lý phải hiểu điều đó.
Hà Du từ khi gia nhập tổ đội nhỏ này, mọi người gặp cô ả đều sợ sệt, khúm núm lấy lòng. Nhưng người phụ nữ trước mặt này lại chẳng mảy may khiến cô ả cảm thấy ưu việt chút nào. Thế này là sao? Lại còn định cản trở cô ả kiểm tra ư?
"Tôi phải kiểm tra cẩn thận. Lỡ cô giấu thứ gì nguy hiểm trong túi, đe dọa đến tính mạng và tài sản của mọi người, thì tôi thành kẻ hại mọi người à!"
Vừa nói, cô ả vừa xách ngược chiếc túi hành lý lên, toan hất tung mọi thứ bên trong xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư phản xạ có điều kiện đứng phắt dậy tóm c.h.ặ.t lấy tay cô ả, nhìn chằm chằm vào nữ đồng chí, gằn từng chữ: "Tôi đã nói rồi, trong túi chẳng có gì đâu, nhìn một cái là thấy hết."
Khoảnh khắc đứng lên, cô đã lường trước được hậu quả, nhưng cô càng không muốn những món đồ riêng tư của mình bị phơi bày chình ình giữa chốn đông người, mặc cho thiên hạ nhòm ngó.
Sự giằng co này đã thu hút sự chú ý của những người đeo băng đỏ khác, đặc biệt là gã chỉ huy. Hắn rảo bước nhanh về phía này, liếc nhìn nữ đồng chí rồi lại nhìn Dư Tiểu Ngư, nở nụ cười: "Hà Du, tình hình thế nào?"
Hà Du lập tức vừa ăn cướp vừa la làng: "Đội trưởng Trương, nữ đồng chí này không chịu hợp tác kiểm tra."
Trương Cao Đạt cầm lấy tờ giấy chứng nhận từ tay Hà Du, rồi giằng luôn chiếc túi hành lý: "Đồng chí, yêu cầu cô không cản trở công tác kiểm tra an ninh của chúng tôi!"
Dư Tiểu Ngư nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt đanh thép y hệt như lúc cô bị hắn kiểm tra đêm qua: "Tôi không hề cản trở. Tôi đã nói với cô ấy rồi, đồ đạc của tôi chỉ cần nhìn lướt qua là thấy hết. Ra ngoài đi xa đâu có dễ dàng gì, quần áo bám bụi đường giặt giũ cũng cực lắm. Vậy mà cô ấy cứ nằng nặc đòi hất tung quần áo của tôi ra. Tôi không làm thế thì sao cô ấy chịu thôi. Sao anh có thể vu cho tôi cái tội không hợp tác kiểm tra?"
Nghe vậy, Trương Cao Đạt liếc mắt nhìn vào trong túi. Bên trong quả thực chỉ có một bộ quần áo và một cái hộp cơm, đúng là liếc qua là thấy hết. Thế nhưng, hắn làm sao có thể để cô toại nguyện được?
"Đồ nhiều hay ít, có nhìn một cái là hết hay không, đấy là việc của chúng tôi, cần cô phải lên tiếng dạy đời sao? Cô đi theo tôi!"
Trương Cao Đạt không nói hai lời, xách túi hành lý của cô đi thẳng về phía phòng trực ban.
Giấy chứng nhận của Dư Tiểu Ngư vẫn nằm gọn trong tay hắn, cô đành phải lẽo đẽo theo sau. Cô bước qua mặt Hà Du với vẻ mặt vô cảm, nhưng thừa sức thu vào tầm mắt vẻ đắc ý, hả hê nơi đáy mắt cô ả.
"Anh định dẫn tôi đi đâu?"
Trương Cao Đạt mở cửa phòng trực ban, hất đầu ra hiệu: "Vào đi!"
Bên trong vắng hoe chẳng có lấy một bóng người. Dư Tiểu Ngư chần chừ, lắc đầu từ chối: "Anh muốn nói gì thì cứ đứng đây mà nói."
Nhận thấy sự kháng cự của cô, Trương Cao Đạt vươn tay đẩy mạnh cô từ phía sau. Dư Tiểu Ngư lảo đảo bước vào trong.