Buổi tối hai người ngủ chung một phòng, Lý Lệ nằm trên giường thì thầm với Dư Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư, em cũng có bản lĩnh gớm nhỉ. Vốn dĩ chị còn lo em tuổi trẻ làm xưởng trưởng sẽ không phục được lòng người, không ngờ khí thế của em mạnh như vậy, thế này là đủ rồi, chị Lệ không còn phải lo lắng điều gì nữa!”
Dư Tiểu Ngư nghe vậy, nhếch mép: “Có đôi khi chúng ta phải thừa nhận, sức vóc của phụ nữ yếu ớt hơn, nhưng đó là bản năng trời sinh, không có cách nào cả. Dù vậy chúng ta không thể bỏ cuộc, chúng ta có thể dùng kinh nghiệm sống để trau dồi bản thân. Ánh mắt của một người phản ánh rõ nhất sự từng trải của họ. Chị có nhận ra, những người có ánh mắt kiên định thường là người có nội tâm vô cùng mạnh mẽ không? Vậy tại sao nội tâm họ lại mạnh mẽ? Bởi vì họ trải đời nhiều, nhìn thấy nhiều, xử lý nhiều vấn đề. Một người như vậy, chị nói xem ai lại không phục?”
Nghe xong, Lý Lệ trầm ngâm hồi lâu không nói nên lời. Chị quay đầu nhìn thấy vẻ mặt bình thản lúc ngủ của Tiểu Ngư, trong lòng có chút xót xa, cũng có chút may mắn.
Tiểu Ngư có thể nói ra những lời như vậy, phần lớn có lẽ là do chuyện bố cô lâm bệnh nặng, rồi bị đám họ hàng đối xử tệ bạc dạo trước. Cô đã phải học cách trưởng thành chỉ trong một thời gian ngắn, còn nhỏ tuổi đã phải đi xa nhà làm công việc thu mua. Chị nhớ lại những năm tháng mình mới đi làm thu mua, cũng gặp khó khăn nhiều đếm không xuể. Nhưng Tiểu Ngư khác với chị, cô buộc phải lấy ra thành tích trong thời gian ngắn nhất, bởi vì chức nhân viên thu mua của Hợp tác xã Mua bán là một miếng mồi béo bở. Phó chủ nhiệm Tôn sắp xếp cô vào đó, đương nhiên sẽ có kẻ bất mãn, muốn xem trò cười của cô, trong khi chị lại có thời gian để chậm rãi trưởng thành.
Lý Lệ khẽ thở dài, kéo chăn đắp lên người Tiểu Ngư rồi cũng chìm vào giấc ngủ sâu.
Sáng sớm hôm sau, cả đoàn bước xuống lầu. Dư Tiểu Ngư thấy Dương Lỗi không mang theo đồ ăn mẹ làm như lần trước thì thầm thở phào nhẹ nhõm. Lần này cô dẫn theo nhiều người, nếu lại ăn chực nữa thì thật sự rất ái ngại.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cả nhóm gói ghém một ít lương khô từ tiệm cơm quốc doanh rồi khởi hành đi huyện Lâm An.
Bầu trời tờ mờ sáng, mặt trời ló dạng. Những cơn gió se lạnh thổi qua khiến người ta tỉnh táo vô cùng. Dư Tiểu Ngư hít sâu bầu không khí trong lành của núi rừng, chẳng hề cảm thấy khó chịu vì phải dậy sớm chút nào. Dù vậy, cô vẫn bảo mọi người tranh thủ chợp mắt trên xe, còn mình thì chốc chốc lại bắt chuyện với tài xế để anh ta đỡ buồn ngủ.
“Trước đây bố tôi cũng là tài xế lái xe tải.”
“Thảo nào cô thỉnh thoảng lại bắt chuyện với tôi, nhìn là biết muốn đ.á.n.h lạc hướng để tôi khỏi buồn ngủ đây mà! Nhưng bình thường tôi buồn ngủ là hút t.h.u.ố.c lá cho tỉnh người. Chắc bố cô nghiện t.h.u.ố.c cũng nặng nhỉ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tài xế nói chắc nịch. Lái xe gần như chẳng ai là không hút t.h.u.ố.c. Quãng đường ngắn còn đỡ, chứ đường dài mà không hút thì không ai chịu nổi.
Dư Tiểu Ngư cười đáp: “Trước kia bố tôi hút, sau này thì bỏ rồi. Giờ ông không lái xe tải nữa mà chuyển sang lái xe nâng hàng. Tuy nhiên, hồi trước tôi có mua cho ông một loại viên ngậm giống như kẹo từ tiệm t.h.u.ố.c. Ăn viên đó vào như ngậm kẹo vậy, lại rất tỉnh táo mà không gây nghiện. Bố tôi bảo còn tốt hơn cả t.h.u.ố.c lá. Hình như tôi có mang theo, để tôi tìm thử xem!”
Dư Tiểu Ngư lục từ trong túi xách ra lọ kẹo bạc hà mà cô đã cẩn thận chuẩn bị trước. Kẹo bạc hà này chứa thành phần bạc hà cô đặc nên tác dụng làm tỉnh táo đầu óc vô cùng lợi hại!
“Anh xòe tay ra đây, tôi đổ cho một viên nếm thử xem!”
Tài xế bán tín bán nghi xòe tay ra, một viên nhỏ màu trắng lăn vào lòng bàn tay. Anh ta tống thẳng vào miệng, một luồng khí lạnh ngắt nháy mắt xộc thẳng lên não, đến mức hơi thở hít vào cũng lạnh toát, toàn bộ cơ thể dường như bị đ.á.n.h thức tức thì.
“Đồng chí à, thứ này gọi là gì vậy? Chuyến này về tôi cũng phải đi mua mới được. Tôi thật sự không biết có món này, dùng tốt hơn t.h.u.ố.c lá nhiều. Thuốc lá đắt đỏ, hút lâu lại càng nghiện nặng. Tôi đang lo có ngày mình đốt hết cả bao một ngày mất!”
“Đây là kẹo bạc hà do xưởng Bạch Hoa Đường sản xuất. Có điều tôi không chắc anh mua được đâu. Lọ này coi như tôi tặng anh, lúc nào ăn hết, anh cứ ra tiệm t.h.u.ố.c đông y mà tìm!”
Dư Tiểu Ngư hào phóng tặng hẳn anh ta cả lọ. Chắc chắn cánh tài xế sẽ rất cần loại kẹo bạc hà này.
“Hóa ra là sản phẩm của xưởng d.ư.ợ.c các cô à, tuyệt quá! Về tôi sẽ giới thiệu cho mọi người, đảm bảo ai cũng tranh nhau mua! Thật sự cảm ơn cô đã tặng, tôi ngại quá. Cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa mọi người đến nơi an toàn!”