Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 294



 

Dư Tiểu Ngư lắc đầu: “Cháu không sao ạ. Tình hình anh Nguyên Gia hôm nay thế nào rồi cô?”

 

Ngô Tuệ Lệ thở dài não nuột: “Vẫn không có gì tiến triển, thằng bé vẫn hôn mê!”

 

Dư Tiểu Ngư động viên: “Cô ơi, không có gì thay đổi cũng có nghĩa là bệnh tình không xấu đi. Chúng ta vẫn còn kịp mà. Anh Nguyên Gia là quân nhân, ý chí và nghị lực sống tuyệt đối vô cùng mãnh liệt. Anh ấy đang cố gắng giành giật sự sống ở bên trong, chúng ta ở bên ngoài cũng phải mạnh mẽ để cổ vũ tinh thần cho anh ấy!”

 

Ông cụ Tô nghe Dư Tiểu Ngư nói vậy, gật gù đồng tình: “Tôi nói bà với con dâu không chịu nghe, giờ Tiểu Ngư nói thì hai người phải nghe lọt tai chứ. Sống hơn nửa đời người rồi mà suy nghĩ còn thua cả con bé. Mau vào ăn cơm đi, đừng để Nguyên Gia khỏe lại thì hai người lại ngã bệnh, lúc đó lại thêm loạn!”

 

Nói rồi ông cụ Tô đứng dậy, nhường chỗ trên ghế dài cho ba người phụ nữ, còn mình thì bưng hộp cơm ra chỗ khác ngồi ăn.

 

Bà nội Tô định nhường hộp cơm của mình cho Tiểu Ngư, nhưng cô vội từ chối: “Bà ơi, cháu có đem theo hộp cơm mà! Thực ra cháu cũng chưa đói lắm đâu, cháu ăn chút thức ăn là được rồi!”

 

“Thế sao được. Để bà với cô mỗi người sớt cho cháu một ít. Cơm canh đều sạch sẽ cả, chưa đụng đũa vào đâu. Một hộp cơm đầy ụ thế này bà ăn không hết nổi!” Thấy Tiểu Ngư lấy hộp cơm ra, bà nội Tô trực tiếp gạt một nửa phần cơm của mình sang cho cô. Ngô Tuệ Lệ cũng chia thêm cho cô ít cơm, gắp thêm chút thịt xào tương Kinh.

 

“Món thịt xào này đưa cơm lắm, vốn dĩ phải ăn kèm với bánh, nhưng ông nội cháu lại thích ăn với cơm. Để hôm nào rảnh, cô làm món thịt xào tương Kinh đúng điệu cho cháu thưởng thức nhé!” Ngô Tuệ Lệ luôn sợ Tiểu Ngư ăn uống không ngon miệng.

 

Ngoài món thịt xào tương Kinh, còn có vài món xào quen thuộc trong gia đình như củ mài xào mộc nhĩ, ớt xanh xào trứng.

 

Ban đầu Dư Tiểu Ngư cứ nghĩ mình không đói, nhưng khi miếng thịt xào tương trộn cơm đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, vị mặn ngọt đậm đà của thịt hòa quyện cùng nước sốt sánh mịn, ăn kèm với hạt cơm dẻo thơm, tạo nên một hương vị bùng nổ. Thỉnh thoảng nhón thêm miếng củ mài hay mộc nhĩ giòn sần sật để chống ngấy, Dư Tiểu Ngư cầm đũa lên là không thể dừng lại được.

 

Thấy Tiểu Ngư ăn uống ngon lành, Ngô Tuệ Lệ và bà nội Tô nhìn nhau, ánh mắt chan chứa sự xót xa. Con bé này chẳng biết chạy chọt từ đâu mới xoay xở được ngần ấy d.ư.ợ.c liệu, chắc chắn là đã bỏ bữa, chẳng được ăn uống đàng hoàng.

 

Ngô Tuệ Lệ đưa tay vuốt lại phần tóc mái lòa xòa trên trán Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư, ăn từ từ thôi cháu, ăn nhanh dễ bị nghẹn đấy!”

 

Lúc này Dư Tiểu Ngư mới nhận ra cả nhà đang chăm chú nhìn mình ăn. Cô tưởng họ không có khẩu vị nên vội vàng mời: “Món này đưa cơm lắm ạ, bà ơi, cô ơi, hai người nếm thử xem!”

 

Bà nội Tô mỉm cười, cũng gắp một đũa thịt xào tương đưa lên miệng, vừa nhai vừa gật gù: “Ừ, ngon và lạ miệng thật!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thấy ba người phụ nữ cuối cùng cũng bắt đầu ăn uống t.ử tế, ông cụ Tô thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên vẫn là Tiểu Ngư có tiếng nói. Vừa nãy ông phải nổi cáu lên thì họ mới chịu mở hộp cơm ra, nhưng cũng chẳng buồn đụng đũa, may mà Tiểu Ngư đến kịp lúc!

 

Ăn được một nửa, Chung Sùng Minh hối hả bước tới, bước chân nhanh như gió. Ông đẩy gọng kính, ánh mắt đầy vẻ khó tin nhìn Dư Tiểu Ngư.

 

“Cô... Cô thực sự chỉ mất một ngày để gom đủ chỗ d.ư.ợ.c liệu đó sao!” Vừa nãy có y tá đến báo Xưởng trưởng xưởng Bạch Hoa Đường đến, ông còn không dám tin. Y tá bảo ông cứ tự mình ra xem là biết, không ngờ lại là sự thật.

 

Dư Tiểu Ngư đang bưng hộp cơm ăn ngon lành. Lúc này cơn đói đã vơi bớt, tốc độ ăn của cô cũng chậm lại.

 

“Ngày mai ông Bạch có tới không bác sĩ?”

 

Chung Sùng Minh đẩy lại gọng kính: “Sẽ tới. Hôm nay ông ấy cũng ở đây, trước khi về có dặn tôi là mấy ngày tới ông ấy sẽ có mặt ở bệnh viện!”

 

“Tuyệt quá, vậy ngày mai chúng ta lại đến tìm ông Bạch nhé!”

 

Thực ra trong không gian, Dư Tiểu Ngư cũng đã tiến hành luyện t.h.u.ố.c, nhưng quá trình này tốn khá nhiều thời gian, phải mất bốn ngày mới xong. Nên hai ngày đầu, cô đành dùng tạm thiết bị của phòng t.h.u.ố.c Đông y.

 

Chung Sùng Minh gật đầu: “Không thành vấn đề. Sáng mai tôi sẽ kiểm tra tổng quát cho bệnh nhân một lần nữa, sau đó chúng ta sẽ bàn bạc về liều lượng và cách dùng t.h.u.ố.c!”

 

Ngô Tuệ Lệ đứng dậy rối rít cảm ơn: “Cảm ơn bác sĩ, bác sĩ đã bận tâm nhiều rồi!”

 

Sau khi Chung Sùng Minh rời đi, Dư Tiểu Ngư cũng vừa ăn xong. Cô ngước mắt lên nhìn qua lớp cửa kính rộng lớn. Dường như cuối cùng cũng lấy đủ can đảm, cô đứng dậy bước lại gần cửa sổ, nhìn vào bên trong.

 

Tô Nguyên Gia vẫn nằm bất động trên chiếc giường trải ga trắng toát, người đắp chăn trắng, đầu quấn băng gạc trắng. Ánh đèn hắt xuống khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc của anh, càng làm cho đôi môi thêm phần nhợt nhạt.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ