Nhắc đến thịt hun khói, ánh mắt Lâm Mỹ Chí ngập tràn sự tự hào: "Đây là công thức tuyệt mật mà một bác đầu bếp ở cửa hàng ăn uống quốc doanh truyền lại cho bác đấy. Tốn khá nhiều nguyên liệu, nhưng bù lại bảo quản được lâu, hương vị lại đậm đà. Lát nữa ăn xong, hai đứa vào phòng bác chép lại công thức nhé!"
"Làm thế có tiện không bác?" Đó hẳn là bí kíp gia truyền mà.
"Không sao đâu! Bây giờ thịt thà quý hiếm lắm, áp dụng công thức này bảo quản thịt vừa không lãng phí, lại còn ngon miệng nữa!" Lâm Mỹ Chí hoàn toàn không lo lắng về việc này. Dẫu bà có cho họ công thức, thì chưa chắc họ đã mua đủ các loại gia vị cần thiết. Nếu không phải người quán xuyến việc nội trợ chính trong gia đình, có khi người lớn còn chẳng đồng tình với việc áp dụng công thức tốn kém này. Hơn nữa, tùy tay người làm mà hương vị thịt hun khói cũng sẽ khác nhau. Bà là bậc lão luyện trong nghề rồi, sợ gì người khác học lỏm chứ.
Mục đích chính của bà là muốn lấy lòng Lý Lệ, để sau này còn dễ bề mua trà hoa nhài!
Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí vui vẻ. Thượng Khánh Niên hào hứng rủ Dương Nhạc đ.á.n.h cờ tướng. Lâm Mỹ Chí thì kéo Lý Lệ và Dư Tiểu Ngư vào phòng riêng.
"Tiểu Lệ, Tiểu Ngư, hai cháu ngồi đây nghỉ ngơi một lát nhé. Bác đi lấy công thức cho hai cháu chép, hoặc bác chép lại cho hai cháu cũng được!"
Lúc nói, ánh mắt bà luôn hướng về phía Lý Lệ.
Lý Lệ bắt được ánh mắt ấy, theo bản năng liếc nhìn Dư Tiểu Ngư: "Dạ vâng, để cháu chép lại cho ạ!"
Lâm Mỹ Chí cười tủm tỉm lấy giấy b.út ra. Lý Lệ ngồi vào bàn, nắn nót chép lại công thức. Lâm Mỹ Chí nhìn nét chữ mềm mại, thanh tú của Lý Lệ, trong lòng càng thêm ưng ý. Người xưa có câu "Nét chữ nết người", chữ viết đẹp thế này chắc hẳn phải dành rất nhiều thời gian và công sức để rèn giũa!
Điều đó chứng tỏ cô gái này có tính kiên nhẫn, điềm đạm!
"Loại trà hoa nhài ban nãy uống ngon chứ cháu?" Lâm Mỹ Chí ngập ngừng mở lời, lại sợ làm các cô gái e ngại. Suy cho cùng, những chuyện mua bán thế này, càng ít người biết càng tốt.
Lý Lệ thở phào nhẹ nhõm. Cô vội vàng nói: "Bác gái ơi, loại hoa nhài ấy không chỉ để pha trà uống đâu, mà còn có thể chiết xuất thành nước hoa nhài nữa. Bác xem da mặt cháu này, có phải rất mịn màng không? Đợt trước cháu phải chạy đôn chạy đáo đi công tác bên ngoài suốt, vất vả lắm, nhưng da dẻ vẫn hồng hào, rạng rỡ. Tất cả là nhờ công dụng thần kỳ của nước hoa nhài đấy ạ. Tiểu Ngư cũng dùng loại nước này, hiệu quả tuyệt vời lắm bác ạ!"
Cô vẫn đinh ninh rằng phu nhân giám đốc nhà máy sẽ là một khách hàng tiềm năng. Dư Tiểu Ngư đứng bên cạnh, thầm chấm cho Lý Lệ điểm mười tuyệt đối. Nếu sống ở thời đại sau, chị ấy chắc chắn sẽ là một nhân viên bán hàng xuất sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Thật thế sao! Vậy thì bác nhất định phải dùng thử mới được. Bác một chai, con dâu một chai, con gái một chai. Cháu có đủ ba chai không? Bác lấy ba chai luôn!"
Lý Lệ liếc nhìn Dư Tiểu Ngư, đ.á.n.h liều gật đầu: "Dạ có ạ. Một chai 5 đồng, ba chai là 15 đồng. Hôm nào cháu mang qua cho bác nhé."
Lâm Mỹ Chí nghe mức giá này thì trong lòng càng thêm yên tâm. Mức giá này hoàn toàn tương xứng với loại hoa nhài hảo hạng kia. Loại kém chất lượng mà bà từng mua trước đó giá chỉ bằng một nửa, pha uống nhạt nhẽo vô vị. Chẳng thà thêm chút tiền mua đồ tốt dùng cho sướng.
"Không thành vấn đề, vậy đành phiền cháu nhé. Bác ở nhà cả buổi trưa và buổi tối."
Đúng lúc đó, Thượng Quốc Chí gõ cửa bước vào. Ba người phụ nữ ăn ý kết thúc câu chuyện dang dở. Lý Lệ cúi đầu tiếp tục chép công thức.
"Mọi người đang nói chuyện gì thế?" Thượng Quốc Chí liếc nhìn Lý Lệ: "Đừng bảo là cô đang nói xấu tôi đấy nhé?"
Lý Lệ nhăn mặt, chun mũi với anh ta: "Có tật giật mình à? Bác gái ơi, bác không biết đâu, bình thường ở cơ quan anh ta ăn nói châm chọc, khó nghe lắm!"
Lâm Mỹ Chí hùa theo đ.á.n.h yêu vào vai con trai: "Cái thằng này! Ở cơ quan thì phải sống đàng hoàng t.ử tế, chủ động tìm việc mà làm. Đừng có lười biếng, ỷ lại như hồi ở nhà!"
Thượng Quốc Chí không bận tâm đến việc họ có thực sự đang nói xấu mình hay không. Anh vuốt mũi, uể oải nói: "Đến giờ về chưa nhỉ? Con còn phải về ký túc xá ngủ nữa!"
"Cái gì? Tối nay con không ngủ ở nhà sao?" Lâm Mỹ Chí không kìm được mà nắm c.h.ặ.t lấy tay áo con trai. Nhận ra sự mất bình tĩnh của mình, bà vội vàng buông tay áo ra, hạ giọng: "Tối nay con ngủ lại nhà đi! Đừng về ký túc xá nữa. Giờ này con về đến nơi chắc bạn cùng phòng ngủ hết rồi!"
Thượng Quốc Chí vừa miễn cưỡng xoa dịu mẹ, vừa nháy mắt ra hiệu cho Lý Lệ. Lý Lệ lập tức hiểu ý, vội vàng cầm tờ giấy đã chép xong đưa cho Dư Tiểu Ngư: "Bác gái ơi, Thượng Quốc Chí nói đúng đấy ạ. Trời cũng muộn rồi, chúng cháu xin phép về trước, kẻo người nhà lại trông mong!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ