Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 276



 

"Cho tôi hơn hai lạng cơm, măng tây xào thịt với phần cải thảo chua cay!"

 

Hai người chọn món khác nhau. Lý Lệ lấy khoai tây xào chua cay và lòng trắng trứng xào thịt. Hai người ăn chung nên có tới bốn món.

 

Vừa ngồi xuống thì Diêu Khải Minh cũng bưng hộp cơm qua.

 

"Thế nào rồi? Chuyến thu mua này có thuận lợi không?" Diêu Khải Minh và một miếng cơm, cất giọng hỏi.

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu: "Rất thuận lợi. Còn phía chú thì sao, bài thi lần này thang điểm một trăm, điểm cao nhất là bao nhiêu?"

 

Món cải thảo chua cay nêm nếm rất vừa vặn, vô cùng đưa cơm. Bữa này Dư Tiểu Ngư ăn rất ngon miệng.

 

"Điểm cao nhất là 55. Có 3000 người đăng ký, trừ đi số lượng bộ đội phục viên do chính phủ phân bổ, chúng ta sẽ chọn ra 1500 người." Diêu Khải Minh vừa ăn vừa báo cáo tiến độ.

 

"Có cả bộ đội phục viên nữa sao?" Lý Lệ ngạc nhiên.

 

Diêu Khải Minh ừ một tiếng: "Đúng thế, bộ đội phục viên được ưu tiên phân công công việc! Chắc xưởng chúng ta sẽ nhận khoảng 500 người."

 

Tỉ lệ trúng tuyển này cũng khá cao, Dư Tiểu Ngư hỏi tiếp: "Lúc chấm bài chú có thấy ai am hiểu về d.ư.ợ.c liệu không?"

 

Diêu Khải Minh lắc đầu, thấy vậy vội nói thêm để an ủi Dư Tiểu Ngư: "Những người tới đăng ký phần lớn là công nhân cũ. Ngày thường họ phải làm công nhân thời vụ, cơ hội đọc sách đã hiếm, huống hồ là kiến thức chuyên sâu về d.ư.ợ.c liệu. Chắc họ cũng đành bó tay thôi!"

 

Kết quả này nằm trong dự đoán của Dư Tiểu Ngư nên cô không hề ngạc nhiên: "Không sao, lúc tổ chức đào tạo công nhân, tôi sẽ đích thân bồi dưỡng thêm kiến thức mảng này cho họ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Diêu Khải Minh thấy nét mặt cô vẫn thản nhiên dùng bữa, không hề bị đả kích bởi lời mình nói mới yên tâm ăn tiếp.

 

Đám đông trước cổng xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường dần tản đi. Kẻ vui mừng, người thất vọng. Đây là đợt tuyển công nhân quy mô nhất của doanh nghiệp quốc doanh trong mấy năm trở lại đây. Lỡ mất cơ hội này thì biết bao giờ mới có đợt sau! Những người trúng tuyển thì hớn hở ra mặt, vì họ lại được ăn lương thực hàng hóa.

 

Chủ nhật, các công nhân mới trúng tuyển mang theo hành lý, thau chậu tới tìm ký túc xá. Hai ngàn người ùa vào xưởng, các khu ký túc xá chật kín người. Khuôn viên xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường lại khôi phục được vẻ sầm uất ngày nào, ra đường là chạm mặt nhau.

 

Sáng thứ Hai, đại hội khích lệ công nhân mới được tổ chức. Dư Tiểu Ngư, Diêu Khải Minh, Tề Thư Tần ngồi trước micro. Diêu Khải Minh điều hành toàn bộ chương trình đại hội: "Chào buổi sáng các đồng chí, hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt... Tiếp theo đây, xin trân trọng kính mời Tỉnh trưởng Tề Thư Tần lên phát biểu đôi lời!"

 

Tề Thư Tần đứng lên vẫy tay chào mọi người, rồi ung dung mở bản thảo trước mặt: "Chào mọi người, tôi là Tề Thư Tần. Rất vui vì hôm nay được nhận lời mời tham gia đại hội khích lệ công nhân mới của xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường. Tiền thân của Bạch Hoa Đường là xưởng d.ư.ợ.c số Ba của tỉnh. Chuyện cũ đã qua, con đường phía trước còn dài. Tôi hy vọng xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường có thể trụ vững qua thử thách của thời gian, không ngừng tiến bước dưới nỗ lực chung của tất cả mọi người. Bạch Hoa Đường cũng là xưởng d.ư.ợ.c đầu tiên của tỉnh ta lấy thương hiệu làm tên gọi, sự độc đáo đó khỏi phải bàn cãi... Mao Chủ tịch từng nói, đoàn kết là sức mạnh, đông người nhặt củi thì lửa sẽ bùng to. Tôi hy vọng sẽ được chứng kiến xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường ngày một lớn mạnh, sản xuất ra thêm nhiều loại t.h.u.ố.c tốt mang lại hạnh phúc cho bách tính, trở thành một thương hiệu nổi tiếng mà nhà nhà đều biết! Xin cảm ơn mọi người!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tề Thư Tần vừa dứt lời, bên dưới lập tức vang lên những tràng pháo tay giòn giã. Tiếng vỗ tay kéo dài hồi lâu rồi mới chậm rãi lắng xuống.

 

Dư Tiểu Ngư nãy giờ vẫn ngồi kế bên mỉm cười nhạt. Lúc người khác phát biểu, cô chăm chú lắng nghe, khi kết thúc lại vỗ tay đúng lúc. Phong thái bình tĩnh, thong dong ấy khiến người ta khó lòng lờ đi sự hiện diện của cô, huống hồ cô còn là nữ đồng chí duy nhất trên khán đài.

 

Cô buộc tóc đuôi ngựa, để lộ vầng trán thanh tú. Đôi mắt đen trắng rõ ràng ngập tràn sự trong trẻo, nhưng khi bắt lấy ánh nhìn của cô, bạn lại cảm nhận được vẻ uy nghiêm. Khí chất này căn bản không hề giống với độ tuổi hiện tại của cô.

 

Công nhân ngồi bên dưới bắt đầu xì xào bàn tán về dung mạo của vị nữ xưởng trưởng này.

 

"Vâng, xin gửi lời cảm ơn một lần nữa đến bài phát biểu tuyệt vời của Tỉnh trưởng Tề. Sau đây, tôi xin trân trọng giới thiệu với mọi người xưởng trưởng xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường của chúng ta, đồng chí Dư Tiểu Ngư. Ba chữ 'Bạch Hoa Đường' là do cô ấy đặt tên. Xưởng d.ư.ợ.c này có thể giống như một đứa trẻ sơ sinh ọ ẹ chào đời, chính là nhờ nỗ lực không ngừng nghỉ của cô ấy. Bậc nữ nhi không kém đấng mày râu, Mao Chủ tịch từng nói phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời, và điều đó được thể hiện rất rõ trên người Xưởng trưởng Dư. Cô ấy chính là tấm gương sáng cho mọi người ở đây! Tiếp theo, xin mời Xưởng trưởng Dư lên có đôi lời phát biểu!"