Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 185



 

Dư Hoa Hoa vì chuyện chú hai nhắc đến việc mẹ mình đi vay tiền lúc trước nên cúi gằm mặt không dám nói lời nào, nhưng cậu em trai Dư Đại Dũng thì bất chấp: “Bà nội, bà xào thịt cho bọn cháu ăn đi! Chắc chắn là ông nội muốn ăn thịt nhưng lại ngại nói nên mới bỏ vào phòng đấy. Bà mà xào thịt thơm lừng lên là ông nội sẽ ngửi thấy mùi rồi ra ăn ngay. Bà nội nỡ để ông nội chịu đói sao?”

 

Nghe cứ như thể bà ta cố tình không cho ông già ăn cơm vậy. Trên bàn chẳng phải cơm thì là gì?

 

Không ăn thì nhịn đói cho đáng đời!

 

Triệu Tây Phượng và vài miếng cháo loãng. Món cháo này vừa chát họng vừa khó nuốt, đến dưa chuột muối ăn cũng chẳng ngon lành gì. Ngày thường ăn thế nào cũng được, nhưng hôm nay là Tết mà. Bà ta cứ đinh ninh nhà thằng ba sẽ xách thịt về như mọi năm, trưa đ.á.n.h một bữa no nê, tối lại dùng chỗ thịt thừa làm thêm bữa nữa. Không ngờ đợi quá giờ cơm trưa rồi mà chẳng thấy bóng dáng ai, bà ta mới sai Lương Hạnh đi nấu cơm.

 

Cái con Lương Hạnh này cũng đúng là đồ ngu, không biết đường nhắc bà ta một câu nay là ngày Tết thì nên ăn món khác đi. Bà ta tức quá nên hồ đồ thì đã đành, chẳng lẽ Lương Hạnh cũng hồ đồ nốt?

 

“Trưa nay cứ ăn tạm thế này đi, bà nội hứa tối nay sẽ làm món ngon cho các cháu!”

 

Dư Hữu Kiệt lập tức reo hò, cúi đầu tiếp tục và cháo. Bọn chúng đành tưởng tượng món cháo loãng này là cơm trắng, dưa chuột muối là đùi gà, rồi nhanh ch.óng giải quyết bữa trưa.

 

Bữa trưa kết thúc ch.óng vánh, ai nấy đều về phòng nấy. Dương Cúc thì oán trách Dư Kiến Quốc không chịu nói đỡ cho cô ta, khiến cô ta mất mặt. Vừa lầm bầm, cô ta vừa lôi mấy chiếc bánh trứng giấu trong tủ ra, đưa cho Đại Dũng một cái, phần mình và Hoa Hoa chia nhau một cái.

 

Dư Kiến Quốc định với tay lấy ăn thì bị cô ta đ.á.n.h "bốp" một cái gạt ra: “Không cho cái thứ vô lương tâm nhà anh ăn.”

 

Dư Kiến Quốc thấy bộ dạng của vợ cũng chẳng buồn chấp nhặt, dứt khoát nhắm mắt ngủ khì.

 

Trong phòng nhà chú hai, Dư Hữu Binh vừa vào đã nói thẳng: “Bố, con Dư Hoa Hoa chả bảo Dư Tiểu Ngư cũng đi học cơ mà? Đã khai giảng rồi mà con có thấy nó đến trường đâu!”

 

Cậu ta lôi từ trong cặp sách ra một bọc lạc rang, mở ra trên giường.

 

Dư Hữu Kiệt vừa thấy liền thò tay định bốc ăn. Dư Hữu Binh đắc ý xoa đầu em trai: “Anh có giỏi không nào!”

 

Dư Hữu Kiệt gật đầu như gà mổ thóc.

 

Lương Hạnh ngồi một bên cười ngây ngô nhìn ba người đàn ông trên giường. Dư Kiến Nghiệp gọi cô lại ăn cùng, cô vội vàng từ chối, bảo bố con ăn là được rồi. Nhưng trong lòng cô vẫn vô cùng hạnh phúc vì được chồng quan tâm gọi đến!

 

“Lão ba còn chưa khỏe hẳn, con Dư Tiểu Ngư dám bỏ việc mà đi sao? Nó vừa đi, bao nhiêu người nhòm ngó cái vị trí ấy. Hừ, Hữu Binh, con phải trở thành đứa học cao nhất nhà họ Dư này. Sau này nhất định phải thành tài, làm rạng danh cho bố mày, biết chưa!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chỉ cần nhà anh ta là gia đình có học thức cao nhất trong cả cái nhà họ Dư này, có một điểm vượt trội hơn, anh ta đã mãn nguyện lắm rồi!

 

Buổi chiều, mấy đứa trẻ rủ nhau ra sông mò cá. Nếu bắt được cá thật thì tối nay sẽ có đồ nhắm.

 

Nhưng tiếc thay, chúng hì hục cả buổi chiều, người ướt nhẹp mà chẳng bắt được con cá nào, ngược lại còn mệt phờ râu, bụng đói meo!

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Dư Hữu Kiệt dáng người nhỏ thó nhưng chạy rất nhanh. Cậu bé lao thẳng vào sân, xông thẳng xuống bếp, miệng gào to: “Bà nội! Bà nội ơi!”

 

Triệu Tây Phượng từ nhà chính đi ra: “Tao còn chưa c.h.ế.t đâu mà mày gọi hồn như ma rước thế, đúng là lũ quỷ sứ đòi nợ!”

 

“Bà nội ơi, tối nay nấu món gì ngon thế ạ?” Dư Hữu Binh vội vã hỏi.

 

Triệu Tây Phượng trừng mắt nhìn chúng: “Tao đã hứa thì chắc chắn không nuốt lời. Đi tắm rửa hết đi, đứa nào đứa nấy bẩn như con khỉ đột, lại còn đi mò cá nữa. Tao thấy rặt là phá hoại quần áo thôi. Đồ trời đ.á.n.h, bùn đất dính đầy thế này phải tốn bao nhiêu xà phòng mới giặt sạch được hả!”

 

Bọn trẻ nghe nói có đồ ăn thì vội vàng tranh nhau đi tắm rửa. Sau khi sạch sẽ thơm tho, cả đám ngồi ngoan ngoãn quanh bàn ăn.

 

Nhưng khi nhìn thấy thức ăn trên bàn, tất cả đều ngớ người.

 

“Bà nội, chẳng phải bà bảo tối nay xào thịt sao?” Dư Hữu Kiệt cầm đũa lên nghi hoặc hỏi.

 

Triệu Tây Phượng nghe vậy liền chỉ tay vào mâm thức ăn trên bàn: “Chỗ này không phải thịt thì là gì? Đây này, đây này, đây này, mấy cái này không phải thịt chắc?”

 

Là thịt thật, nhưng chỉ có lèo tèo vài lát mỏng dính, còn lại toàn là ớt xanh.

 

Một đĩa khác là lá vừng xào trứng gà, trứng bị đ.á.n.h tơi tả đến mức gần như không tìm thấy mảng nào to hơn móng tay. Và món cuối cùng vẫn là món cháo loãng dưa chuột muối muôn thuở.

 

Cái này khác xa với bữa tiệc thịnh soạn mà bọn chúng hằng tưởng tượng, thậm chí còn chẳng xứng gọi là tiệc.