Bà cụ vội vàng gọi điện thoại bảo Tiểu Vương lái xe đến, kéo ông cụ Tô đến bệnh viện kiểm tra.
Lần này người khám bệnh là bác sĩ Tây y. Bác sĩ dùng ống nghe áp vào n.g.ự.c ông cụ Tô để nghe nhịp thở. Một lúc lâu sau, ông bỏ ống nghe xuống: "Nhịp thở của ông cụ đã rõ ràng hơn trước rất nhiều. Trước đây còn nghe thấy tiếng rale, giờ đã cải thiện đáng kể. Xin hỏi ông cụ đã điều trị bằng cách nào vậy?"
Bác sĩ nóng lòng truy vấn. Những bệnh nhân có triệu chứng như ông cụ còn rất nhiều. Những năm trước, ông chỉ có thể khuyên ông cụ nghỉ ngơi nhiều hơn, tránh bị cảm lạnh, chú ý giữ ấm. Thuốc Tây y chỉ trị ngọn chứ không trị gốc, uống t.h.u.ố.c vào, hễ trở trời là bệnh lại tái phát. Không ngờ lần này tình trạng của ông cụ Tô lại có chuyển biến tốt như vậy, nếu có được đơn t.h.u.ố.c này, chắc chắn sẽ tạo phúc cho rất nhiều người!
Bà cụ nghe bác sĩ nói vậy, trong lòng không khỏi vui mừng khôn xiết: "Chỉ là uống t.h.u.ố.c Đông y rồi từ từ điều dưỡng thôi."
"Tốt lắm, t.h.u.ố.c này có tác dụng đấy, ông cụ cứ tiếp tục sử dụng nhé. Đợi một tháng nữa quay lại tái khám, đến lúc đó tôi sẽ xem bệnh có khỏi hẳn không!"
Bác sĩ rất hứng thú với hiệu quả của loại t.h.u.ố.c này. Ông liên tục dặn dò ông cụ đến lịch phải nhớ tới tái khám. Hiện tại mới chỉ là chuyển biến tốt, ông vô cùng mong chờ ngày được thấy bệnh tình khỏi hẳn!
Ra khỏi phòng khám, hốc mắt bà cụ đã cay xè. Ông cụ Tô vỗ vỗ vai an ủi vợ: "Thôi nào, già đầu rồi mà, có chuyện gì là chưa trải qua đâu, còn đỏ mắt vì cái này nữa. Nếu để Đóa Đóa biết được, bà không thấy xấu hổ sao!"
Bà cụ nén lại những giọt nước mắt, hít sâu một hơi rồi thở ra: "Ông không hiểu đâu!"
Ông cụ Tô nghe vậy thì lặng thinh. Sao ông lại không hiểu chứ, bà nhà đang vui mừng thay cho ông. Một người sắp sửa gần đất xa trời, có thể ra đi mà không bị bệnh tật giày vò đã là điều may mắn nhất rồi.
Họ ghé qua phòng khám Đông y tìm Tống Văn Khang để kể lại kết quả chẩn đoán của bác sĩ. Tống Văn Khang nghe xong vô cùng hả hê: "Haha, ngày thường bọn họ còn coi thường Đông y cơ đấy, giờ y học của họ bó tay, chẳng phải vẫn phải dựa vào Kỳ Hoàng chi thuật (Đông y) này để chữa khỏi sao! Hoành Viễn, ông cứ yên tâm mà dùng tiếp. Mới có mấy ngày đã có hiệu quả thế này, uống cạn một lọ thì bệnh của ông chắc chắn sẽ khỏi hẳn! Con bé Tiểu Ngư này, trước kia tôi chỉ nghĩ con bé có tài tìm được d.ư.ợ.c liệu tốt, không ngờ nó còn quen biết cả những bậc cao nhân y thuật thế này. Khi nào có cơ hội, tôi nhất định phải nhờ con bé tiến cử giúp mới được!"
Ông cụ Tô cũng có chung suy nghĩ. Ông còn nhớ tới những đồng đội từng vào sinh ra t.ử, những quân nhân dũng cảm ngoan cường chống giặc hệt như ông. Ông là người may mắn, gặp được Tiểu Ngư, được uống loại t.h.u.ố.c này, vậy còn họ thì sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông cụ Tô lập tức quyết định sẽ uống hết lọ t.h.u.ố.c này, lấy bản thân làm vật thử nghiệm. Nếu bệnh tình thực sự có thể khỏi hẳn, ông sẽ lập tức viết thư báo tin cho những đồng đội khác!
Đến lúc đó, Dư Tiểu Ngư sẽ không chỉ là quý nhân của nhà họ Tô nữa, mà sẽ là quý nhân của rất nhiều người!
Dư Tiểu Ngư tan học về nhà thì thấy Lý Lệ đã đến, đang trò chuyện với bố mẹ cô.
Nhìn thấy Tiểu Ngư, cô lập tức đặt cốc nước xuống: "Cô chú ơi, Tiểu Ngư về rồi, cháu ra ngoài nói chuyện với em ấy một lát. Cảm ơn cô chú đã tiếp đãi cháu nhiệt tình ạ!"
Trương Hỉ Mai giữ cô lại ăn cơm tối, nhưng Lý Lệ khéo léo từ chối: "Cháu cảm ơn cô, để dịp khác cháu lại đến thưởng thức tay nghề của cô ạ!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư thấy vẻ mặt vội vã của Lý Lệ cũng hơi tò mò. Hai người đi khuất khỏi khu tập thể, Lý Lệ mới lên tiếng: "Tiểu Ngư, hôm nay chị mới biết lý do tại sao mẹ Thượng Quốc Chí lại có thái độ kỳ lạ với chị như vậy!"
Chưa đợi Dư Tiểu Ngư lên tiếng, cô lại tiếp tục: "Em còn nhớ cái túi vải dạo trước chị mượn của em không? Chính là cái này này, túi này là do mẹ anh ta may đấy. Chú Tôn phó chủ nhiệm nhà mình từng biếu nhà họ trà hoa nhài của em, nhà họ bèn dùng cái túi vải này đựng quýt đem đáp lễ. Bác ấy nhìn thấy cái túi này liền đinh ninh chỗ trà hoa nhài đó là do chị biếu chú Tôn phó chủ nhiệm. Về sau chẳng phải lại có thêm vụ nước hoa nhài nữa sao? Chị sợ em còn nhỏ, không quen bán buôn mấy thứ này nên toàn chị đứng ra giao dịch, thành ra bác ấy càng hiểu lầm lớn hơn, càng đinh ninh chị chính là em!"
Dư Tiểu Ngư tiếp tục lắng nghe cô nói: "Rồi sao nữa?"
Lý Lệ liếc nhìn Dư Tiểu Ngư, mím mím môi: "Rồi những chuyện sau đó, em cũng biết cả rồi đấy? Bác ấy dùng thấy tốt, lại giới thiệu cho bao nhiêu người khác, nước hoa nhài bán đắt như tôm tươi."
"Chuyện đó thì nói làm gì. Chị nói xem, bây giờ bác ấy đã biết chị không phải là em rồi, thái độ có thay đổi không?" Dư Tiểu Ngư hỏi thẳng, nếu thái độ thay đổi thì không cần bán nước hoa nhài cho bà ấy nữa.