Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 238



 

"Mượn được rồi, mượn được rồi!" Dư Hữu Binh đã nhanh chân chạy đi mượn xe từ lúc nghe thầy lang bảo phải đưa ông bà lên bệnh viện huyện.

 

Triệu Tây Phượng liếc nhìn Dư Hữu Binh, trong lòng cũng cảm thấy an ủi phần nào. Đứa cháu đích tôn này chí ít cũng được việc hơn hẳn mấy lão bố và mấy thằng chú của nó!

 

Dư Kiến Quốc bàn tính đành phải khiêng bố mẹ ra xe. Đề xuất này suýt chút nữa khiến Triệu Tây Phượng tức ứa m.á.u. Ba cái thằng con bất hiếu này, khiêng ra xe khác nào nguyền rủa bọn họ mau c.h.ế.t sớm?

 

Dù sao thì cuối cùng hai ông bà cũng được khiêng lên thùng xe bò. Dương Cúc đắp thêm cho họ mấy chiếc chăn bông. Ba anh em Dư Kiến Quốc hộ tống bố mẹ lên huyện. Dọc đường, dân làng không kìm được tò mò, túm tụm hai bên đường dòm ngó bộ dạng t.h.ả.m hại của đôi vợ chồng. Triệu Tây Phượng vốn tính sĩ diện hão, thò tay kéo chăn trùm kín mặt. Nhưng làm thế thì chăn lại thiếu chiều dài, thò cả hai chân ra ngoài. Gió lùa buốt giá vào cổ chân khiến Triệu Tây Phượng không chịu nổi, khẽ cựa quậy chân. Nhưng vừa động đậy một cái, một cơn đau buốt thấu tận xương tủy lập tức lan tỏa khắp cơ thể. Bà ta sợ quá chẳng dám nhúc nhích thêm, đành c.ắ.n răng chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt.

 

Dư Hoa Hoa ngồi thu lu trên giường, hồi hộp dỏng tai nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Cô ta quấn chăn kín mít nhưng toàn thân vẫn run lên bần bật. Cả ông nội và bà nội đều ngã sõng soài, kế hoạch của cô ta đã trót lọt.

 

Dương Cúc bước vào phòng gọi Dư Đại Dũng dậy. Vừa mở cửa ra, bà ta thấy con gái đang nhìn lom lom ra ngoài với vẻ mặt hốt hoảng, người run lên cầm cập. Lời kết tội của mẹ chồng lúc nãy xẹt qua óc, ánh mắt Dương Cúc nhìn Dư Hoa Hoa bỗng trở nên khác lạ.

 

"Dư Hoa Hoa, mày thành thật khai mau, chuyện này có phải do mày giở trò không?"

 

Dư Hoa Hoa giật b.ắ.n mình, vội vàng lắc đầu quầy quậy: "Không, không phải con làm đâu mẹ!"

 

Nhưng ánh mắt lảng tránh của cô ta càng khiến Dương Cúc thêm nghi ngờ: "Bà nội mày quả quyết là mày làm, bà ấy bảo mày ở nhà lo mà khấn cho bà bình an, nếu không bà về sẽ đ.á.n.h mày nhừ t.ử. Mày mau nói cho mẹ nghe mày đã làm cái trò gì, mẹ còn biết đường mà bênh vực. Nếu mày không chịu nói, lúc bà nội về muốn xử mày ra sao, mẹ sẽ mặc kệ mày tự sinh tự diệt!"

 

"Không phải con làm, sao bắt con phải nhận. Cả đêm qua con ngủ tít thò lò, đến nửa bước cũng chả thèm ra khỏi phòng. Con hãm hại ông bà kiểu gì được cơ chứ!" Dư Hoa Hoa tiếp tục chống chế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chuyện này tuyệt đối không thể để ai biết, phải sống để dạ c.h.ế.t mang theo. Nếu lọt đến tai người khác, cô ta chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp. Hơn nữa, tiếng xấu mà đồn xa, sau này còn ma nào dám rước cô ta về làm dâu nữa!

 

Dương Cúc nhìn con gái, tức tối không tả nổi. Bà ta túm lấy cây chổi dựng góc nhà, giơ lên định giáng xuống người Dư Hoa Hoa. Nhưng cơn đau nhói từ cổ tay truyền đến khiến bà ta buông thõng tay, vứt toẹt cây chổi xuống đất. Xắn tay áo lên nhìn, cổ tay đã sưng tấy đỏ bầm, so với tay trái thì to hơn hẳn một vòng.

 

Dư Hoa Hoa cũng nhìn thấy vết thương đó, nhưng theo phản xạ cô ta ngoảnh mặt đi, cúi gằm mặt giả vờ lúi húi dọn dẹp giường chiếu, vờ như không biết gì cả. Chỉ cần cô ta một mực chối cãi, sẽ chẳng có ai có bằng chứng buộc tội cô ta.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Đúng rồi, chắc chắn họ không có bằng chứng. Nếu có bằng chứng rành rành thì đã xông thẳng vào tẩn cho cô ta một trận nhừ đòn rồi, chứ chẳng đứng đó mà chất vấn.

 

Dư Đại Dũng vốn đang định làm nũng bắt mẹ mặc quần áo cho, nhưng thấy cổ tay mẹ bị thương, thằng bé vội vàng tự xỏ quần áo mang giày, mặt mũi chẳng thèm rửa mà phi thẳng ra ngoài. Dương Cúc gọi vói theo, nó chỉ bỏ lại một câu là đi gọi thầy lang đến khám tay cho mẹ.

 

Thầy lang vườn bước vào nhà với khuôn mặt sưng xỉa. Sáng bảnh mắt đã bị gọi réo hai lần. Cứ cho là bị thương cổ tay thật đi, nhưng chân cẳng vẫn khỏe mạnh kia mà. Chẳng nhẽ không lết được đến nhà ông ta khám, mà cứ nhất thiết phải bắt ông ta lóc cóc chạy đến tận nơi. Đã thế lại còn gọi đến hai lần liền, một bát nước đường đãi khách cũng chả có.

 

"Không có gì nghiêm trọng đâu, chỉ là trật khớp nhẹ thôi. Bây giờ tôi nắn lại cho là ổn." Thầy lang cầm cổ tay Dương Cúc lên ngắm nghía. Dứt lời, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, ông thả tay bà ta ra.

 

Tiếng hét thất thanh đau đớn của Dương Cúc lại một lần nữa dội thẳng ra ngoài. Những người dân quanh đó nghe thấy đều thầm nhủ trong bụng, năm nay nhất định phải tránh xa gia đình ông Dư Hữu Tài ra. Đầu năm đầu tháng mà xui xẻo liên miên, ngã gãy chân sứt tay thế này, chắc chắn là điềm báo năm nay nhà ông ta gặp hạn nặng. Dây dưa vào bọn họ có mà xúi quẩy theo.