Ông ta bước tới nhặt cây gậy lên, gạt phăng Dương Cúc ra, quát lớn: "Bây giờ xin tha thì được cái tích sự gì, đáng lẽ ngay từ đầu nó không nên phạm lỗi này! Tránh ra, gậy gộc không có mắt đâu, đ.á.n.h trúng bà tôi mặc kệ đấy!"
Dương Cúc tức giận đ.ấ.m thùm thụp vào người Dư Hoa Hoa vài cái: "Mày mở miệng xin tha đi chứ! Tao sinh ra cái loại con gái ngu như bò thế này cơ chứ. Bây giờ mày không cầu xin, lát nữa tự chịu đòn đi. Mở miệng nói câu xin tha thì mày c.h.ế.t à?"
Dư Hoa Hoa hất mạnh tay Dương Cúc ra: "Bà không cần phải giả bộ đạo đức giả ở đây. Các người đều là một giuộc với nhau, toàn là lũ cha mẹ trọng nam khinh nữ. Tôi chẳng oán trách gì ai, chỉ trách mình đầu t.h.a.i nhầm chỗ, sinh ra nhầm nhà, không có được một cặp bố mẹ tốt như Dư Tiểu Ngư. Mọi người có biết không, chú ba thím ba lại vừa lo lót cho Dư Tiểu Ngư một công việc trên tỉnh đấy. Còn các người thì sao? Ngay cả việc cho tôi học hết cấp hai cũng không làm được! Các người vốn dĩ không xứng đáng làm cha làm mẹ!"
Bàn tay Dư Kiến Quốc siết c.h.ặ.t lấy cây gậy gỗ. Ông ta giơ gậy lên, nhắm thẳng vào người Dư Hoa Hoa mà vụt xuống...
Dư Hoa Hoa hét lên t.h.ả.m thiết, tiếng khóc than x.é to.ạc màn đêm tĩnh mịch của thôn Dư gia. Mấy hộ hàng xóm xung quanh im lặng lắng nghe toàn bộ sự việc. Sáng hôm sau, gần như cả thôn Dư gia đều biết chuyện xảy ra nhà ông Dư Hữu Tài.
Có người bảo Dư Hoa Hoa tâm cơ thâm hiểm, không làm nổi nàng dâu nông thôn. Lại có người đứng về phía Triệu Tây Phượng, cho rằng lương thực quý giá như thế, nếu trong nhà có kẻ trộm cắp bị bắt quả tang, họ cũng sẽ cho một trận đòn thừa sống thiếu c.h.ế.t.
Nhưng có người lại nắm bắt được một thông tin khác. Dư Kiến Thành tài giỏi đến mức nào mà chạy chọt được cho Dư Tiểu Ngư công việc tận trên tỉnh!
Thôn Dư gia đào đâu ra người tiền đồ sáng lạn như vậy chứ?
Tác giả có lời muốn nói: Hôm nay là một ngày vui đối với tôi, ai để lại bình luận tôi sẽ lì xì cho nhé!
Moah moah!
Dư Tiểu Ngư đợi qua rằm tháng Giêng mới khởi hành lên tỉnh lỵ. Lúc này cô đang ngồi trong căn phòng được xưởng d.ư.ợ.c bố trí, cẩn thận xem xét các loại d.ư.ợ.c liệu do lão Trang gửi từ Đông Bắc vào. Trong thư, lão Trang còn hỏi cô có ý định thu mua d.ư.ợ.c liệu với số lượng lớn hay không, dặn cô gửi điện báo phản hồi để ông ấy còn chuẩn bị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở dĩ cô đến tỉnh lỵ sớm là vì muốn giải quyết bài toán hóc b.úa nhất: nguồn nguyên liệu.
Địa hình Đông Bắc rất thuận lợi cho d.ư.ợ.c liệu sinh trưởng, nhưng cô cũng phải chuẩn bị sẵn phương án dự phòng. Dư Tiểu Ngư quyết định mang theo số d.ư.ợ.c liệu lão Trang gửi đi khảo sát một vòng các khu vực lân cận, đặc biệt là những nơi có địa hình chủ yếu là đồi núi.
Tuy nhiên, cô không định đi một mình mà rủ theo nguyên Giám đốc nhà máy, Diêu Khải Minh.
Ông là một đảng viên, không hề có thái độ quan liêu cửa quyền, ngược lại còn toát lên vẻ chất phác, làm việc rất thiết thực. Mặc dù cô kém ông rất nhiều tuổi, nhưng những gì cô nói ông chưa bao giờ bỏ ngoài tai. Thậm chí ông còn thường xuyên đóng góp ý kiến riêng. Chỉ từ điểm này, Dư Tiểu Ngư đã thấy ông là người đáng để kết giao, hợp tác.
“Giám đốc Dư, cô có thể cân nhắc thế này. Nhà máy của chúng ta thuộc sở hữu nhà nước, nên một số loại d.ư.ợ.c liệu sẽ được nhà nước phân bổ theo kế hoạch sản xuất. Cô cứ xem xét kỹ công thức của mình, nếu loại nào cần dùng số lượng lớn thì chúng ta phải tự tìm cách thu mua. Còn những loại hiếm có khó tìm, chúng ta sẽ lập kế hoạch công tác rồi đệ trình lên trên. Cấp trên sẽ căn cứ vào tình hình sản xuất quý I của chúng ta để phân bổ nguyên liệu cho các đợt tiếp theo.”
Diêu Khải Minh chân thành gợi ý: “Nhưng chuyến này tôi vẫn muốn đi cùng cô. Trên đường đi, chúng ta có thể bàn bạc xem bước tiếp theo nên triển khai công việc như thế nào!”
Dư Tiểu Ngư nghiêm túc tiếp thu ý kiến của ông. Mô hình này trước đây cô đã có tìm hiểu qua, nhưng nó cũng có mặt trái. Nếu lượng d.ư.ợ.c liệu do nhà nước phân bổ quá ít ỏi, hoặc các nhà máy khác đều tranh nhau khiến phần chia về quá khiêm tốn, thì công việc của họ sẽ gặp nhiều khó khăn.
Cô vẫn chuộng phương thức dùng hàng đổi hàng hơn. Hai cách này hoàn toàn có thể tiến hành song song.
“Thực ra không cần thiết phải đi khảo sát các thành phố, huyện thị trong tỉnh làm gì, bởi vì nguồn d.ư.ợ.c liệu trong tỉnh vốn dĩ đã thiếu hụt. Chỉ tính riêng thành phố thủ phủ tỉnh đã có ba xưởng d.ư.ợ.c. Xưởng chúng ta trước kia làm ăn không tốt nên mỗi lần phân bổ đều nhận được phần ít nhất. Hay là chúng ta sang tỉnh bạn xem sao?”
Dư Tiểu Ngư không hề từ chối đề nghị của ông. Họ nhanh ch.óng quyết định sang tỉnh lân cận. Cô nhớ mang máng, huyện Lâm Tây thuộc thành phố Thủy An là vùng đồi núi. Hồi còn làm thu mua, sư phụ từng kể ở đó nổi tiếng với mộc nhĩ và nấm hương, biết đâu sẽ tìm được nguồn d.ư.ợ.c liệu phong phú.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ