Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 220



 

"Cháu cũng đã bảo là không mua những thứ này rồi, nhưng ông xã nhà cháu cứ nằng nặc đòi mua cho bằng được. Anh ấy bảo con dâu nhà người ta có thì vợ anh ấy cũng phải có. Cháu mới nhận ra, sính lễ thời nay chí ít cũng phải có một món đồ của Bạch Hoa Đường. Anh ấy bảo muốn bù đắp cho cháu!" Nói những lời này, ánh mắt cô con dâu trẻ ánh lên vẻ dịu dàng. Đám phụ nữ xung quanh nhìn mà trong lòng ghen tị vô cùng, thầm quyết định về nhà nhất định phải bắt chồng mình đi mua cho một hộp.

 

Không dám đòi loại đắt nhất, mua loại rẻ nhất là được.

 

Dư Tiểu Ngư lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của họ. Sản phẩm của Bạch Hoa Đường có thể tạo nên cơn sốt ở huyện Văn cũng là điều dễ hiểu. Đợt sóng kem dưỡng da tay trước đó quá lớn, khi người ta đã thử dùng kem dưỡng da tay thấy tốt, thì việc dùng thử các sản phẩm khác cũng dễ dàng được chấp nhận hơn.

 

Kem bách hợp dưỡng mặt có giá 3 đồng một lọ, đắt hơn kem dưỡng da thông thường 1,5 đồng, nhưng mức giá đó mọi người vẫn có thể kham nổi.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Chỉ là đợt này cô mới chuyển trước 100 lọ cho phòng khám Đông y. Với tình hình này, ngày mai chắc chắn phải đi bổ sung hàng rồi.

 

Cuối cùng hàng người cũng bắt đầu nhích lên. Dư Tiểu Ngư để Sanh Sanh đứng phía trước. Sanh Sanh mua được một cân thịt ba chỉ, còn Dư Tiểu Ngư mua được một cân mỡ lợn lá. Mua được thịt là coi như xong việc quan trọng nhất. Họ tiếp tục xếp hàng, mỗi người mua thêm một cân miến.

 

Củ cải trắng và bắp cải quá nặng, trong không gian của cô lại có sẵn nên cô không định mua ở đây. Dư Tiểu Ngư dẫn Sanh Sanh tiếp tục sang xếp hàng mua bánh kẹo. Hôm nay có kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, thứ này không phải lúc nào cũng có. Mỗi người chỉ được mua nửa cân, hai chị em cộng lại mới mua được một cân.

 

Dư Sanh cầm gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ nhảy cẫng lên vì sung sướng. Dư Tiểu Ngư nhìn cậu bé như vậy, không kìm được đưa tay xoa đầu em. Niềm vui của trẻ con lúc nào cũng giản đơn và thuần khiết đến vậy.

 

——

 

Chiều hôm sau, Dư Tiểu Ngư gửi Sanh Sanh sang nhà bà Lưu, rồi rảo bước về phía phòng khám Đông y.

 

Đến gần phòng khám, cô rẽ vào một con hẻm nhỏ, đổi cách quàng khăn, tiện tay lấy mấy lọ kem bách hợp từ trong không gian ra, giữ vẻ mặt bình thản bước vào phòng khám.

 

Chỉ là hôm nay có vẻ hơi lạ, nhân viên bốc t.h.u.ố.c không có ở quầy. Dư Tiểu Ngư gõ nhẹ cửa phòng làm việc của lão đại phu, đẩy cửa định bước vào như mọi khi. Lần này, cửa lại khóa c.h.ặ.t, đẩy không ra.

 

"Ông ơi, ông có trong đó không ạ?" Dư Tiểu Ngư lại gõ cửa.

 

Chẳng lẽ cô đến không đúng lúc, lão đại phu đi vắng sao?

 

Cũng may, lời vừa dứt, bên trong đã có tiếng bước chân, ngay sau đó cửa mở ra. Người bước ra chính là nhân viên bốc t.h.u.ố.c ban nãy không thấy đâu.

 

"Lão đại phu không có ở đây sao anh?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Có, nhưng bên trong đang có bệnh nhân, hiện tại hơi bất tiện."

 

Dư Tiểu Ngư theo phản xạ hỏi: "Là nam giới ạ?"

 

Anh ta gật đầu. Dư Tiểu Ngư tỏ ý đã hiểu. Cô giơ chiếc túi xách trên tay lên: "Tôi đến giao kem bách hợp dưỡng mặt, dù sao thì giao cho anh cũng vậy, tôi không đợi nữa đâu."

 

Ca khám bệnh này không biết khi nào mới xong, tiền đợt trước gộp chung vào lần sau thanh toán luôn cũng được.

 

Nhân viên bốc t.h.u.ố.c nhận lấy túi xách, mở ra đếm cẩn thận ngay trước mặt Dư Tiểu Ngư: "Đồng chí Dư Tiểu Ngư, một trăm lọ lần trước đã bán hết sạch từ lâu rồi. Chỗ này một trăm lọ nữa e là chỉ hai ngày là bay vèo. Cô không thể lấy thêm số lượng lớn hơn một chút sao?"

 

Lấy thêm thì được, nhưng đồng nghĩa với việc cô phải hy sinh thời gian nghỉ ngơi, điều đó thì cô không sẵn sàng cho lắm.

 

Tuy nhiên, cô vẫn lịch sự đáp: "Đợi khi nào xưởng d.ư.ợ.c trên tỉnh lỵ đi vào quỹ đạo, số lượng sẽ nhiều lên thôi!"

 

Trên đường về, gần khu tập thể lại đỗ một chiếc xe jeep. Biển số xe rất quen thuộc, bà cụ Tô đến sao?

 

Cô rảo bước nhanh hơn. Lại gần nhìn, đúng là bà cụ Tô đang ngồi đan áo len ở ghế sau.

 

"Bà nội, sao bà lại đến đây? Chẳng phải đã thống nhất là có việc thì bà gọi điện thoại đến khu tập thể nhờ người gọi cháu, cháu sẽ tự qua tìm bà sao!" Dư Tiểu Ngư xót xa nói. Tiết trời giá rét thế này, người già tuần hoàn m.á.u kém, tay chân rất dễ bị tê cóng.

 

Bà cụ đặt que đan xuống, mỉm cười đẩy gọng kính viễn thị trên sống mũi: "Cậu Vương bảo, xe cộ mùa đông thi thoảng cũng phải nổ máy chạy một chút, nếu không bình xăng dễ bị đóng băng. Bà cũng giống như cái xe này thôi, cũng cần phải vận động!"

 

Nói rồi, bà cụ nhích người vào trong, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho Tiểu Ngư lên xe ngồi.

 

Dư Tiểu Ngư cũng không khách sáo, bước lên xe ngồi. Cửa xe đóng lại, bên trong quả thực ấm áp hơn rất nhiều.

 

"Lạnh không cháu? Đồ Tết trong nhà chắc sắm sửa xong xuôi hết rồi nhỉ? Hôm nay bà đến là để làm chân chạy vặt đây này! Đây! Chỗ này đều là đồ gửi từ nơi khác về đấy. Lần trước cháu nể mặt ông nội, nhượng cho 10 lọ t.h.u.ố.c. Bọn họ không biết địa chỉ nhà cháu nên đều gửi đến nhà ông bà, nhờ chuyển giúp. Cháu đừng có nói là không nhận nhé, ông nội cháu đâu phải loại người thích chiếm lợi lộc của người khác. Cái tính khí cứng đầu của ông ấy cháu còn lạ gì. Nếu cháu không nhận, ông ấy chắc chắn sẽ cằn nhằn bà là có mỗi việc cỏn con cũng làm không xong."