Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 179



 

Bà lão lúc này mới cười hiền từ: “Không trách con bé được, là gia đình tôi nằng nặc mời cháu về nhà ăn cơm. Không ngờ mải nói chuyện quá, lúc sực nhớ ra thì trời đã tối nhọ mặt người. Tôi cũng nghĩ con gái con đứa đi đêm về hôm người nhà sẽ lo, nên kiên quyết đòi đưa cháu về. Mong mẹ Tiểu Ngư đừng trách con bé.”

 

Vốn dĩ Trương Hỉ Mai cũng chỉ vì lo lắng nên mới trách cứ vài câu, giờ thấy Tiểu Ngư bình an trở về, trong lòng tự nhiên cũng không nỡ trách mắng thật. Nghe bà lão nói đỡ cho Tiểu Ngư, bà chỉ đành dở khóc dở cười: “Trẻ con lớn rồi, cha mẹ quản c.h.ặ.t quá cũng không tốt. Chỉ là trời muộn quá mà con bé không báo trước một tiếng nên tôi mới sốt ruột thôi.”

 

Bà lão cũng hùa theo lời Trương Hỉ Mai, quay sang nhìn Tiểu Ngư nói: “Tiểu Ngư, sau này không được thế nữa nhé, đi đâu cũng phải nhắn người nhà một tiếng!”

 

Dư Tiểu Ngư ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, lần sau con nhất định sẽ chú ý! Mời bà lên nhà uống chén nước ạ!”

 

Thực ra trong lòng bà lão cũng rất muốn, nhưng trời đã không còn sớm nữa: “Để dịp khác đi cháu, dịp khác bà nhất định sẽ làm phiền. Trời tối rồi, không làm phiền gia đình nghỉ ngơi nữa!”

 

Người già thường đi ngủ sớm.

 

Trước khi lên xe, Tô Đóa Đóa kéo tay Dư Tiểu Ngư. Dư Tiểu Ngư cúi xuống nhìn cô bé: “Đóa Đóa, tạm biệt em nhé!”

 

“Cái này cho chị ạ!” Tô Đóa Đóa rút từ trong túi áo ra một vật nhét vào tay Dư Tiểu Ngư.

 

Là bánh sa tế mã, thảo nào ban nãy Dư Tiểu Ngư thấy túi áo cô bé phồng to đến vậy: “Cảm ơn Đóa Đóa, chị sẽ ăn thật ngon!”

 

Tô Đóa Đóa quyến luyến ôm lấy chân Dư Tiểu Ngư: “Chị nhất định phải đến tìm em chơi nhé, không thì em sẽ bắt bà nội ngày nào cũng dẫn em đến Hợp tác xã tìm chị đấy!”

 

Đứa trẻ này, lại còn biết giở trò đe dọa cơ đấy!

 

Dư Tiểu Ngư nhéo nhẹ mũi cô bé: “Chị biết rồi!”

 

Tô Đóa Đóa hài lòng leo lên xe, bà lão cũng vẫy tay chào tạm biệt hai mẹ con.

 

Đợi đến khi ánh đèn xe khuất hẳn khỏi tầm mắt, Dư Tiểu Ngư mới cười mỉm quay người lại. Mẹ cô đang nhìn cô không chớp mắt. Dư Tiểu Ngư bước tới làm nũng ngả đầu lên vai mẹ: “Mẹ! Con biết lỗi rồi mà, sẽ không có lần sau đâu ạ!”

 

Trương Hỉ Mai vỗ vỗ lên cánh tay Dư Tiểu Ngư: “Con bé ngốc này, mẹ còn lạ gì con nữa. Chắc chắn con không cố ý đâu. Nhưng mà, sao mẹ cứ có cảm giác hôm nay con gặp chuyện gì đó rất vui thế nhỉ!”

 

Đã bị nhìn thấu, Dư Tiểu Ngư dứt khoát không giấu giếm nữa, kể lại tường tận chuyện tình cờ gặp bà lão ra sao, rồi những chuyện xảy ra sau đó thế nào.

 

Trương Hỉ Mai nghe rất chăm chú. Đến khi nghe nói nhà họ ở trong đại viện quân khu, trong lòng bà vẫn vô cùng kinh ngạc: “Gan con cũng lớn thật đấy. Mẹ nghe nói khu đại viện đó canh phòng nghiêm ngặt lắm, ra vào đều phải đăng ký, kiểm tra gắt gao. Mẹ đi ngang qua cổng còn chẳng dám nhìn vào trong!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nghiêm ngặt thật mẹ ạ, nhưng chúng ta thân gia trong sạch thì có gì phải sợ!”

 

Trương Hỉ Mai không ngờ con gái mới vào Hợp tác xã Cung tiêu làm việc lại gặp được nhiều cơ duyên như vậy. Những người đó quý mến Tiểu Ngư, điều đó cũng chứng tỏ con bé rất ưu tú. Con gái có được may mắn như vậy, trong lòng bà thực sự rất vui vẻ.

 

“Đứa trẻ ngoan, mau lên nhà thôi, bố con ở nhà còn sốt ruột hơn cả mẹ đấy!”

 

Ông Kiến Thành ngoài miệng không nói ra, nhưng lúc ăn cơm mắt cứ liên tục ngó ra cửa, rõ ràng là rất lo lắng!

 

——

 

Về phần Lý Lệ, cô vẫn quyết định mang bánh trung thu về nhà cất trước. Cô cẩn thận đứng trước gương chải chuốt lại đầu tóc, còn thay một bộ quần áo khác, khiến mẹ cô không khỏi liếc nhìn liên tục.

 

“Con diện thế này là định đi đâu đấy?”

 

Lý Lệ soi gương vuốt ve ngắm nghía trái phải, hài lòng rời mắt đi, xách túi lên: “Mẹ, con có việc phải ra ngoài một chuyến, chốc nữa con về ngay. Bữa tối mọi người cứ ăn trước đi, chừa lại cho con một ít là được!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

“Này! Con còn chưa nói với mẹ là đi đâu cơ mà!”

 

Lý Lệ rảo bước ra cửa, tay vẫy vẫy trong không trung một cách tùy ý. Trong túi xách đựng ba lọ nước hoa nhài, lúc cô chuyển động phát ra tiếng lạch cạch do chai thủy tinh va vào nhau. Cô vội thò tay vào sắp xếp lại cho ngay ngắn.

 

Chỉ là cô không ngờ Thượng Quốc Chí lại ở nhà. Thấy cô tới, anh ta cũng có chút ngạc nhiên: “Sao em lại đến đây?”

 

Anh ta không biết, nhưng Lâm Mỹ Chí thì biết quá rõ. Vừa thấy Lý Lệ, bà đã cười tít cả mắt: “Vào đây, vào đây. Tiểu Lệ mau vào nhà đi. Cháu đi bộ tới à, có mệt không? Mau ngồi xuống uống ngụm nước đã!”

 

Thượng Quốc Chí nhìn thái độ đon đả nhiệt tình của mẹ, tốc độ nhai bánh trung thu cũng chậm lại.

 

Hai người này lén lút qua lại với nhau từ lúc nào mà anh lại không hề hay biết vậy?

 

Lý Lệ ngồi trên sô pha, nụ cười vô cùng đoan trang. Thượng Quốc Chí đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân: “Em… thay quần áo à? Tóc cũng chải lại nữa!”