"Được, thế thì nhanh hơn. Con mau vào trong đi, đừng để lạnh. Ngày kia thi rồi, đừng để đổ bệnh đấy!"
Trương Hỉ Mai đẩy Tiểu Ngư vào phòng, rồi bảo Sanh Sanh ra chơi với chị. Lúc này bà mới vội vàng ra ngoài nấu ăn. Đồ ăn Tiểu Ngư mang về đều là đồ bổ dưỡng, bà biết thức ăn ở xưởng d.ư.ợ.c rất tốt. Lần trước cả nhà lên xưởng d.ư.ợ.c trên tỉnh chơi cũng đã tận mắt chứng kiến. Lần này Tiểu Ngư về không hề gầy đi, chứng tỏ cuộc sống bên ngoài không tệ. Làm cha mẹ, nỗi lo lớn nhất là con cái đi xa phải chịu khổ cực. Thấy Tiểu Ngư biết chăm sóc bản thân, bà yên tâm hơn nhiều.
Dư Kiến Thành thấy Tiểu Ngư bị đẩy vào thì cười cưng chiều: "Mẹ con xót con bên ngoài vất vả, ở nhà không bắt con làm việc đâu. Lại đây, ngồi xuống đây, bố hỏi này, kỳ thi đại học lần này chuẩn bị thế nào rồi?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư chưa kịp mở miệng, Tống Văn Khang đã lên tiếng thay: "Ông cứ yên tâm, mấy năm nay Tiểu Ngư có để hai người phải bận tâm chuyện gì đâu, trong lòng con bé tự biết phải làm gì!"
Dư Kiến Thành cười, Tiểu Ngư quả thật là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện. Ông vội vàng mời bác sĩ Tống uống trà.
Không lâu sau, Trương Hỉ Mai bưng mâm thức ăn lên. Dư Tiểu Ngư vội đứng dậy phụ giúp. Sanh Sanh giành trước một bước, bưng đĩa thức ăn trên bàn đi: "Chị vào ngồi đi, chỗ còn lại để em bưng!"
Đúng là coi cô như quốc bảo mà. Dư Tiểu Ngư đưa tay xoa đầu thằng bé, âu yếm nói: "Được rồi, được rồi, chị không tranh nữa, em làm đi!"
Dư Kiến Thành lấy ra một chai rượu xái, rót cho bác sĩ Tống.
"Nhờ chỗ thức ăn Tiểu Ngư mang về nên tôi không làm nhiều món, mọi người cầm đũa lên dùng bữa đi!" Trương Hỉ Mai mời mọi người ăn cơm.
Tống Văn Khang uống một ngụm rượu, lông mày hơi nhướng lên, cầm chai rượu lên nhìn: "Đây có phải rượu thằng Nguyên Gia mang về không?"
Trên chai có in hình ngôi sao năm cánh màu đỏ, là loại rượu chuyên cung cấp cho khu vực thủ đô.
Dư Kiến Thành nâng chén chạm với ông: "Bác sĩ Tống tinh mắt thật. Ngày thường tôi ít khi uống rượu, chai này là đợt Tết cậu ấy mang biếu, vẫn còn hai chai nữa. Bác sĩ Tống có thích uống không? Lúc về cầm đi nhé!"
"Không không không, thằng nhóc đó biếu ông, tôi lấy sao tiện. Trong nhà có bình thủy tinh ngâm rượu to không, bảo Tiểu Ngư kiếm cho củ nhân sâm, ngâm một bình rượu nhân sâm, ngâm càng lâu càng tốt! Sắp đến Tết rồi, biết đâu Nguyên Gia lại gửi thứ mới về!" Tống Văn Khang bày cách cho ông. Người bình thường ông sẽ không nói, nhưng kiếm được nhân sâm quả thật làm khó rất nhiều người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Kiến Thành cười: "Trước kia Tiểu Ngư cũng từng nói thế, nhưng tôi thấy lấy rượu này ngâm nhân sâm thì hơi phí. Đến lúc đó tôi kiếm chút rượu cao lương ở tiệm gạo ngâm là được rồi!"
"Tùy ông thôi, lúc đó tôi phải sang nếm thử đấy, ông đừng có tiếc nhé!" Tống Văn Khang nói xong chợt nhớ ra điều gì, quay sang hỏi Dư Tiểu Ngư: "Lần trước ông gửi thư cho cháu chuyện Nguyên Gia nhờ tìm bài t.h.u.ố.c trị phong hàn ấy, ông nhớ Bạch Hoa Đường các cháu có ra loại cốm trị phong hàn, cháu gửi cho cậu ấy chưa? Ông không thấy cậu ấy gửi thư xin thêm nữa!"
Dư Tiểu Ngư đang ngoan ngoãn ăn ngồng tỏi xào thịt khô. Nghe ông Tống hỏi, cô chậm rãi nuốt thức ăn rồi mới đáp: "Cháu gửi rồi ạ. Cậu ấy hồi âm bảo đơn vị phải đi diễn tập ở nơi thời tiết lạnh giá. Bài t.h.u.ố.c đó vốn để tán thành bột cho mỗi binh sĩ mang theo người, lúc nào thấy người khó chịu thì uống. Cậu ấy bảo cốm trị phong hàn cháu gửi cầm theo rất tiện lợi."
Tống Văn Khang hài lòng gật đầu. Ông cúi đầu ăn một miếng thịt khâu nhục, nhịn không được khen ngợi: "Món thịt khâu nhục này ngon thật đấy."
Sanh Sanh lúc này bẻ đôi chiếc bánh bao: "Ông Tống, ăn thế này càng ngon hơn ạ!"
Thằng bé gắp chút rau cải mai thấm đẫm nước sốt kẹp vào giữa bánh bao, c.ắ.n một miếng to ngập miệng, hai má phồng lên, nhai vô cùng ngon lành!
Tống Văn Khang cũng phối hợp cầm một chiếc bánh bao bắt chước cách ăn của Sanh Sanh. Cải mai có chút mỡ từ thịt khâu nhục chảy xuống, đậm đà gia vị, quyện cùng mùi thơm thanh đạm của bánh bao, c.ắ.n một miếng, hương vị phong phú khiến ông gật gù liên tục.
"Vẫn là cháu biết cách ăn, ông Tống học được rồi!"
Ăn xong, Dư Kiến Thành bưng bát đĩa đi rửa. Trương Hỉ Mai ngồi trên giường Dư Tiểu Ngư giúp cô gấp quần áo. Nhớ lại cuộc trò chuyện của cô và bác sĩ Tống trên bàn ăn, bà nhịn không được hỏi: "Con và Nguyên Gia vẫn liên lạc thường xuyên à?"
Dư Tiểu Ngư đang l.ồ.ng vỏ chăn, nghe vậy tay không ngừng động tác, liếc nhìn mẹ: "Cũng tàm tạm ạ, bình thường cậu ấy hay hỏi con có t.h.u.ố.c gì không, tiện thể kể sơ về tình hình dạo này."
Đương nhiên, những thứ đặc sản thủ đô hay giày da gửi kèm theo thư, cô không định kể cho mẹ nghe.