Bà cụ thấy cháu gái lại chạy lăng xăng, trong lòng có chút hoảng hốt. Nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt của cô gái, bà lập tức thở phào nhẹ nhõm. Bà chậm rãi bước tới, giọng trách móc yêu: "Cái con bé này, mắt tinh như cú vọ ấy! Cô gái ơi, chúng ta lại có duyên gặp nhau rồi!"
Dư Tiểu Ngư nở nụ cười rạng rỡ, cúi đầu chào bà cụ: "Cháu chào bà ạ!"
Tô Đóa Đóa vui sướng ngập tràn. Cô bé ngước mặt lên khoe khoang với bà nội: "Bà nội thấy chưa, chị ấy vẫn nhớ tên cháu đấy."
Bà cụ cố tình trêu chọc: "Cháu nghịch ngợm như quỷ sứ, muốn người ta không ấn tượng cũng khó. Cứ như con khỉ đột nhảy nhót lung tung. Cháu xem chị đang ngoan ngoãn xếp hàng kìa, cháu có muốn cùng bà ra xếp hàng không?"
Tô Đóa Đóa vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Cháu muốn nói chuyện với chị cơ. Đợi khi nào mua xong ra ngoài, cháu sẽ ra chỗ bà!"
Nói rồi, cô bé càng ôm c.h.ặ.t lấy hai chân Dư Tiểu Ngư hơn. Điệu bộ nũng nịu ấy khiến Dư Tiểu Ngư vừa dở khóc dở cười.
"Thôi được rồi, đừng làm phiền chị nữa. Chỗ này không được chen ngang đâu. Cháu nhìn chú đeo băng đỏ đằng kia kìa, chú ấy đang lườm cháu nãy giờ đấy. Nếu cháu không ngoan, chú ấy bắt đi là không được gặp ông bà nội nữa đâu!"
Nghe vậy, Tô Đóa Đóa len lén liếc nhìn người đàn ông đeo băng đỏ. Quả nhiên hắn ta đang nhìn chằm chằm về phía này. Tô Đóa Đóa vội vàng rụt mặt lại. Cô bé ngước đôi mắt tròn xoe, vẻ mặt đầy khó xử nhìn Dư Tiểu Ngư: "Chị ơi, lát nữa chị đừng đi vội nhé, chúng mình nán lại trò chuyện một lát được không ạ?"
Dư Tiểu Ngư theo phản xạ nhìn sang bà cụ. Bà cụ dịu dàng nắm lấy tay Tô Đóa Đóa: "Đóa Đóa, cháu bảo chị tối nay đến nhà mình ăn cơm đi! Bây giờ chị mua đồ xong còn phải đi làm nữa, không thể nán lại lâu được đâu!"
Tô Đóa Đóa ngoan ngoãn lặp lại lời bà nội, đôi mắt to tròn, long lanh, long lanh nhìn cô. Ánh mắt ấy như thể nếu cô mà từ chối, hai hàng nước mắt chực trào ra ngay lập tức.
Nhìn đôi mắt to tròn ấy, Dư Tiểu Ngư bất chợt liên tưởng đến Tô Nguyên Gia. Chẳng lẽ những người họ Tô đều sở hữu đôi mắt to đến thế sao?
Sực nhận ra mình đang mải mê suy nghĩ vẩn vơ, cô vội vàng gật đầu: "Được rồi!"
Vừa dứt lời, Tô Đóa Đóa nhảy cẫng lên sung sướng, ôm chầm lấy cô. Cảnh tượng này khiến những người đang xếp hàng xung quanh không khỏi ngoái nhìn. Dư Tiểu Ngư lúc này mới hoàn hồn. Cô vừa buột miệng nói chữ "Được", nhưng nhìn vẻ mặt hớn hở của Tô Đóa Đóa, cô chẳng biết phải mở lời rút lại lời hứa thế nào.
Trong lòng cô thầm trách móc Tô Nguyên Gia một trận. Tại ai mà đôi mắt anh ta to thế, lại còn mang họ Tô nữa chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Được rồi, chị đã nhận lời rồi. Giờ bà cháu mình ra ngoài xếp hàng thôi. Cứ dùng dằng ở đây mãi người ta cười cho!" Bà cụ cũng không ngờ Dư Tiểu Ngư lại đồng ý nhanh gọn đến vậy. Trong lòng bà thầm đoán chắc chắn là nhờ sự dễ thương vô đối của Đóa Đóa rồi. Đóa Đóa nhà bà vốn dĩ rất biết cách lấy lòng người khác mà.
Lúc này, Tô Đóa Đóa ngoan ngoãn vâng lời, vẫy tay chào tạm biệt Dư Tiểu Ngư, rồi lẽo đẽo theo bà nội ra ngoài.
Nhưng Dư Tiểu Ngư bỗng nhận ra một vấn đề nan giải. Hai bà cháu vẫn chưa để lại địa chỉ cho cô. Tối nay cô biết mò đến đâu để dự bữa cơm này đây?
Lý Lệ ngoái nhìn ra sau: "Không sao đâu, hai bà cháu đang xếp hàng ở phía sau kìa. Lúc nào ra ngoài em hỏi lại là được."
Chỉ đành vậy thôi. Dư Tiểu Ngư tự an ủi mình. Biết đâu những lời vừa rồi chỉ là cái cớ để bà cụ kéo cháu gái rời đi, chứ không có ý định mời mọc thật.
Nhưng linh tính mách bảo cô, bà cụ không phải là người như vậy.
Trong lúc mải suy nghĩ, đã sắp đến lượt hai người mua bánh.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Bánh Trung Thu được bán theo tiêu chuẩn hạn mức, mỗi người chỉ được mua tối đa một cân. Một cân tầm bốn cái bánh. Có hai loại là bánh Trung Thu truyền thống và bánh Trung Thu kiểu Quảng Đông. Khách hàng có thể mua lẫn lộn. Một cái bánh có giá 5 hào, cộng thêm một lạng rưỡi tem lương thực.
Dư Tiểu Ngư chọn hai cái nhân đậu nhuyễn, một cái nhân ngũ cẩm và một cái kiểu Quảng Đông. Cô nhân viên bán hàng thoăn thoắt gói gọn gàng trong tờ giấy dầu rồi đưa cho cô.
Lý Lệ thì tậu hẳn bốn cái nhân ngũ cẩm: "Trời đất ơi, không biết mẹ chị có đến mua bánh Trung Thu không. Nếu bà ấy lại mua thêm một cân nhân ngũ cẩm nữa thì tuyệt vời ông mặt trời!"
Dư Tiểu Ngư bật cười. Xem ra chị Lệ cuồng bánh Trung Thu nhân ngũ cẩm đến mức nào! Nếu chị ấy mà biết được mấy chục năm sau nhân ngũ cẩm bị tẩy chay ghê gớm ra sao, chắc chắn chị ấy sẽ không dám tin vào tai mình.
Thế nhưng, lúc hai người bước ra khỏi hàng, Dư Tiểu Ngư tìm đỏ con mắt cũng chẳng thấy bóng dáng Tô Đóa Đóa đâu. Cô dáo dác nhìn quanh cũng không thấy người. Chẳng lẽ bà cụ dùng kế điệu hổ ly sơn thật sao?