Hai đứa con của Dư Kiến Nghiệp đều là con trai, nên ông ta cũng chẳng biết cách nhẹ nhàng với con gái. Cạn kiệt kiên nhẫn, ông ta túm lấy cổ áo Dư Hoa Hoa, xốc ngược cô ta lên rồi lôi xềnh xệch ra ngoài. Dư Kiến Thành vội vàng nói vọng vào trong: "Hỉ Mai, anh đi cùng anh hai về quê một chuyến. Em cứ đi ngủ sớm đi, đừng đợi cửa anh!"
Không đợi Trương Hỉ Mai bước ra, hai anh em đã đi khuất.
Cũng may lúc này đang là giờ cơm tối nên ngoài đường khá vắng vẻ. Hơn nữa, Dư Kiến Nghiệp vốn là dân quê mùa, cũng chẳng bận tâm đến chuyện giữ thể diện gì. Đi ra đến khu vực ngoại ô, ông ta mới buông tay, thô bạo xô Dư Hoa Hoa đi lên phía trước.
Đường về thôn Dư gia lúc xế chiều thường vắng tanh vắng ngắt. Dư Hoa Hoa lê bước, trong lòng rối bời, hoảng loạn tột độ. Túi bột ngô trĩu nặng trên tay giờ đây chẳng khác nào một quả b.o.m nổ chậm. Không được, cô ta tuyệt đối không thể vác cái thứ của nợ này về tự chui đầu vào rọ được.
Trong phút chốc, một tia hung ác lóe lên trong đầu. Dư Hoa Hoa rút bịch bột ngô khỏi túi xách, thẳng tay vung xuống bờ ruộng bên đường. Động tác của cô ta diễn ra quá nhanh khiến Dư Kiến Nghiệp không kịp trở tay.
Nhận ra hành động của cô cháu gái, sắc mặt Dư Kiến Nghiệp lập tức biến sắc: "Con ranh con c.h.ế.t tiệt, mày điên rồi à? Mày dám vứt bỏ lương thực. Đi, mày ném thế nào thì xuống nhặt lại cho tao thế ấy, đồ phản nghịch. Mày tưởng ném đồ ăn đi là có thể chối bay chối biến được mọi tội lỗi à? Mày coi bọn tao bị mù hết chắc?"
Dư Hoa Hoa vừa lắc đầu vừa cắm đầu bỏ chạy về phía trước: "Cháu không nhặt, cháu không nhặt. Cháu có ăn cắp bột ngô đâu, cháu không ăn cắp!"
Dư Kiến Nghiệp vội vàng quẳng lại một câu: "Dư Kiến Thành, chú xuống nhặt lên đi!"
Nói rồi ông ta đuổi theo, túm c.h.ặ.t lấy Dư Hoa Hoa. Cánh tay ông ta vung lên không trung, nhưng đến khoảnh khắc sắp giáng xuống thì khựng lại.
"Tao không đ.á.n.h mày. Đợi về đến nhà, để bố mày tự tay xử lý mày!" Dư Kiến Nghiệp không buông tay, cứ thế lôi Dư Hoa Hoa quay lại chỗ cô ta vừa ném bột ngô: "Dư Kiến Thành, tìm thấy chưa?"
"Rồi!"
Dư Hoa Hoa hoàn toàn tuyệt vọng. Cô ta nhìn Dư Kiến Thành với ánh mắt đầy châm biếm: "Chú ngoan ngoãn thật đấy. Chú có biết bọn họ coi chú là cái thá gì không? Là cái mỏ tiền đấy. Thế mà chú vẫn cứ cun cút nghe lời. Tiền chú gửi về, họ đem đi xây nhà, cho con đi học. Còn chú thì được cái gì? Chú đến một gian buồng trong cái nhà đó cũng chẳng có. Chú bệnh tật nằm liệt giường thừa sống thiếu c.h.ế.t, bọn họ có thèm đoái hoài, ngó ngàng đến chú lần nào không? Đừng nói đến tiền bạc, ngay cả một quả trứng gà họ cũng chẳng thèm mang lên cho chú. Chú đúng là quá đáng thương."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bị vạch trần phũ phàng ngay trước mặt, Dư Kiến Nghiệp nhíu mày, xô mạnh Dư Hoa Hoa một cái: "Đủ rồi đấy. Mày lo mà nghĩ cách đối phó với bố mẹ mày, với ông bà nội mày đi! Chuyện của người lớn, đến lượt mày xen mồm vào à!"
Dư Hoa Hoa hừ lạnh một tiếng, liếc xéo Dư Kiến Nghiệp với ánh mắt khinh miệt: "Chú biết thừa những gì cháu nói đều là sự thật mà!"
Dư Kiến Thành nghe vậy cũng không phản bác. Bầu không khí giữa ba người trở nên vô cùng gượng gạo.
Cuối cùng cũng về đến thôn Dư gia. Dư Kiến Nghiệp trút tiếng thở phào nhẹ nhõm. Dư Kiến Thành đi theo họ đến tận cổng nhà. Ông gọi Dư Kiến Nghiệp lại: "Em không vào đâu. Giờ cũng muộn rồi, em phải về, sáng mai em làm ca sớm!"
Dư Kiến Nghiệp nhìn ông vẻ không đồng tình: "Chú cứ vào nhà ló mặt một cái đi. Đàn ông con trai đại trượng phu, bụng dạ phải rộng lượng một chút chứ!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Kiến Thành vẫn kiên quyết không vào. Sở dĩ ông hộ tống Hoa Hoa về tận nơi là vì lo sợ trên đường xảy ra chuyện không hay. Giờ mọi người đã bình an về đến nhà, nhiệm vụ của ông coi như đã hoàn thành. Về phần những chuyện xảy ra sau cánh cửa kia, ông hoàn toàn không có hứng thú can dự.
Ông đặt túi bột ngô lên bậc thềm trước cổng, xoay người bước đi.
Vừa bước vào sân, Dư Hoa Hoa đã cảm thấy một bên má đau rát. Chưa kịp phản ứng gì, Dư Kiến Quốc đã trừng mắt nhìn cô ta đầy phẫn nộ: "Mày còn biết đường vác mặt về cơ à? Giỏi bịa chuyện lừa gạt người lớn lắm cơ mà. Đã bảo đi nhà ngoại, thế cái tướng này là bị lôi từ xó xỉnh nào về đây?"
Dư Kiến Quốc liếc nhìn Dư Kiến Nghiệp vừa bước vào cổng. Trên tay Dư Kiến Nghiệp xách theo một chiếc túi căng phồng. Khi ông ta đưa mắt nhìn lại Dư Hoa Hoa, ông ta vung chân đá mạnh một cú vào nhượng chân cô ta. Dư Hoa Hoa "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất. Dương Cúc chứng kiến cảnh đó, không đành lòng quay mặt đi. Trong lòng bà ta thầm rủa xả Dư Kiến Quốc, đồ c.h.ế.t dẫm, sao nỡ ra tay nặng thế!
"Nứt mắt ra đã học thói ăn cắp ăn trộm, có cần tao c.h.ặ.t đứt đôi bàn tay của mày không? Tốt xấu gì mày cũng được ăn học đàng hoàng, sao lại làm ra cái chuyện tày đình này. Hôm nay mày dám trộm đồ của nhà, thì ngày mai mày sẽ đi ăn cắp của nhà người khác phải không? Dòng họ Dư nhà tao chưa từng đẻ ra cái giống ăn cắp. Mày đúng là quá quắt!"