Dư Tiểu Ngư mỉm cười nhã nhặn: “Ông Bạch quá lời rồi ạ.”
Ông Bạch tinh ý nhận ra cô không muốn tiết lộ nhiều, cũng phải thôi, có thể gom đủ chỗ d.ư.ợ.c liệu thượng hạng này trong thời gian ngắn như vậy chắc chắn là nhờ bản lĩnh riêng. Người ta có chia sẻ bí quyết hay không là quyền tự do cá nhân.
Ông Bạch lập tức trao cả d.ư.ợ.c liệu lẫn phương t.h.u.ố.c cho nhân viên phòng t.h.u.ố.c Đông y. Phía bên đó cũng cẩn trọng tiến hành các bước xử lý và sắc t.h.u.ố.c.
Chung Sùng Minh cũng triệu tập các bác sĩ khác trong hội đồng chuyên gia để họp bàn về diễn biến mới nhất của Tô Nguyên Gia. Đến trưa, bát t.h.u.ố.c đầu tiên đã ra lò. Y tá dùng xilanh bơm t.h.u.ố.c từ từ vào miệng Tô Nguyên Gia. Phương pháp này rất tiện lợi, toàn bộ nước t.h.u.ố.c đều chảy gọn vào trong cơ thể anh. Đứng nhìn từ ngoài cửa sổ, Dư Tiểu Ngư cảm thấy vô cùng yên tâm.
Đây là ngày mang tính quyết định. Chung Sùng Minh thường xuyên mặc đồ vô trùng vào phòng bệnh để kiểm tra các chỉ số sinh tồn của Tô Nguyên Gia. Mỗi lần ông bước ra, người nhà họ Tô lại nhìn ông với ánh mắt căng thẳng tột độ. Ông chỉ đẩy gọng kính, gật đầu chào họ như một lời trấn an.
“Bà nội đừng quá lo lắng, không có tin tức gì tức là tin tức tốt đấy ạ!” Dư Tiểu Ngư vô cùng tự tin vào phương t.h.u.ố.c của mình. Những d.ư.ợ.c liệu kia đều lấy từ trong không gian, dù không được dùng nước từ không gian để sắc thì d.ư.ợ.c tính ít nhất cũng phải giữ được 90%. Cô tin chắc chẳng bao lâu nữa, tình hình của Tô Nguyên Gia sẽ chuyển biến tốt!
Ông cụ Tô rất đồng tình với Dư Tiểu Ngư: “Cứ chờ xem, người lính thì không thể mỏng manh như thế được!”
Đến chiều, vợ chồng Tô Cảnh Sơn về nhà thay phiên nhau tắm rửa qua loa, nhưng lòng vẫn như lửa đốt, lại vội vã xách cơm tối vào viện.
Bữa tối là món cháo bát bảo thơm lừng, vừa ngọt vừa dẻo. Dư Tiểu Ngư nếm thử một miếng mà chẳng muốn dừng thìa.
Sợ mọi người ăn cháo mau đói, thím Lưu chu đáo làm thêm đĩa bánh cuộn. Lớp nhân bánh kẹp đầy hành hoa thái nhỏ, c.ắ.n một miếng là thấy vị thơm lừng tỏa ra. Phải công nhận tài nghệ nấu nướng của thím Lưu đúng là đỉnh cao.
Chẳng riêng gì Dư Tiểu Ngư, đến cả bà nội Tô nãy giờ cứ nơm nớp lo sợ t.h.u.ố.c có tác dụng phụ hay không, cũng ăn hết sạch một bát cháo.
Ngày thứ hai, Chung Sùng Minh lại đến kiểm tra.
Ngày thứ ba...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày thứ tư...
Đến ngày thứ năm, khi Chung Sùng Minh cầm phim chụp X-quang lên xem, tay ông khẽ run. Khối m.á.u bầm quả thực đã nhỏ lại, hơn nữa, không hề có dấu hiệu bị vỡ. Nó giống hệt như một quả bóng bay xì hơi từ từ, cứ xẹp đi từng chút một.
Ông Bạch ngồi kế bên. Mấy thiết bị Tây y này ông mù tịt. Nhất là cái cỗ máy to đùng mới được nhập về từ nước ngoài một năm nay, cả thủ đô chỉ có mỗi bệnh viện quân khu này mới được trang bị. Phim rửa ra cứ như cuộn phim chụp ảnh, trắng đen mờ mờ ảo ảo. Nhưng nhìn vẻ mặt sững sờ của Chung Sùng Minh, ông không kìm được bèn lên tiếng: “Đông y chúng tôi chú trọng điều hòa âm dương, chỉ mới dăm ba ngày thì làm sao đã thấy ngay được hiệu quả. Anh cứ tin tôi đi, đừng cắt t.h.u.ố.c vội, cho tôi thêm một tuần nữa...”
Ông Bạch chưa kịp dứt lời đã bị Chung Sùng Minh ngắt ngang: “Ông Bạch, có hiệu quả rồi! Khối m.á.u bầm đang teo nhỏ lại. Giống hệt như lời đồng chí Tiểu Dư nói, nó đang hòa vào mạch m.á.u và được cơ thể tự hấp thụ, hoàn toàn không gây ảnh hưởng gì đến các mô xung quanh cả!”
Ông Bạch kích động đẩy kính viễn lên, chằm chằm nhìn vào tấm bảng sáng trưng: “Chỗ nào? Chỗ nào là khối m.á.u bầm? Chỉ cho tôi xem nào!”
Chung Sùng Minh chỉ tận tay cho ông xem. Ông Bạch nhìn đốm đen thui, méo mó trên phim, bất kể là có hiểu hay không, cũng bật cười ha hả: “Tuyệt vời, tốt lắm! Phương t.h.u.ố.c phát huy tác dụng rồi. Với tốc độ này, e là chẳng mấy chốc khối m.á.u bầm sẽ bị cơ thể đào thải sạch sẽ. Đúng là sức khỏe của quân nhân tốt thật, mới đó mà đã khởi sắc rồi!”
Chung Sùng Minh lại có suy nghĩ khác. Đây là bệnh viện quân khu, số lượng quân nhân ông tiếp xúc không hề nhỏ. Dù họ đều là những thanh niên trai tráng, sức vóc hơn người, nhưng ông vẫn tin rằng sự hồi phục kỳ diệu này phần lớn nhờ vào công hiệu của những thang t.h.u.ố.c Đông y kia.
“Ông Bạch, nếu dùng d.ư.ợ.c liệu thông thường, tôi e kết quả không được viên mãn thế này đâu!”
Ông Bạch tháo kính viễn, đưa tay day sống mũi: “Cậu nói đúng. Dược liệu mà đồng chí Tiểu Dư đem tới quả thật là kỳ trân dị thảo hiếm có trên đời.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Chung Sùng Minh quyết định báo ngay tin vui này cho gia đình Thủ trưởng Tô. Từ lúc Tô Nguyên Gia nhập viện, cả nhà họ túc trực ở bệnh viện đến héo hon, có tin tức tốt này cũng giúp họ thắp lên chút hy vọng.
Nghe Chung Sùng Minh thông báo, Ngô Tuệ Lệ đưa tay bưng c.h.ặ.t miệng, khó tin thốt lên: “Bác sĩ, bác sĩ... có thể nhắc lại lần nữa được không?”