Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 176



 

Bà nội thấy bộ dạng này của ông nhịn không được lắc đầu, quay sang nói với Tiểu Ngư: “Món quà này của cháu xem như gãi đúng chỗ ngứa của ông ấy rồi đấy!”

 

Dư Tiểu Ngư mỉm cười: “Bà nội cũng có thể uống được ạ. Mùa thu giao mùa dễ bị nóng trong nhất, uống trà hoa cúc thanh nhiệt giải độc là tốt nhất!”

 

“Chuyện này cũng đúng, cháu còn nhỏ mà đã hiểu biết những thứ này, người nhà thật là có phúc.” Bà nội cảm thán nói. Trong lòng bà càng thấy Tiểu Ngư chu đáo, nhìn cô ánh mắt càng thêm phần thân thiết.

 

“Dạ không có gì ạ, ông bà cứ yên tâm uống, khi nào hết cháu lại mang đến!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Chị Hồng bưng ấm trà đã pha xong đi ra, rót cho ông bà mỗi người một chén. Tô Đóa Đóa cũng đòi uống, chị Hồng đành phải rót cho cô bé một chén nhỏ xíu.

 

Ông cụ Tô trước tiên đưa lên ngửi thử hương trà. Không hề nói quá, ông cảm thấy đầu óc tỉnh táo hơn hẳn.

 

“Trà này quả nhiên là đồ tốt!” Chưa kịp uống ông đã đưa ra lời đ.á.n.h giá rất cao.

 

Bà nội thì không cầu kỳ như ông. Bà bưng chén trà lên thổi thổi cho bớt nóng rồi cẩn thận nhấp một ngụm nhỏ, trong mắt cũng tràn ngập ý cười: “Trà hoa cúc này lại không đắng nhỉ. Trước đây bà uống trà hoa cúc thấy đắng lắm. Con người ta cũng kỳ lạ, đối với đồ đắng thì chẳng có hứng thú. Từ hồi đó trở đi bà chẳng đụng tới trà hoa cúc nữa. Không ngờ loại này uống vào lại có vị ngòn ngọt! Cái Hồng, cháu không bỏ đường vào đấy chứ?”

 

Chị Hồng vội vàng lắc đầu: “Cháu không cho đường đâu ạ, đây là vị tự nhiên của hoa cúc phai ra đấy!”

 

Lúc này ông cụ Tô cũng nhấp một ngụm trà, hai mắt chợt sáng rực lên. Khi nhìn Dư Tiểu Ngư, ánh mắt ông đã thay đổi: “Cháu gái, cháu nói thật cho ông biết, loại trà này cháu mua ở đâu vậy? Huyện Văn lại có loại trà hoa cúc ngon thế này mà ông lại không hề hay biết!”

 

Dư Tiểu Ngư đặt chén trà trong tay xuống, khẽ cười đáp: “Dạ, cái này là do tự tay cháu hái để gia đình và bạn bè uống hàng ngày ạ!”

 

Ông cụ Tô không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy. Ông còn tưởng Tiểu Ngư mua từ nơi khác mang về. Phải biết ông là người nghiện trà, mà những thứ như trà bán rất đắt. Thông thường chỉ có Hợp tác xã Cung tiêu quanh năm khan hàng, hoặc phải đến các tiệm t.h.u.ố.c đông y mới mua được. Có trà ngon thì ông sao có thể không biết!

 

“Tốt! Tốt! Tốt!” Ông cụ Tô nói liền ba chữ "tốt". Theo quan điểm của ông, lớp trẻ càng am hiểu nhiều thì đất nước sau này càng có hy vọng. Ánh mắt ông nhìn Tiểu Ngư tràn ngập sự tán thưởng và công nhận.

 

Lúc các cô mới vào, bà nội đang nhặt rau ngoài vườn chính là để làm món rau xào cuối cùng. Giờ bên này không cần chị Hồng phục vụ nữa, bà liền nhanh ch.óng chạy xuống bếp xào nốt món ăn.

 

“Ông ơi, các cháu ơi, chuẩn bị ăn cơm thôi!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bà nội gọi với lên, tiện thể bảo Tô Đóa Đóa: “Đóa Đóa, dắt chị Tiểu Ngư đi rửa tay đi cháu!”

 

Tô Đóa Đóa ngoan ngoãn kéo tay chị Tiểu Ngư dẫn cô vào nhà vệ sinh. Nội thất bên trong là kiểu nhà vệ sinh rất đơn giản của thời sau này, nhưng vào thời điểm hiện tại thì đã được coi là những thiết bị vệ sinh tuyệt đẹp rồi. Trên chiếc bồn rửa mặt bằng sứ trắng còn đặt một hộp đựng xà phòng, bên trong là bánh xà phòng thơm phức, mùi hương rất dễ chịu.

 

“Chị ơi, chị thích mùi bánh xà phòng này ạ?” Tô Đóa Đóa thấy cô ngửi thử mùi bọt xà phòng vài lần liền tò mò hỏi.

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu: “Thơm quá, chắc cái này không mua ở đây đâu nhỉ?”

 

Cô chưa từng thấy loại xà phòng nào thơm như vậy ở khu vực này.

 

Tô Đóa Đóa ừ một tiếng: “Cái này hình như mẹ em mua từ Thượng Hải về đấy. Mẹ em rất thích dùng nên cả nhà em đều xài loại này. Nếu chị thích, lát nữa em bảo bà nội tặng chị một bánh nhé!”

 

“À không cần đâu, sau này có cơ hội chị sẽ lên Thượng Hải mua. Chứ dùng hết rồi, giống như ăn kẹo mà không cai được, dùng loại xà phòng khác lại cứ nhớ tới mùi này, trong lòng bứt rứt thì không tốt đâu!” Dư Tiểu Ngư không coi cô bé là trẻ con mà thành thật nói ra cảm nhận của mình. Nhưng xem ra trên Thượng Hải thật sự có không ít đồ tốt, lần sau có dịp cô nhất định phải tới đó chơi một chuyến.

 

Tô Đóa Đóa rất hiểu cảm giác này, bèn dẫn chị Tiểu Ngư ra khỏi nhà vệ sinh.

 

Thức ăn đã được bày biện tươm tất, có món mặn có món chay. Món chính dĩ nhiên là thịt gà hầm khoai tây.

 

Ngoài ra còn có mấy món xào thịt thái chỉ xào ớt xanh, canh trứng cà chua, rau xanh xào và cà tím om.

 

“Ngồi đi, ngồi đi. Đóa Đóa, cháu ngồi cạnh chị, phải chăm sóc chị đàng hoàng, nghe chưa?” Bà nội đon đả mời mọi người vào bàn.

 

Tô Đóa Đóa gật đầu lia lịa. Cô bé rất thích chị Tiểu Ngư, dù bà không dặn thì cô bé cũng muốn ngồi cạnh chị.

 

Dư Tiểu Ngư phát hiện ra có chuẩn bị sẵn hai đôi đũa, dường như bà nội sợ cô không biết dùng nên chủ động thao tác trước một lần. Trách sao bà lại bảo Đóa Đóa chăm sóc cô.