Sau Tết Nguyên Tiêu, vào cuối tháng Giêng, Dư Tiểu Ngư vẫn quyết định gửi cỏ nhọ nồi (hạn liên thảo) cực phẩm cho Tô Nguyên Gia để anh chuyển giao cho Phạm Minh. Không vì lý do gì khác, thứ người bám dai như đỉa đói đó dính vào vốn chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, mặt khác, cô cũng không muốn nhà họ Tô vì chuyện này mà mang oán chuốc thù. Đối thủ cạnh tranh quang minh chính đại thì không đáng ngại, chỉ sợ nhất là loại vô lại, rất dễ rước họa vào thân.
Khoảng thời gian trước khi khai giảng, cô dồn toàn bộ tâm trí và sức lực cho xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường để hoạch định xong kế hoạch sản xuất cho nửa năm đầu. Chờ đến khi mọi công việc đều được triển khai thuận lợi thì thời gian cũng đã trôi tới cuối tháng Hai, đến lúc cô phải lên đường đi học.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Tiểu Ngư, cô cứ yên tâm đi học đi, xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường này tôi nhất định sẽ trông nom cẩn thận giúp cô, quyết không cho phép bất cứ kẻ nào tới phá hoại!” Vẻ mặt Diêu Khải Minh vô cùng nghiêm túc.
Dư Tiểu Ngư vỗ vỗ lưng ông: “Tôi tin tưởng chú. Lúc tôi không có ở đây, mọi người hãy phối hợp tốt với nhau nhé, cứ có thời gian rảnh là tôi sẽ về kiểm tra công tác đấy. Làm không tốt, tôi sẽ phê bình thẳng mặt, không nể nang đâu nha!”
Cô lại quay sang ôm chị Lệ, dặn dò thêm: “Có chuyện gì mọi người cứ đ.á.n.h điện tín cho em, nếu thực sự gấp gáp quá thì đi tìm Tỉnh trưởng Tề, em đã nhờ vả ông ấy rồi!”
Lý Lệ vuốt lại mái tóc cho Tiểu Ngư: “Yên tâm đi, có bao giờ chị làm em thất vọng chưa hả!”
Cứ như vậy, Dư Tiểu Ngư chính thức bước lên con đường cầu học. Trên tàu, cô nằm ở giường nằm, ngủ đủ giấc thì đứng dậy đi lại vận động, hoặc ăn chút đồ lót dạ, ngắm cảnh ngoài cửa sổ ngẩn ngơ. Tính ra cũng được hưởng mấy ngày nhàn nhã.
Nhưng đến khoảnh khắc đôi chân thực sự chạm xuống sân ga thủ đô, cô vẫn cảm thấy cái cảm giác đôi chân giẫm trên mặt đất vững chãi là tuyệt vời nhất.
Người nhà họ Tô đã nhận được tin tức từ sáng sớm nên đang đứng đợi cô bên ngoài. Dư Tiểu Ngư vừa bước ra liền nhìn thấy Tô Nguyên Gia mặc chiếc áo bành tô màu đen nổi bật giữa đám đông. Anh vẫy vẫy tay với cô, sải bước dài đi tới, đón lấy chiếc vali da trong tay cô.
“Không tồi, anh còn đang lo sẽ thấy cảnh em tay xách nách mang, khệ nệ đùm lớn đùm nhỏ lên tàu cơ đấy!”
Dư Tiểu Ngư nghe vậy liền bật cười: “Em đi thẳng từ xưởng d.ư.ợ.c ra ga mà. Chứ nếu xuất phát từ nhà, dù hai bác có gọi cả trăm cuộc điện thoại cản lại thì cũng chẳng ăn thua đâu!”
Người nhà họ Tô đã sớm gọi điện dặn dò mẹ cô, bảo cô chỉ cần mang theo vài bộ quần áo để thay thôi, những thứ khác không cần mang, ông bà trên này đã chuẩn bị đầy đủ hết rồi.
“Em có đói không? Giờ này về nhà là thím Lưu chắc chắn đã nấu xong cơm rồi đấy!”
Dư Tiểu Ngư ngạc nhiên phát hiện ra cậu lính cảnh vệ không đi cùng. Tô Nguyên Gia tự mình lái xe sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có lẽ biểu cảm của cô quá rõ ràng nên Tô Nguyên Gia khẽ cười: “Sao thế, ngạc nhiên lắm à?”
Dư Tiểu Ngư nhớ tới thời hiện đại sau này, cái thời mà hầu như ai cũng có bằng lái xe nên cũng không thấy ngạc nhiên lắm, nhưng quả thực cô chưa từng thấy Tô Nguyên Gia lái xe bao giờ.
“Anh có lái được không đấy, xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường vẫn chưa nghiên cứu ra được t.h.u.ố.c tiên cải t.ử hoàn sinh đâu nha. Lỡ mà xảy ra t.a.i n.ạ.n gì, em c.h.ế.t ở đất khách quê người mất!”
Tô Nguyên Gia bất đắc dĩ nhìn cô: “Nói linh tinh cái gì thế, ngồi cho vững vào!”
Dư Tiểu Ngư rướn mày, làm bộ làm tịch vươn tay bám c.h.ặ.t lấy tay vịn phía trên cửa sổ ghế phụ, chọc cho Tô Nguyên Gia khẽ mím môi. Cả quãng đường anh lái xe vừa nhanh vừa êm, đến khi tiến vào khu đại viện quân khu, Tô Nguyên Gia liếc mắt thấy cô vẫn đang bám c.h.ặ.t lấy tay vịn, bèn cười nhạt: “Đến nơi rồi. Tiểu Ngư, nếu em vẫn lo lắng về kỹ năng lái xe của anh, hay là em xuống xe đi bộ vào nhé?”
Dư Tiểu Ngư tự biết mình đuối lý, vội rụt tay về, ngoan ngoãn đặt lên đầu gối, giả ngốc hỏi: “Thật không ngờ anh lái xe lụa thế, trước kia sao không thấy anh lái bao giờ? Anh học từ lúc nào vậy?”
Tô Nguyên Gia liếc nhìn gương chiếu hậu: “Yêu cầu công việc thôi.”
Được rồi, nghe đến đây thì khỏi cần hỏi thêm nữa!
Nhưng Dư Tiểu Ngư thầm nghĩ, nếu cô mà lái xe trước mặt anh, không biết anh có kinh ngạc hơn không. Chiếc xe này là xe số sàn, cô chắc chắn có thể lái được, chỉ là nhiều năm không đụng vào vô lăng, e rằng sẽ hơi cứng tay một chút.
Tô Nguyên Gia chú ý thấy cô cứ quan sát không ngừng, nhịn không được hỏi: “Sao vậy?”
Dư Tiểu Ngư mím môi, lắc đầu: “Không có gì, lái xe chắc cũng không khó lắm đâu nhỉ!”
Tô Nguyên Gia lập tức hiểu ý cô, gật đầu tán thành: “Đúng là không khó, nhưng vẫn phải học bài bản. Cứ cẩn thận, can đảm là lái được hết.”