Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 140



 

Nói đến đây, Dư Tiểu Ngư cũng mường tượng ra phần nào sự việc. Bà nội Lưu kể tiếp: "Nghe đồn ông giám đốc nhà máy đồ hộp đó tức giận lắm. Bà cũng có hỏi qua ý kiến chú Quốc Cường của cháu, quýt đóng hộp đem làm phúc lợi cũng được mà, cũng đắt hàng lắm chứ sao. Nhưng chú Quốc Cường cháu bảo, người được chia quýt đóng hộp, người được chia táo đóng hộp, như thế thì không công bằng. Bà ngẫm lại cũng thấy có lý, ai mà chẳng muốn nếm thử đồ mới lạ.

 

Thế nhưng, chú Quốc Cường cháu lại không muốn làm sứt mẻ tình cảm với người ta. Nhỡ năm sau họ chỉ chia cho chúng ta một tí tẹo quýt đóng hộp thì biết làm sao? Cũng may là lần trước gặp nhau, ông giám đốc nhà máy đồ hộp đó có vô tình buông một câu, bảo vợ ông ấy uống trà hoa nhài khen ngon lắm. Chú Quốc Cường cháu đinh ninh là cháu có món đó, bèn hỏi dò mẹ cháu. Mẹ cháu bảo không rành mấy thứ đồ của cháu, phải chờ cháu về mới rõ. Bà thì mắc cái bệnh hay lo bò trắng răng, thấy cháu về là bà lại nhớ đến chuyện này. Chúng ta sẽ dùng tiền mua, chỗ cháu có bao nhiêu chúng ta mua bấy nhiêu!"

 

Giám đốc nhà máy đồ hộp?

 

"Có phải ông ấy họ Thượng không ạ?"

 

Chẳng phải chị Lệ từng kể, bố của Thượng Quốc Chí là giám đốc nhà máy đồ hộp sao?

 

Để Thượng Quốc Chí đi chốt đơn quýt đóng hộp, bố anh ta kiểu gì chẳng tạo điều kiện thuận lợi cho công việc của con trai mình chứ.

 

"Chuyện này thì bà cũng không nắm rõ lắm. Lúc chú Quốc Cường và dì cháu bàn bạc, chỉ nhắc đến chức danh giám đốc nhà máy đồ hộp thôi! Tiểu Ngư à, cháu còn trà hoa nhài không? Bà mang theo tiền hết rồi đây!"

 

Nói rồi, bà định lôi chiếc ví nhỏ được khâu dính vào ống quần ra.

 

Dư Tiểu Ngư vội vàng nắm tay bà cản lại: "Bà ơi, bà cứ yên tâm, chuyện này cháu sẽ bàn bạc lại với chú Quốc Cường. Tiền nong sao bà phải lo liệu, chú ấy phải là người bỏ tiền ra chứ. Bà chịu khó bận tâm giúp gia đình cháu đã là quý hóa lắm rồi, sao có thể để bà tốn kém thêm nữa!"

 

Tiền của người lớn tuổi, cô làm sao dám nhận. Hơn nữa, đây là việc lo lót cho con rể bà, con rể phải là người tự móc hầu bao mới đúng lý.

 

"Ôi dào, con bé này, lanh lợi thế không biết. Vậy trưa nay lúc chú Quốc Cường về, bà sẽ bảo chú ấy lên đây, hai chú cháu cứ tự nhiên trao đổi nhé, chịu không?" Bà nội Lưu thấu hiểu tâm ý của Tiểu Ngư. Bà cũng tin chắc rằng, số tiền này bà cứ bỏ ra trước, con rể chắc chắn sẽ hoàn trả lại cho bà thôi. Nhưng đó là chuyện đóng cửa bảo nhau trong nhà, người ngoài làm sao biết được thực hư ra sao. Để giữ gìn thể diện cho con rể, tốt nhất là để chính chú ấy tự ra mặt mua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

"Dạ vâng ạ. Thú thật với bà, loại trà hoa nhài này, bình thường cháu bán cho tiệm t.h.u.ố.c để trừ vào tiền t.h.u.ố.c men cho bố cháu. Bác sĩ ở tiệm t.h.u.ố.c bảo cháu hái hoa nhài loại tốt, phương pháp bào chế cũng chuẩn xác, giữ được trọn vẹn d.ư.ợ.c tính, nên trả cháu 5 đồng một cân. Gói này vừa vặn đúng một cân ạ." Dư Tiểu Ngư vốn có thói quen "mất lòng trước, được lòng sau", cái gì cũng phải rạch ròi từ đầu.

 

Trà hoa nhài của người khác, bà nội Lưu có thể nghi ngờ không xứng với cái giá đó. Nhưng đối với Tiểu Ngư, bà hoàn toàn tin tưởng. Bất kể là loại trà hoa nhài lần này hay trà hoa cúc lần trước, con gái và con rể bà uống vào đều thấy sức khỏe chuyển biến rõ rệt. Thêm vào đó là túi thơm hoa oải hương giúp bà có những giấc ngủ ngon lành. Tiểu Ngư tuyệt đối không lừa gạt bà.

 

Những thứ này thực sự đáng giá ngần ấy tiền, bằng không làm sao bố Dư có thể trang trải nổi chi phí t.h.u.ố.c thang suốt thời gian dài như vậy.

 

Mặt khác, vừa nghe nói gói trà này có giá như vậy, bà sực nhớ ra trước đây Tiểu Ngư từng biếu không gia đình bà biết bao nhiêu trà hoa. Nghĩ đến đây, bà lại thấy thương Tiểu Ngư vô hạn.

 

"Cháu ngoan, những thứ đắt đỏ thế này sau này đừng bao giờ biếu không gia đình bà nữa nhé. Làm sao có thể không lấy tiền được chứ? Cháu phải đòi tiền, bà mới dám mở lời mua thêm của cháu chứ. Thôi, bà về trước đây, kẻo làm phiền cháu nghỉ ngơi!" Bà nội Lưu đứng dậy xin phép ra về.

 

Dư Tiểu Ngư mỉm cười tiễn bà ra cửa. Đợi bà khuất bóng, cô vội vã lẩn vào không gian, hì hục chế biến vài cân trà hoa nhài, tiện thể kiếm một chỗ thật kín đáo giấu kỹ.

 

Buổi trưa, Trương Hỉ Mai xách cặp l.ồ.ng cơm vừa về đến dưới lầu đã được bà nội Lưu thông báo tin Tiểu Ngư đi công tác về. Bước chân lên lầu của bà bỗng nhẹ bẫng đi trông thấy. Trong nhà vẫn còn sẵn bột mì, lát nữa bà sẽ cán chút mì sợi cho con gái ăn.

 

"Tiểu Ngư, con cứ để đấy mẹ làm cho!" Trương Hỉ Mai nhìn thấy con gái đang xào rau xanh, hình như là món đọt đậu.

 

Dư Tiểu Ngư vui vẻ ra mặt, hất cằm ra hiệu cho mẹ: "Mẹ ơi, bột con nhào sẵn rồi đấy, mẹ cán mì cho con nhé!"