Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 305



 

“Vui đến thế cơ ạ? Vậy cháu đi đây. Lần sau đốt chậu than thì ông ngàn vạn lần đừng quên mở cửa sổ đấy nhé. Cẩn thận ngộ độc khí CO đấy!”

 

Đó không phải chuyện đùa đâu!

 

Dư Tiểu Ngư dặn dò xong liền vẫy tay chào ông Bạch rồi rời khỏi văn phòng.

 

Trong phòng bệnh của Tô Nguyên Gia, người nhà họ Tô đều đã có mặt đông đủ. Dư Tiểu Ngư gõ cửa rồi bước vào. Đập ngay vào mắt cô là đôi mắt hoe đỏ của Ngô Tuệ Lệ, rõ ràng là bà vừa mới khóc xong. Bà đang cầm thìa cẩn thận đút từng ngụm nước cho Tô Nguyên Gia.

 

Ánh mắt Tô Nguyên Gia hướng về phía Dư Tiểu Ngư, anh không kìm được mà bật cười. Bà nội Tô nhìn chằm chằm vào vết đen sì trên khóe miệng Tiểu Ngư. Trên khuôn mặt trắng trẻo, vết nhọ nồi đen thui ấy lại càng nổi bần bật: “Cháu vừa ăn cái gì thế? Miệng dính đen thui rồi kìa!”

 

Nghe vậy, Dư Tiểu Ngư vội đưa tay quệt miệng. Không ngờ lại dính nhọ nồi thật. Ông Bạch lúc nãy sao không nhắc cô cơ chứ! Thảo nào dọc đường gặp mấy cô y tá, ai cũng nhìn cô cười mỉm, điệu cười rõ kỳ quặc!

 

“Cháu dừng tay lại mau, để bà lấy khăn lau cho!” Bà nội Tô thấy cô quệt một cái làm nhọ nồi lem nhem cả ra môi thì hốt hoảng lên tiếng. Dư Tiểu Ngư vội đưa khăn tay của mình cho bà.

 

Một màn này vô tình xua đi bầu không khí ngột ngạt trong phòng bệnh ban nãy, mang lại chút tiếng cười vui vẻ.

 

“Bố mẹ dẫn Tiểu Ngư đi ăn cơm đi. Cô ấy chắc đói lắm rồi!” Tô Nguyên Gia tủm tỉm cười nói.

 

“Con cứ yên tâm. Lát nữa thím Lưu mang cơm đến bây giờ. Con cứ lo liệu thân mình cho tốt trước đã. Chứ Tiểu Ngư không có làm bố mẹ con bé phải lo phiền nhiều như con đâu.” Ngô Tuệ Lệ sao lại không hiểu tâm tư con trai. Từ lúc Dư Tiểu Ngư bước vào, mắt nó có rời khỏi người ta nửa giây nào đâu!

 

Ông cụ Tô bồi thêm một câu chí mạng: “Mẹ con nói đúng đấy. Bất kể lý do là gì, con làm việc vẫn không thỏa đáng bằng Tiểu Ngư đâu!”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tô Nguyên Gia không ngờ một câu nói của mình lại khơi mào cho màn "đấu tố" từ cả nhà. Anh bất lực nhìn Dư Tiểu Ngư, lại bắt gặp tia hả hê lấp ló nơi đáy mắt cô. Thôi thì đành chịu thua, ai bảo anh là kẻ đuối lý cơ chứ.

 

Dường như để ăn mừng việc Tô Nguyên Gia tỉnh lại, bữa trưa nay được chuẩn bị vô cùng thịnh soạn.

 

Thím Lưu mang đến món gà om khoai tây, đậu phụ nướng cải thảo, và cả món khoai tây xào cà tím với ớt ngọt (địa tam tiên).

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trái ngược với mâm cơm thịnh soạn đó, Tô Nguyên Gia lại ngậm ngùi ăn cháo hoa. Thấy xót ruột, thím Lưu ưu ái cho anh thêm một quả trứng luộc. Toàn là những món nhạt nhẽo, chẳng có chút mùi vị gì. Lúc Chung Sùng Minh đến đi buồng, ông còn tấm tắc khen ngợi thực đơn của bệnh nhân. Bao nhiêu xót xa vừa dâng lên trong lòng bà nội Tô lập tức bay biến sạch.

 

Bác sĩ dặn rồi, bệnh nhân mới tỉnh lại, chế độ ăn uống phải từ từ, thanh đạm. Mấy món sơn hào hải vị kia, Nguyên Gia đừng hòng đụng đũa!

 

Nhưng sau cùng, Dư Tiểu Ngư vẫn đề nghị mọi người ra ngoài ăn cơm. Trong phòng bệnh lại bật hệ thống sưởi, mùi thức ăn ám vào thì khó ngửi lắm, chưa kể còn không tốt cho sức khỏe của bệnh nhân.

 

Mọi người cũng thấy có lý, bèn bưng hộp cơm kéo nhau ra ngoài. Trước khi đi, Dư Tiểu Ngư nán lại lườm Tô Nguyên Gia một cái, ý bảo "không cần phải cảm ơn em đâu". Tô Nguyên Gia đáp lại bằng một nụ cười ấm áp.

 

Bắt gặp nụ cười rạng rỡ ấy, tim Dư Tiểu Ngư bỗng lỡ nhịp, cô vội vã quay mặt đi. Cô phát hiện ra từ lúc tỉnh lại, Tô Nguyên Gia rất hay cười.

 

Phải chăng sau khi dạo một vòng từ quỷ môn quan trở về, anh chợt nhận ra cuộc sống này đáng quý biết bao, nên mới sống tích cực, đón nhận mỗi ngày bằng nụ cười tươi rói?

 

Nhưng cô phải công nhận một điều, lúc anh cười lên trông đẹp trai c.h.ế.t người.

 

Có những người cười lên như gió xuân mơn man, có người lại nồng nhiệt như lửa. Còn nụ cười của anh, nói là lấy mạng người ta thì cũng chẳng ngoa.

 

Sau hôm đó, Dư Tiểu Ngư không túc trực 24/24 ở bệnh viện nữa, cô lại quay về với nghề cũ: thu mua hàng hóa. Sắp đến Tết rồi, xưởng d.ư.ợ.c cũng phải chuẩn bị quà Tết cho công nhân viên. Cô tính ráng gom cho đủ số quà cáp này rồi mới yên tâm về quê.

 

Phải mất một tuần sau đó, Dư Tiểu Ngư mới thu mua được hơn 5000 cân lương thực thượng hạng và một lô mứt hoa quả, rồi thuê xe tải chở về. Sau đó cô mới quay lại bệnh viện.

 

Lần này cô lại xách theo một túi táo. Khác với vẻ rụt rè không dám bắt chuyện lần trước, vừa bước vào khu điều trị nội trú, đã có người í ới hỏi mua táo ở đâu.

 

“Xưởng trưởng Tiểu Dư, từ lần trước tôi đã muốn hỏi rồi, nhưng do không quen nên còn ngại. Nay lại thấy cô xách táo, tôi mới nhớ ra. Xưởng trưởng Tiểu Dư à, cô mua số táo này ở đâu vậy, sao quả nào quả nấy vừa đẹp lại vừa thơm thế.”

 

“Đúng đấy, Xưởng trưởng Tiểu Dư, táo này chắc đắt tiền lắm nhỉ!”