Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 322



 

Bà nội Tô lên tiếng hỏi trước.

 

Tô Nguyên Gia không buồn ngẩng đầu, vẫn chăm chú cắt giấy: “Cháu từng thấy đồng đội cắt rồi, nghĩ chắc cũng không khó lắm!”

 

Cho nên, đây là lần đầu tiên anh cắt?

 

Người ta thường bảo "vạn sự khởi đầu nan", lát nữa nếu anh lỡ tay cắt hỏng, Dư Tiểu Ngư quyết định sẽ động viên anh vài câu. Dù sao thì trong mắt Sanh Sanh, việc xây dựng hình tượng một người anh tấm gương vẫn rất cần thiết.

 

Nào ngờ, khoảnh khắc Tô Nguyên Gia mở tờ giấy đỏ ra, Dư Tiểu Ngư mới vỡ lẽ là mình đã lo bò trắng răng. Anh vậy mà lại cắt được một hoa văn vô cùng phức tạp, thậm chí còn cầu kỳ hơn cả của cô!

 

Bao nhiêu lời động viên đã chuẩn bị sẵn, Dư Tiểu Ngư đành nuốt ngược vào trong.

 

Đúng là khoảng cách giữa người với người đôi khi xa vời vợi.

 

Tô Nguyên Gia dường như đọc thấu tâm tư của cô, lên tiếng giải thích: “Anh chỉ biết mỗi kiểu này thôi!”

 

Vừa nói anh vừa gật gù khẳng định lời mình.

 

Dư Tiểu Ngư oán trách lườm anh một cái: Anh bớt nói lại đi!

 

Tô Nguyên Gia đặt tác phẩm của mình lên bàn. Ác nỗi, vừa đặt xuống thì nó lại nằm chình ình cạnh mảnh giấy Dư Tiểu Ngư cắt lúc nãy, tạo thành một sự tương phản rõ rệt. Bà nội Tô liếc sang, không kìm được bật cười khúc khích. Dư Tiểu Ngư vô thức nhìn bà.

 

Bà nội Tô cố nín cười, một tay bịt miệng, một tay ôm bụng, nhưng rốt cuộc vẫn cười rũ rượi.

 

“Bà nội!” Dư Tiểu Ngư giận dỗi dậm chân.

 

Bà nội Tô vội vàng ngưng cười, nhưng trên mặt vẫn vương nét ý cười nhàn nhạt. Bà xua xua tay, làm ra vẻ ghét bỏ Tô Nguyên Gia: “Đem đi, đem đi, cháu cắt xấu hoắc, lát nữa tự đem về dán trong phòng cháu đi. Những chỗ khác cứ dán giấy Tiểu Ngư cắt là được rồi. Tiểu Ngư à, nó cắt vừa rườm rà vừa xấu xí, vẫn là cháu cắt đẹp nhất!”

 

Bà nội thiên vị cô rành rành ra đấy. Người tinh mắt nhìn vào là biết ngay Tô Nguyên Gia cắt đẹp hơn. Điều này càng làm Dư Tiểu Ngư xấu hổ tợn, mặt đỏ bừng bừng.

 

Anh ấy chỉ mới xem qua người ta làm mà lần đầu tiên đã cắt đẹp đến vậy, lại còn chẳng cần thử nháp. Nhớ lại hồi cô mới tập tành cắt giấy dán cửa sổ, cô còn phải lấy báo cũ ra tập cắt mấy bận.

 

Điều này chứng tỏ trí tưởng tượng không gian, trí nhớ và sự khéo léo của anh đều rất đáng nể. Nếu sống ở thời đại của cô, biết đâu anh còn tham gia chương trình "Siêu trí tuệ" cũng nên.

 

“Đâu có, anh cắt đẹp mà. Dù sao anh cũng rảnh rỗi, cắt thêm vài cái nữa đi!” Tuyệt đối không được dập tắt niềm hăng hái của người ta!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Bà nội Tô cười hiền từ, để hai người trẻ tiếp tục trổ tài, còn bà thì đứng dậy vào bếp xem chị Hồng chuẩn bị cỗ bàn đến đâu rồi.

 

Thấy vậy, Tô Nguyên Gia xê dịch sang chỗ bà nội vừa ngồi.

 

Dư Tiểu Ngư ngước nhìn anh một cái rồi lại cúi xuống hì hục cắt.

 

Tô Nguyên Gia hơi rũ mắt là có thể thu trọn vào tầm mắt hàng mi dài cong v.út, rung rinh của cô. Anh khẽ hắng giọng. Dư Tiểu Ngư tò mò ngẩng đầu lên. Tô Nguyên Gia sờ sờ mũi: “Có tiện ra ngoài nói chuyện một lát không em?”

 

Dư Tiểu Ngư nhướng mày. Bây giờ á?

 

Tô Nguyên Gia giải thích: “Có vài chuyện anh nghĩ nên nói cho em biết trước thì hơn.”

 

Dư Tiểu Ngư với lấy chiếc chăn mỏng đắp trên đùi, đứng dậy. Tô Nguyên Gia theo gót cô. Vừa mon men đến gần cửa, Dư Tiểu Ngư đã nghe thấy tiếng gió rít gào bên ngoài. Cô chần chừ chỉ ra ngoài cửa: “Có nhất thiết phải ra ngoài không anh? Cảm giác bên ngoài lạnh buốt ấy.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tô Nguyên Gia ngoái nhìn những người khác trong phòng: “Ở đây cũng được!”

 

Dư Tiểu Ngư quyết đoán từ bỏ ý định ra ngoài. Trong nhà đang ấm áp thế này, ra ngoài lạnh c.h.ế.t đi được. Cô xoay người đối diện với Tô Nguyên Gia, hất cằm: “Được rồi, anh nói đi!”

 

Tô Nguyên Gia nhìn cô, trong đôi mắt trong veo ấy ngập tràn sự dò hỏi: “Đêm qua Phạm Minh đã đến huyện Văn.”

 

Dư Tiểu Ngư sững người. Phạm Minh không phải là người thủ đô sao, cớ gì lại xuất hiện ở huyện Văn vào đúng thời điểm này?

 

“Sau khi em rời đi, anh đã nhờ ông Bạch đ.á.n.h tiếng cho hắn. Bọn anh gặp nhau một lần. Trò chuyện xong, hắn đã hứa trước mặt anh là sẽ không gây khó dễ cho em hay Bạch Hoa Đường nữa.”

 

Ánh mắt Dư Tiểu Ngư thoáng d.a.o động. Kẻ mắt để trên đỉnh đầu như hắn ta sao có thể dễ dàng cam kết như vậy? Anh đã dùng cách gì?

 

“Anh có cho người theo dõi tung tích của hắn. Ngày hôm qua hắn đã đến huyện Văn. Hôm nay đưa mọi người về nhà xong, anh sẽ đi tìm hắn. Chỉ là anh nghĩ vẫn nên báo cho em một tiếng để em có sự chuẩn bị. Nhưng em cứ yên tâm, anh sẽ bố trí người bảo vệ gia đình em.”

 

Dư Tiểu Ngư gật gù ra chiều suy nghĩ: “Hắn đến vào lúc này, liệu có phải do bệnh tình của bố hắn trở nặng không?”

 

Đã là cuối năm rồi, theo lời bác Tô kể trước đây, từ mùng một đến mùng năm Tết, giới quân nhân bận rộn chúc Tết đồng đội, cấp trên, lịch trình kín mít, làm gì có thời gian rảnh rỗi. Bố Phạm Minh tuy đang lâm trọng bệnh, nhưng thân phận địa vị rành rành ra đó, khách khứa đến chúc Tết chắc chắn nườm nượp. Hắn lại mò mặt đến đây vào đúng lúc nước sôi lửa bỏng này, thì chỉ có một nguyên do duy nhất: Bệnh tình của bố hắn khiến hắn đứng ngồi không yên.