Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 266



 

Dư Tiểu Ngư xem xét kỹ lưỡng từng loại một: "Ông ơi, số d.ư.ợ.c liệu này ông còn bao nhiêu ạ? Chắc bọn cháu sẽ thu mua số lượng khá lớn đấy!"

 

Ông lão Lý bối rối xoa xoa hai tay: "Không biết mọi người cần bao nhiêu!"

 

Lúc này Lý Dũng lên tiếng: "Đồng chí Dư, nếu các vị thực sự cần số lượng lớn, chắc chắn trong thôn chúng tôi có những nhà khác cũng sẵn lòng đổi lấy lương thực. Theo tôi được biết, ở cả hai thôn Đại Lý và Tiểu Lý, một nửa số hộ chuyên hái t.h.u.ố.c, nửa còn lại chuyên đào măng!"

 

Dư Tiểu Ngư nhìn Lý Dũng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Lý Dũng, chuyến này chúng tôi không mang theo nhiều đồ. Vì vậy, tôi muốn nhờ cậu một việc. Cậu có thể giúp tôi phân loại và thu mua d.ư.ợ.c liệu dựa trên tiêu chuẩn của ông lão Lý được không? Ghi chép cẩn thận số lượng của từng hộ. Mỗi tháng chúng tôi sẽ đến đây một lần, mang theo những mặt hàng mà mọi người cần, cậu thấy sao?"

 

Lý Dũng nhận thức được đây là một việc hệ trọng. Cậu bảo Dư Tiểu Ngư đợi một lát: "Tôi đi mời trưởng thôn đến. Hai bên cùng bàn bạc, nếu trưởng thôn đồng ý, tôi hứa sẽ làm việc hết mình!"

 

Vừa nghe Lý Dũng trình bày sự việc, trưởng thôn lập tức quyết định giao phó toàn quyền cho cậu xử lý. Lý Dũng là người mà ông đang bồi dưỡng để kế nhiệm chức trưởng thôn, cậu làm việc rất chắc chắn và đáng tin cậy. Trưởng thôn chỉ xem qua giấy giới thiệu của nhóm Dư Tiểu Ngư một lượt rồi yên tâm rời đi.

 

Lý Dũng tràn đầy tự tin: "Đồng chí Dư, trưởng thôn đã bật đèn xanh rồi, tôi nhất định sẽ dốc hết sức giúp mọi người!"

 

Dư Tiểu Ngư nâng cốc nước đường lên, hướng về phía Lý Dũng, mượn nước thay rượu chúc cậu: "Cảm ơn cậu nhé!"

 

Một cân rưỡi bột mì được đổi lấy toàn bộ số d.ư.ợ.c liệu, chất đầy một gùi tre. Dư Tiểu Ngư dùng nửa cân bột mì còn lại đổi lấy số măng khô nhà Lý Dũng.

 

"Ông ơi, lọ t.h.u.ố.c này chuyên trị các bệnh về phổi. Mỗi tối trước khi đi ngủ, ông không cần uống nước, chỉ cần ngậm một ngụm t.h.u.ố.c này rồi đi ngủ, cơn ho sẽ giảm hẳn đấy ạ. Chờ lần sau quay lại, cháu sẽ mang theo t.h.u.ố.c chữa mắt cho bà. Ông bà ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!"

 

Dư Tiểu Ngư lấy một lọ t.h.u.ố.c mà cô từng bán cho chiến hữu của ông nội Tô đem biếu ông cụ. Một người giỏi tìm d.ư.ợ.c liệu như ông quả là một nhân tài. Cô muốn những con người xuất chúng như vậy có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Xa hơn nữa, sự tồn tại của ông có thể mang lại hạnh phúc cho nhiều người khác!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ông lão Lý nghe vậy, xúc động đến nghẹn ngào. Đôi bàn tay run rẩy nhận lấy lọ t.h.u.ố.c: "Thuốc này mua ở đâu vậy cháu? Chắc đắt tiền lắm phải không?"

 

Ông vừa nghe trưởng thôn nói họ là người của xưởng d.ư.ợ.c. Cô bé trước mặt này lại còn là Giám đốc xưởng. Thật đúng là "tài không đợi tuổi". Thuốc do Giám đốc đích thân đưa cho chắc chắn là t.h.u.ố.c cực kỳ tốt. Ông lão Lý thậm chí không muốn nhận số bột mì kia nữa, sợ cô bé bị thiệt thòi!

 

Dư Tiểu Ngư lắc đầu: "Ông ơi, ông ráng bồi bổ sức khỏe nhé. Lọ t.h.u.ố.c này chẳng đáng bao nhiêu tiền đâu. Cháu nghĩ mình hay đi lại nhiều nơi, họng dễ bị khô rát, mà t.h.u.ố.c này lại có tác dụng nhuận phổi nên cháu mang theo bên mình. Nay có duyên gặp ông, âu cũng là cái duyên giữa chúng ta."

 

Ông lão Lý nghe vậy thì xúc động vô cùng. Ông nằng nặc đòi lôi từ dưới hầm lên một ít rau củ sấy khô bắt họ mang theo. Ân nhân đây rồi, quả thực là ân nhân giáng trần!

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Dư Tiểu Ngư hẹn với Dương Lỗi thời gian cho lần gặp tới, sau đó cùng Diêu Khải Minh rời khỏi thành phố Thủy An để trở về thành phố trên tỉnh. Phía Diêu Khải Minh cũng bắt đầu chuẩn bị cho việc tuyển công nhân.

 

Tề Thư Tần vẫn luôn đợi Dư Tiểu Ngư tới nhà thăm hỏi. Cô mới đến chân ướt chân ráo, kiểu gì cũng phải tới chỗ ông để tạo mối quan hệ. Huống hồ ông hiện tại còn là Tỉnh trưởng tỉnh Phong Bắc. Đổi lại là người khác, ngày nào cũng tới tìm thì hơi quá, nhưng ít nhất cũng sẽ thường xuyên tới lộ diện cho quen mặt. Đằng này cô thì hay rồi, từ lúc lên tỉnh tới giờ chưa ghé qua lấy một lần.

 

“Thưa Tỉnh trưởng, tôi có thể hỏi ngài chuyện này được không?” Lúc ăn cơm trưa, trợ lý Tiểu Trương đắn đo mãi, cuối cùng vẫn nhịn không được lên tiếng.

 

Tề Thư Tần và cơm, dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu ta cứ nói thẳng.

 

Tiểu Trương nhìn quanh rồi nhỏ giọng nói: “Tôi có người bà con nhìn thấy thông báo tuyển công nhân của xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường. Anh ấy muốn nhờ tôi hỏi thử xem khả năng xưởng d.ư.ợ.c này vực dậy được là bao nhiêu? Tôi nghe các đồng chí khác lén lút bàn tán, vừa nghe xưởng trưởng là một đồng chí nữ còn trẻ tuổi, mọi người đều đang nghe ngóng, không dám đi đăng ký!”

 

Tốc độ ăn cơm của Tề Thư Tần chậm lại hẳn. Ông nhìn Tiểu Trương một cái: “Vậy cậu trả lời thế nào?”