Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 226



 

Dư Tiểu Ngư theo bản năng mím môi, đ.á.n.h mắt sang hướng khác. Lẽ ra cô phải nghĩ đến điều này từ sớm. Huyện Văn này có mấy nhà họ Tô sống trong đại viện quân khu, nhà lại được phân xe jeep, mà Đóa Đóa còn luôn miệng kể cô bé có một người anh trai sức khỏe không tốt.

 

Sức khỏe anh ta đã bình phục, anh ta lên thủ đô, anh trai của Đóa Đóa cũng đi thủ đô. Trên đời này làm gì có sự trùng hợp ngẫu nhiên đến thế.

 

Tô Nguyên Gia ý thức được Dư Tiểu Ngư đang cố tình né tránh ánh mắt của anh, ánh mắt anh hơi tối lại. Khi ngước lên lần nữa, anh đã đè nén mọi cảm xúc xuống đáy mắt. Anh mỉm cười, tiến lên chào hỏi hai vị phụ huynh.

 

"Cháu chào cô chú ạ, cháu là Tô Nguyên Gia."

 

Trương Hỉ Mai nhìn chàng thanh niên cao lớn vạm vỡ, mày ngài mắt phượng, đôi mắt sáng ngời. Bà chỉ nghe nói nhà họ Tô có một đứa cháu trai đích tôn đang phục vụ trong quân đội trên thủ đô, nhưng không ngờ lại khôi ngô tuấn tú, đường hoàng đĩnh đạc đến vậy!

 

"Chào cháu, chào cháu. Thật là làm phiền gia đình cháu quá, còn cất công ra tận đây đón cô chú. Chắc người nhà đang sốt ruột đợi lắm phải không? Chúng ta đi nhanh lên nào!" Trương Hỉ Mai không muốn để người khác phải chờ đợi mình, bà sợ nhất là rơi vào hoàn cảnh khó xử.

 

Tô Nguyên Gia vội vàng đáp: "Không sao đâu ạ, trời tuyết đường trơn trượt, cô chú cứ đi từ từ thôi ạ!"

 

Lúc nói lời này, anh liếc nhìn Tô Đóa Đóa một cái. Tô Đóa Đóa rụt cổ lại, kéo tay chị Tiểu Ngư giục đi về phía trước.

 

"Cô chú ơi, chị Tiểu Ngư ơi, chúng ta mau về nhà thôi ạ!"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Dư Tiểu Ngư cụp mắt xuống, khẽ ừ một tiếng, mặc cho Đóa Đóa kéo tay cô đi về phía trước. Lúc lướt qua người Tô Nguyên Gia, cô thậm chí không buồn liếc anh một cái.

 

Tô Nguyên Gia thấy vậy, trong lòng thở dài thầm lặng. Cô chắc chắn đang trách anh không nói rõ sự tình với cô từ trước. Nghĩ đến đây, Tô Nguyên Gia bất giác đưa tay vò tóc.

 

Dư Tiểu Ngư đi lên phía trước, cố tình lờ đi sự tồn tại của người nọ trong đội hình. Cô cũng không hiểu cơn hờn dỗi bất thình lình của mình từ đâu mà ra. Nhưng cứ nghĩ đến việc anh biết cô qua lại với gia đình anh, vậy mà lại không hề nói thẳng để phá vỡ tầng quan hệ này, trong lòng Dư Tiểu Ngư lại thấy bức bối không vui.

 

Tô Nguyên Gia đi lùi lại phía sau cùng: "Cô ơi, để cháu xách đồ giúp cô nhé!"

 

Trương Hỉ Mai thấy anh lễ phép, lại chẳng hề có chút kiêu ngạo, trong lòng càng thêm thiện cảm với chàng trai này: "Cô nghe nói cháu nhập ngũ trên thủ đô, cháu làm ở binh chủng nào thế?"

 

"Cháu làm thông tin liên lạc ạ. Ban đầu cháu chỉ phụ trách nghiên cứu trạm tín hiệu, giờ phạm vi rộng hơn, không chỉ có trạm tín hiệu mà còn có cả radar thông tin nữa ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Anh vừa dứt lời, Trương Hỉ Mai tuy không hiểu mấy thứ đó là gì, nhưng nghe đến chữ trạm tín hiệu, bà không kìm được mà giơ ngón cái tán thưởng: "Cháu giỏi thật đấy, nhìn tuổi đời còn trẻ mà đã chịu khó chịu khổ được như vậy."

 

Tô Nguyên Gia khiêm tốn cười đáp: "Cô quá khen rồi ạ!"

 

Hai người một hỏi một đáp, Dư Tiểu Ngư đều thu hết vào tai. Đặc biệt là khi bố Dư hỏi anh có thích ứng được với thời tiết trên thủ đô không, có thấy hanh khô quá không, Tô Nguyên Gia thật thà kể lúc mới lên, anh đã bị chảy m.á.u cam mấy lần.

 

Dư Tiểu Ngư theo phản xạ định nhẩm tính lấy cho anh vài gói trà hoa cúc hoặc trà hoa nhài để thanh nhiệt, giải hỏa.

 

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, Dư Tiểu Ngư lại gạt phắt ý nghĩ đó ra khỏi đầu.

 

Người ta đâu có nói là thiếu mấy thứ đó, biết đâu người ta tự có cách giải quyết. Mà ở lâu như vậy, cơ thể cũng phải quen dần rồi chứ.

 

Nhưng một giọng nói khác lại vang lên: Người ta dẫu sao cũng từng cứu mạng mày ở Thương Tỉnh. Nếu không có anh ta, mày chưa chắc đã về đến huyện Văn an toàn. Chỉ một quả táo thì làm sao mà báo đáp hết ân tình được.

 

Tô Nguyên Gia đâu biết trong đầu Dư Tiểu Ngư đang có hai con người bé nhỏ đ.á.n.h lộn nhau. Nãy giờ cô chưa nói với anh nửa lời, ngoài ánh mắt kinh ngạc lúc đầu thì không hề nhìn anh thêm lần nào nữa. Cứ thế này thì không ổn rồi.

 

Bà cụ và ông cụ Tô đều đứng ngóng ở cửa sổ phòng khách. Vừa thấy bóng dáng họ thấp thoáng, bà cụ liền gọi rối rít con trai và con dâu phía sau: "Đến rồi, đến rồi!"

 

Ngô Tuệ Lệ vội vàng đứng dậy cùng mẹ chồng ra tận cửa đón khách. Tô Cảnh Sơn cũng chỉnh lại gọng kính, bước ra nghênh đón.

 

"Chúc mừng năm mới, cả gia đình chúng tôi đến chúc Tết gia đình anh chị đây!" Dư Kiến Thành cười sảng khoái bước vào nhà đầu tiên, liên tục bắt tay chúc mừng ông cụ Tô và Tô Cảnh Sơn.

 

"Cháu chào ông bà, chào cô chú, năm mới vui vẻ ạ!" Dư Tiểu Ngư lễ phép cất tiếng chào.

 

Tô Cảnh Sơn mỉm cười gật đầu đáp lễ: "Nào, Tuệ Lệ, mời mọi người ngồi đi em. Chị Hồng ơi, pha trà lên nhé!"