Chỉ có người của phòng t.h.u.ố.c Đông y là thấy chuyện này vô cùng hợp lý. Văn hóa Trung Hoa bác đại tinh thâm, y thuật lại càng là tín ngưỡng của bọn họ. Sản phẩm của Bạch Hoa Đường chủ yếu là thành phần Đông y, lại được bày bán ở phòng t.h.u.ố.c Đông y. Điều này chứng tỏ Bạch Hoa Đường và Đông y cùng chung nhịp thở! Đây cũng là một cách gián tiếp làm nở mày nở mặt phòng t.h.u.ố.c Đông y bọn họ!
Nhiều người không mua được đành nhờ vả các mối quan hệ xem có quen biết công nhân nào của Bạch Hoa Đường để mua giúp không. Nhà nào có người làm ở xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường thì ngay lập tức trở thành cục cưng được săn đón.
Diêu Khải Minh không ngờ sản phẩm lại được hoan nghênh đến vậy, vội vàng bàn bạc với Dư Tiểu Ngư xem có nên mở rộng quy mô sản xuất hay không. Dư Tiểu Ngư suy nghĩ một hồi rồi vẫn quyết định không tăng gia sản xuất. Toàn bộ các tiệm t.h.u.ố.c Đông y trong tỉnh Phong Bắc, từ trên tỉnh xuống dưới huyện đều chỉ được phân bổ 50 lọ, tổng cộng cũng lên tới mấy ngàn lọ. Cứ để công nhân thành thạo tay nghề rồi mới tăng sản lượng sau!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Sự phấn khích của Diêu Khải Minh dần qua đi, nghe Dư Tiểu Ngư nói vậy, ông cũng thấy có lý. Là do ông quá vội vàng, đã lâu lắm rồi không nhìn thấy cảnh tượng đắt hàng như vậy. Ông lại sợ lặp lại vết xe đổ của món rượu t.h.u.ố.c trước kia, chỉ huy hoàng được một thời gian, có sản phẩm khác thay thế là xưởng lại rơi vào đường cùng.
"Vậy nên chúng ta phải không ngừng sáng tạo, liên tục sản xuất ra các sản phẩm mới. Có như vậy xưởng d.ư.ợ.c mới có được năng lực cạnh tranh cốt lõi!"
Diêu Khải Minh gật đầu lia lịa. Tiểu Ngư nói không sai, xưởng d.ư.ợ.c ngày trước tàn lụi cũng vì dậm chân tại chỗ. Ông càng thêm tin tưởng Bạch Hoa Đường dưới sự dẫn dắt của Tiểu Ngư sẽ có một tiền đồ xán lạn!
——
Ba năm trôi qua.
Dư Tiểu Ngư đã lột xác thành một thiếu nữ 18 tuổi, thân cao một mét bảy tư, mái tóc dài thướt tha, hàng lông mày toát lên nét tự tin ngời ngời. Đồng thời, cô cũng là một học sinh cuối cấp đang chuẩn bị thi đại học. Dù năm nào cô cũng chỉ xuất hiện vào kỳ thi cuối kỳ, nhưng luôn giành vị trí đứng đầu toàn trường, khiến toàn thể giáo viên và học sinh đều nhớ kỹ tên cô. Thậm chí cô còn trở thành một huyền thoại, rất nhiều giáo viên thường lấy cô ra làm ví dụ. Một người hầu như không ngồi học trên lớp một ngày nào lại có thể đạt thành tích xuất sắc như vậy, sự tự giác phải cao đến mức nào.
Hiệu trưởng càng kêu gọi toàn thể học sinh học tập tinh thần của Dư Tiểu Ngư, phấn đấu trở thành một người có ý thức kỷ luật tương tự.
Năm 1978, cuối cùng kỳ thi đại học cũng được khôi phục vào mùa đông, làm thay đổi vận mệnh của biết bao người. Dư Tiểu Ngư phân công nhiệm vụ xong xuôi từ trước, rồi đi nhờ chuyến xe tải giao t.h.u.ố.c về huyện Văn để tham gia kỳ thi đại học.
Trên đường đi tuyết phủ rất dày, tài xế lái xe vô cùng cẩn thận. Anh ta thường xuyên chở hàng cho Bạch Hoa Đường nên đường sá cũng quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tiểu xưởng trưởng Dư, chuyến này cô về thăm bố mẹ à?"
Dư Tiểu Ngư lắc đầu: "Không hẳn, tôi về tham gia thi đại học!"
Tài xế nhất thời kinh ngạc: "Cô đã làm xưởng trưởng rồi còn thi đại học làm gì?"
Tham gia thi đại học là để được nhà nước phân công công việc. Nhưng hiện tại cô đã là xưởng trưởng, hơn nữa Bạch Hoa Đường chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã nổi danh gần xa. Ngay cả anh ta mỗi lần ra khỏi tỉnh giao hàng, người ta vừa nghe nói đến từ tỉnh Phong Bắc là lập tức phản ứng lại ngay. Anh ta đến từ thành phố có Bạch Hoa Đường, chuyện này ngày trước làm gì có.
Dư Tiểu Ngư dường như bị giọng điệu kinh ngạc của anh ta chọc cười: "Trước anh đã có rất nhiều người hỏi tôi câu này rồi. Mao Chủ tịch nói sống đến già học đến già. Tôi cũng muốn học hỏi thêm nhiều kiến thức. Mấy năm nay trọng tâm đều đặt vào sự phát triển của xưởng Bạch Hoa Đường. Giờ Bạch Hoa Đường đã đi vào quỹ đạo, tôi cũng phải tiếp tục học tập, tương lai mới có thể đối phó tốt hơn!"
Tài xế nghe xong, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên cô là người làm nghiệp lớn, giác ngộ tư tưởng rất cao. "Tiểu xưởng trưởng Dư, cô cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa cô đến nơi an toàn!"
Dư Tiểu Ngư mỉm cười. Họ đã hợp tác nhiều lần, tay lái của anh ta cô vẫn luôn tin tưởng!
Khi xe tiến vào huyện Văn, Dư Tiểu Ngư theo xe tới thẳng bệnh viện huyện.
Người ở phòng t.h.u.ố.c Đông y vừa nhìn thấy cô liền vô cùng mừng rỡ. Dư Tiểu Ngư vội vàng đưa tay lên miệng ra hiệu giữ im lặng, không muốn kinh động đến ai.
Tài xế gọi anh ta ra ngoài chuyển hàng. Anh ta hưng phấn xoa xoa tay, chỉ tay vào trong phòng với Dư Tiểu Ngư rồi quay sang nói với khách đang đứng trước quầy: "Mọi người đợi một lát, hàng của Bạch Hoa Đường tới rồi, tôi ra dỡ hàng đã. Lát nữa sẽ tiếp tục bốc t.h.u.ố.c cho mọi người!"