Cô ngước nhìn bầu trời đêm. Tối nay vầng trăng khuyết hiện lên rõ nét, hệt như đôi lông mày lá liễu cong v.út. Dư Tiểu Ngư lại liên tưởng đến đôi lông mày rậm rạp và đôi mắt to đen láy của Tô Nguyên Gia.
Chẳng bao lâu nữa, đôi mắt ấy sẽ lấy lại được ánh sáng rực rỡ thuở nào.
Thật tốt!
Lúc Tô Nguyên Gia tỉnh lại, Dư Tiểu Ngư đang ngồi cạnh giường bệnh gọt táo cho bà nội Tô. Bà thích ăn loại táo bở, nhưng ngặt nỗi vỏ loại này thường hơi cứng.
Vừa gọt táo, cô vừa mải miết suy nghĩ về tương lai của Bạch Hoa Đường. Hiện tại xưởng đã có viên Thanh Ứ, thuận lợi tiến vào các bệnh viện lớn để sử dụng lâm sàng. Đây là thời điểm vàng để thừa thắng xông lên, tung ra thêm nhiều loại d.ư.ợ.c phẩm khác, có như vậy thì tương lai của Bạch Hoa Đường mới rộng mở hơn nữa.
Ban đầu Dư Tiểu Ngư chỉ định tập trung vào mảng d.ư.ợ.c mỹ phẩm, nhưng nhìn nhận thực tế thì ngành công nghiệp d.ư.ợ.c phẩm trong nước vẫn chưa thực sự phát triển. Nếu Bạch Hoa Đường chớp lấy cơ hội này để thâm nhập thị trường, thì việc trở thành một thương hiệu lâu đời, được toàn dân tin dùng chỉ là chuyện sớm muộn!
Cô phải cân nhắc kỹ lưỡng chuyện này mới được.
“Gọt nữa là phạm vào tay bây giờ!”
Một giọng nói khàn khàn bất ngờ vang lên. Lúc đầu Dư Tiểu Ngư không để ý, vẫn cúi gằm mặt gọt táo. Đột nhiên cô giật mình nhận ra, trong căn phòng này chỉ có cô và bà nội Tô, làm gì có ai khác, càng không thể có giọng đàn ông.
Cô ngoắt đầu nhìn về phía đầu giường. Trên giường bệnh, Tô Nguyên Gia đang mở to đôi mắt, nhìn cô mỉm cười.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Dư Tiểu Ngư vô thức đặt quả táo và con d.a.o xuống, với tay bấm chuông gọi y tá ở đầu giường. Sau đó, cô lập tức quay người đi tìm bà nội Tô, người vừa mới chạy đi lấy nước sôi.
Bà nội Tô xách phích nước nóng đi tới, thấy Tiểu Ngư chạy ào ra phía mình, phản ứng đầu tiên của bà là Nguyên Gia có chuyện chẳng lành.
“Tiểu Ngư, có chuyện gì vậy cháu? Sao cháu lại chạy ra đây?”
“Bà ơi, anh Nguyên Gia tỉnh rồi ạ!” Dư Tiểu Ngư tươi cười báo tin.
Tinh thần bà nội Tô lập tức phấn chấn hẳn lên, bước chân cũng thoăn thoắt hơn hẳn: “Thật không? Thật không cháu? Cháu đích tôn của bà tỉnh rồi!”
Dư Tiểu Ngư đón lấy phích nước từ tay bà. Không vướng bận phích nước, bà đi càng nhanh hơn. Dư Tiểu Ngư bước theo sau, liên tục nhắc bà đi chậm lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khi bước vào phòng bệnh, nhìn thấy đứa cháu đích tôn đang mỉm cười nhìn mình, những giọt nước mắt to như hạt đậu thi nhau lã chã rơi xuống nền nhà như chuỗi ngọc đứt dây.
“Nguyên Gia, lần này cháu phải tạ tội đàng hoàng với ông bà nội đấy nhé. Hai ông bà già này suýt bị cháu làm cho đau tim c.h.ế.t mất thôi!”
Tô Nguyên Gia nhìn bà với ánh mắt hối lỗi, đôi môi mấp máy: “Cháu xin lỗi bà nội!”
Chung Sùng Minh và y tá đang tiến hành kiểm tra tổng quát cho anh. Tô Nguyên Gia chưa thể cử động mạnh, đành đưa mắt cầu cứu Dư Tiểu Ngư. Dư Tiểu Ngư vừa bắt gặp ánh mắt anh là hiểu ngay anh muốn nhờ cô lau nước mắt cho bà. Cô đặt phích nước xuống đất, đỡ bà nội Tô ngồi xuống ghế.
Bà nội Tô rút khăn tay ra, quay mặt đi lau sạch nước mắt để không làm phiền bác sĩ và y tá. Sau đó, bà lại dán c.h.ặ.t mắt vào bác sĩ Chung Sùng Minh, theo dõi ông ghi chép liên tục vào bệnh án. Cuối cùng, ông gập cuốn bệnh án lại.
Bà nội Tô vội vã đứng lên hỏi: “Bác sĩ, cháu tôi tỉnh lại rồi, như vậy là không có vấn đề gì nữa phải không?”
Chung Sùng Minh đẩy lại gọng kính: “Về mặt lý thuyết là như vậy. Nhưng 24 giờ sau khi tỉnh lại vẫn là khoảng thời gian cần theo dõi sát sao. Cụ cứ yên tâm, cậu ấy đã được chuyển khỏi phòng chăm sóc đặc biệt (ICU) rồi, sẽ không có chuyện gì đâu! Người nhà cố gắng chú ý theo dõi, có vấn đề gì cứ bấm chuông gọi y tá!”
Nói xong, ông gật đầu chào Dư Tiểu Ngư rồi cùng y tá rời khỏi phòng.
Bà nội Tô mừng rỡ nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Ngư: “Tiểu Ngư à, bác sĩ nói thế chắc chắn là không sao rồi!”
Dư Tiểu Ngư đáp: “Dạ vâng ạ!”
Lúc này, bà nội Tô mới tiến lại gần giường bệnh, ân cần hỏi han: “Thế nào rồi cháu? Ngủ một giấc dài như vậy, đầu còn đau không? Cháu có muốn ăn gì không? Chỗ này có quả táo Tiểu Ngư vừa gọt dở, cháu có muốn ăn thử một miếng không?”
Bà nội Tô định vươn tay lấy quả táo thì Dư Tiểu Ngư vội vàng can lại: “Bà ơi, anh Nguyên Gia mới tỉnh, phải ăn thức ăn lỏng dễ tiêu mới được ạ!”
Bà nội Tô như sực nhớ ra: “Phải phải phải, sao bà lại quên khuấy chuyện này cơ chứ. Bà đúng là già hồ đồ mất rồi. Cháu đói bụng rồi đúng không? Để bà gọi điện về nhà bảo thím Lưu nấu cho cháu chút cháo!”
Nói đoạn, bà vội vã đứng lên, chạy lật đật xuống lầu mượn điện thoại, sợ đứa cháu cưng bị bỏ đói.
Trong phòng bệnh giờ chỉ còn lại hai người.