Đến lúc đi ngủ, Dư Sanh vẫn quấn lấy Dư Tiểu Ngư đòi ngủ chung, nằng nặc bắt chị kể chuyện về phương Bắc cho nghe. Dư Tiểu Ngư đành ôm gối sang giường của mẹ và em trai. Hai chiếc giường được ngăn cách bằng một tấm rèm mỏng. Bên trái là mẹ và bố Dư, bên phải là cô và Sanh Sanh.
Trương Hỉ Mai cũng dỏng tai lên chăm chú lắng nghe. Thấy cậu con trai nghe say sưa, thích thú, bà lại không khỏi chạnh lòng xót xa. Tiểu Ngư tuy là người xuất hành cuối cùng, nhưng lại là người trở về nhà đầu tiên. Con bé đã phải nỗ lực, gồng mình phấn đấu như thế, tất cả cũng chỉ vì cái gia đình này, vì muốn giữ lại thể diện cho người bố đang nằm liệt giường. Trương Hỉ Mai liếc nhìn người chồng nằm bên cạnh, không kìm được nắm lấy tay ông, thầm cầu nguyện trong lòng. Mong sao ông mau ch.óng tỉnh lại, con gái rong ruổi khắp nơi bên ngoài đã phải chịu nhiều cực khổ rồi.
Người nằm bên cạnh dường như cảm nhận được dòng suy nghĩ của bà, khẽ siết c.h.ặ.t lấy tay bà. Trương Hỉ Mai không hề tỏ ra ngạc nhiên, ngược lại, bà vỗ nhẹ lên tay ông, thì thầm trấn an: "Em biết anh cũng đang rất cố gắng, chúng ta cùng nhau cố gắng nhé!"
Từ ngày lão đại phu bắt đầu châm cứu, cánh tay của chồng bà đã có thể cử động được đôi chút. Dù vẫn chưa tỉnh lại, nhưng những cử động nhỏ nhoi ấy cũng là một tín hiệu đáng mừng, chứng tỏ tình trạng của ông đang dần chuyển biến tốt lên, ông vẫn còn hy vọng!
"Sanh Sanh ngoan, đừng quấy chị nữa, chị con chắc chắn mệt lắm rồi!" Trương Hỉ Mai kéo hờ tấm rèm che giường, nhẹ nhàng dặn dò Dư Sanh.
Nghe thấy chị gái mệt mỏi, Dư Sanh vội vàng ngồi bật dậy, kéo chăn đắp cho Dư Tiểu Ngư, rồi ra dáng người lớn xoa xoa đầu cô: "Chị mệt rồi, chị ngủ ngoan nhé!"
Lòng Dư Tiểu Ngư chợt trào dâng một luồng khí ấm áp. Ngay từ ngày đầu tiên xuyên không đến đây, cô đã nhận ra cậu em trai này là một cậu bé cực kỳ ấm áp, tình cảm. Quyết định đón cậu bé về sống cùng quả thực là một quyết định đúng đắn: "Hai chị em mình thi xem ai ngủ trước nhé!"
Vừa dứt lời, cô bỗng nhớ lại màn cá cược tương tự với cô bé Tô Đóa Đóa trên chuyến tàu hỏa. Có điều, Sanh Sanh nhà cô thì lém lỉnh hơn nhiều. Bảo là cá cược, nhưng cậu nhóc lại cố tình giả vờ ngáy khò khò. Dư Tiểu Ngư đưa tay nhéo nhẹ ch.óp mũi cậu nhóc: "Ngoan nào, ngủ ngoan đi!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bị chị gái bóc mẽ, Dư Sanh thích thú cười khúc khích, lăn lộn trên giường. Nghe tiếng cười giòn tan của em trai, mường tượng ra khuôn mặt rạng rỡ của cậu bé, Dư Tiểu Ngư bỗng chẳng muốn cản lại nữa. Một gia đình tràn ngập tiếng cười như thế này, mới chính là thứ cô khao khát bảo vệ nhất!
Ngày hôm sau, như thường lệ, Dư Tiểu Ngư đi làm từ rất sớm. Mọi người trong Hợp tác xã nhìn thấy cô đều hớn hở vẫy tay chào hỏi. Ai mà chẳng biết Tiểu Ngư vừa mang về một lượng lớn táo đóng hộp làm quà phúc lợi dịp Trung Thu. Mọi người đều trầm trồ khen ngợi Dư Tiểu Ngư quá đỗi tài giỏi, không hổ danh là con gái của Dư Kiến Thành, đúng là "hậu sinh khả úy" (lớp trẻ tài giỏi hơn lớp già).
Nụ cười đáp lại những lời khen ngợi của Dư Tiểu Ngư có phần gượng gạo, bước chân cô cũng bất giác nhanh hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Đồng chí Dư, đi đâu mà vội vàng thế? Cô về từ lúc nào vậy?"
Lại thêm một người nữa chào hỏi. Dư Tiểu Ngư đành nặn ra một nụ cười xã giao, trả lời qua loa cho xong chuyện.
Đợi khi cô lên lầu, những người đứng dưới sân mới bắt đầu bàn tán xôn xao: "Nhìn thấy chưa, bước đi thoăn thoắt như có gió dưới chân ấy. Tôi cá là năm nay danh hiệu nhân viên tiên tiến kiểu gì cũng rơi vào tay Dư Tiểu Ngư cho mà xem!"
"Còn phải nói, năng lực làm việc của đồng chí Dư xuất chúng đến vậy cơ mà, tôi thật sự thấy hổ thẹn không bằng!"
"Không biết đợt này đồng chí Dư còn gom được thêm thứ đồ quý giá gì nữa không. Đi nhanh lên lầu thế kia chắc là vội đi báo cáo tình hình với Phó chủ nhiệm Tôn rồi. Phó chủ nhiệm Tôn đúng là có con mắt tinh đời. Hồi đầu lúc ông ấy cất nhắc đồng chí Dư làm nhân viên thu mua, cũng có vài người xì xào bàn tán, cho rằng đồng chí Dư còn quá trẻ, không đủ sức cáng đáng. Nhưng nhìn xem bây giờ đi, Phó chủ nhiệm Tôn quả là có tầm nhìn xa trông rộng!"
...
Mã Vệ Quốc tình cờ đi ngang qua cổng Hợp tác xã, nghe thấy mọi người túm tụm bàn tán, khen ngợi Dư Tiểu Ngư không tiếc lời. Hắn vội vàng chen ngang, hỏi dồn: "Dư Tiểu Ngư về rồi à?"
Dư Tiểu Ngư nãy giờ vẫn đang nơm nớp lo lắng, sợ lượng lương thực mình thu mua cho Hợp tác xã không bằng bên nhà máy chế biến thịt. Nào ngờ Phó chủ nhiệm Tôn sau khi nghe báo cáo cô đã mang về hàng nghìn cân lương thực ngon (lương thực tinh), lại mừng ra mặt, khen ngợi khả năng làm việc của cô hết lời.
"Tốt, tốt lắm Tiểu Ngư! Lại đây, chú có túi quýt này, cháu mang về nhà cho Sanh Sanh nếm thử cho biết mùi vị nhé!"