Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 190



 

Dư Tiểu Ngư cười lạnh một tiếng: "Mong cậu nói được thì làm được, sau này đừng đến làm phiền tôi nữa, dù là ở trong hay ngoài trường."

 

Những ngày tháng sau đó trôi qua khá yên bình. Gọi là đi học, nhưng đa số học sinh đến đây chỉ để tìm một chỗ g.i.ế.c thời gian, kiếm tấm bằng, chỉ có một bộ phận nhỏ là thực sự học tập. Tài liệu học tập cũng không đầy đủ, vài người phải dùng chung một quyển sách. Những kiến thức bên trong cô đều đã học qua cả rồi, Dư Tiểu Ngư bỗng cảm thấy ngồi đây chẳng có ý nghĩa gì nữa.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Cũng may nhà trường quản lý rất lỏng lẻo. Không muốn đi học cứ xin nghỉ thẳng, các giáo viên đều mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ cần buổi tối điểm danh ở ký túc xá có mặt là được. Điều này những học sinh ngoại trú như Dư Tiểu Ngư không cần phải tuân thủ.

 

Học được một tháng, Dư Tiểu Ngư quyết định đi tìm lão đại phu. Cô nói thẳng mình muốn một tờ giấy chứng minh thân phận của phòng khám Đông y, cô không cần lương, tờ giấy đó chỉ để cô có thể đi lại khắp nơi là được.

 

Sau khi lão đại phu hỏi rõ ngọn ngành thì cũng không ngăn cản, viết lại cho cô một tờ giấy chứng minh thân phận: "Cháu gái, chuyện này cháu vẫn nên nói rõ với bố mẹ nhé. Nếu không sau này bố mẹ đến trường không thấy cháu đâu, về nhà cũng không thấy, họ sẽ lo lắng đấy!"

 

Dư Tiểu Ngư lấy từ trong túi ra một gói táo đỏ đưa cho lão đại phu: "Ông yên tâm, tự cháu biết chừng mực. Đây là táo đỏ đợt trước đi thu mua cháu giữ lại, biếu ông nếm thử ạ!"

 

Táo đỏ ngon như thế này, lão đại phu đâu nỡ ăn không. Ông kiên quyết không nhận suông mà đòi trả tiền. Dư Tiểu Ngư bất đắc dĩ cười: "Đây là cháu hiếu kính ông mà, thật sự không cần đưa tiền đâu ạ!"

 

"Không được, chỗ táo đỏ này toàn là hàng thượng hạng, mang đi làm t.h.u.ố.c thì tác dụng bổ m.á.u cực kỳ tốt. Sau này cháu có bao nhiêu cứ mang đến đây cho ông bấy nhiêu!"

 

Nói rồi, ông móc từ trong túi áo ra một xấp tiền giấy: "Đợt trước cháu bán giá bao nhiêu thế?"

 

Sao ông ấy lại biết cô từng bán táo đỏ nhỉ?

 

"Cái cô đồng chí tên là Hạ Lan ấy, táo đỏ là mua từ cháu đúng không, cái mùi này ông ngửi một phát là nhận ra ngay!" Lão đại phu nói với giọng hơi tự hào, cái mũi của ông không thể nhầm được!

 

Dư Tiểu Ngư không ngờ lão đại phu lại có sức quan sát nhạy bén đến vậy: "Vâng đúng thế ạ, cháu bán cho cô ấy 5 đồng một cân, có tiện tay tặng thêm ít phiếu thôi ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lão đại phu gật đầu, mức giá này khá hợp lý. Ông cũng đưa cho cô 5 đồng tiền cùng hai thước phiếu vải.

 

"Sau này có bao nhiêu thì cứ mang đến chỗ ông, đừng bán lẻ tẻ một mình nữa. Có phòng khám Đông y của chúng ta che chở cho cháu, cháu cứ việc yên tâm!"

 

Lão đại phu nói với giọng hơi giận dỗi. Con bé này khách sáo quá, những thứ t.h.u.ố.c đó nơi nào cần nhất, tất nhiên là người trong bệnh viện rồi. Để chỗ ông mới là an toàn nhất, thế mà con bé lại thích chạy ra ngoài mạo hiểm mới sợ chứ!

 

Dư Tiểu Ngư hiểu được ý tốt của ông, cười lấy lòng: "Thế nên cháu mới suy nghĩ thông suốt, vội vàng đến ôm đùi ông đây này!"

 

Có phòng khám Đông y làm mộc che mắt, Dư Tiểu Ngư tùy tiện lấy ra d.ư.ợ.c liệu gì cũng đều cảm thấy rất tự tin.

 

Dư Kiến Thành và Trương Hỉ Mai đã biết chuyện Tiểu Ngư lấy giấy chứng minh của phòng khám Đông y từ trước. Hai người cũng chẳng trách mắng gì, con cái lớn rồi sẽ có suy nghĩ riêng, Dư Kiến Thành chỉ hy vọng về phương diện học tập, Tiểu Ngư đừng để tụt hậu là được.

 

Dư Tiểu Ngư luôn canh cánh trong lòng vấn đề về phổi của ông cụ Tô. Cô tìm được một đơn t.h.u.ố.c phù hợp, bao gồm cát cánh, bách bộ, bách hợp, sa sâm và mạch môn. Cô làm theo công thức, chế biến trực tiếp thành dạng t.h.u.ố.c nước uống, đóng vào các chai thủy tinh nhỏ cho dễ bề bảo quản và mang theo.

 

"Đây là t.h.u.ố.c cháu tìm để điều trị phổi cho ông nội, bà ơi, mỗi ngày sáng và tối trước khi đi ngủ, bà cho ông uống một chén nhỏ nhé!" Dư Tiểu Ngư giao cả đơn t.h.u.ố.c và t.h.u.ố.c cho bà cụ Tô.

 

Bà cụ Tô chưa biết Dư Tiểu Ngư còn rành cả khoản này. Dù trong lòng rất ngạc nhiên, nhưng t.h.u.ố.c nào cũng có ba phần độc, bà không dám cho ông cụ uống bừa. Lại sợ Tiểu Ngư buồn, bà định nhận t.h.u.ố.c trước rồi mang đi hỏi bác sĩ sau.

 

Dư Tiểu Ngư như nhìn thấu tâm tư của bà, lên tiếng chấn an: "Đây là đơn t.h.u.ố.c ạ, bà cứ cầm lấy, sau đó tìm bác sĩ hỏi xem có uống được không. Thuốc này chủ yếu là để điều trị phổi, chắc chắn không có vấn đề gì đâu ạ!"

 

Nụ cười trên mặt bà cụ Tô càng thêm rạng rỡ: "Đúng, đúng, Tiểu Ngư nói phải. Tìm bác sĩ xem qua xong chúng ta sẽ dùng, tránh việc các thành phần t.h.u.ố.c kỵ nhau này nọ."

 

Ông cụ Tô lại không để tâm nhiều như vậy. Ông mở nắp ra ngửi ngửi, bên trong thoang thoảng mùi ngọt: "Cái này lại không nồng nặc mùi như các loại t.h.u.ố.c Đông y khác nhỉ."