Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 337



 

“Cũng may là không xảy ra chuyện gì đáng tiếc. Chứ nếu không, lão phu có hối hận đến mấy cũng chẳng ích gì. Lão phu cam đoan, sau này tuyệt đối không dễ dàng tin lời xúc xiểm của mấy lão bạn già, không tùy tiện tin người mà giới thiệu cháu lung tung nữa đâu!” Ông Bạch vội vàng đưa ra lời thề thốt.

 

Dư Tiểu Ngư mỉm cười trấn an ông: “Chuyện đã qua rồi ông ạ.”

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Lâm Vĩnh Nguyên dĩ nhiên cũng nghe lọt lỗ tai câu nói vừa rồi của Dư Tiểu Ngư, cộng thêm cái lườm xéo của lão già họ Bạch, trong lòng ông cũng dấy lên sự áy náy vô vàn đối với Tiểu Ngư. May mà cô bé đã nhập học trường này, sau này ông sẽ tìm cách bù đắp cho cô nhiều hơn.

 

“Cháu nhập học rồi thì xưởng d.ư.ợ.c ở nhà tính sao? Hay là thế này, để bọn ông bàn bạc tìm cách xem có thể hỗ trợ cháu vừa đảm bảo việc học, vừa có thể quản lý xưởng d.ư.ợ.c. Chỉ là cháu sẽ phải vất vả hơn một chút đấy.” Ông Bạch vừa nói vừa ném cái nhìn đầy ẩn ý về phía Lâm Vĩnh Nguyên.

 

Lâm Vĩnh Nguyên hiểu ngay lập tức. Lão già này đang chờ ông bày tỏ thái độ đây mà. Ông vội vàng tiếp lời: “Đúng đúng đúng, phía nhà trường nhất định sẽ dốc toàn lực phối hợp. Có khó khăn gì cháu cứ trực tiếp tìm tôi, chuyện gì cũng có thể thương lượng được hết!”

 

Dư Tiểu Ngư nhìn hai vị bô lão với ánh mắt đầy cảm kích. Dĩ nhiên cô không dại gì mà phụ lòng tốt của ông Bạch, ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.

 

Cô thừa hiểu, đây là ông Bạch đang ngấm ngầm đòi quyền lợi cho cô.

 

Âm thanh thử micro "A lô, a lô" lại một lần nữa vang lên. Vị giảng viên phụ trách duy trì trật tự ban nãy gõ gõ nhẹ vào đầu micro, dõng dạc nói: “Yêu cầu các em sinh viên trật tự, trật tự nào. Lễ khai giảng của chúng ta chuẩn bị bắt đầu, đề nghị các em tự giác giữ gìn kỷ luật hội trường.”

 

Cả hội trường rộng lớn phút chốc chìm vào tĩnh lặng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giảng viên hài lòng gật đầu, quay lại trao đổi ánh mắt với Hiệu trưởng Lâm.

 

Nhận được cái gật đầu của thầy Hiệu trưởng, vị giảng viên mới tiếp tục hướng về phía toàn thể cán bộ, giảng viên và sinh viên: “Mùa xuân hoa đua nở, chim hót líu lo. Trong tiết trời vạn vật sinh sôi nảy nở này, dưới sự dẫn dắt của đường lối, chủ trương đúng đắn của Đảng, chúng ta tề tựu tại đây để long trọng tổ chức lễ khai giảng năm học mới. Một lần nữa, xin cho phép tôi được đại diện cho toàn thể cán bộ, giảng viên Trường Đại học Trung y Thủ đô nồng nhiệt chào đón các em tân sinh viên đã có mặt tại đây, chào mừng các em chính thức trở thành một thành viên của ngôi nhà chung Đại học Trung y. Tiếp theo chương trình, xin trân trọng kính mời thầy Hiệu trưởng Lâm lên sân khấu phát biểu khai mạc!”

 

Những tràng vỗ tay ròn rã lập tức rộ lên từ dưới khán đài. Lâm Vĩnh Nguyên vẫy tay chào mọi người, từ tốn bước về phía bục phát biểu.

 

Khi tiếng vỗ tay đã dứt hẳn, ông lướt mắt nhìn một lượt biển người đen đặc bên dưới, giọng nói mang theo chút hoài niệm: “Nhiều năm trôi qua rồi, thật vinh hạnh khi hôm nay tôi lại một lần nữa được chứng kiến cảnh tượng hội trường này không còn một chỗ trống. Vô cùng biết ơn quyết sách sáng suốt của Đảng khi đã khôi phục lại kỳ thi đại học. Các em ngồi đây không nghi ngờ gì nữa, chính là thế hệ may mắn nhất. Tôi tin rằng kỳ thi đại học vừa qua chính là một bước ngoặt thay đổi cuộc đời của rất nhiều người trong số các em. Vì vậy, tôi hy vọng sau khi bước chân vào giảng đường đại học, các em sẽ luôn giữ vững bầu nhiệt huyết học tập. Các em có được cơ hội quý giá này chính là nhờ vào sự nỗ lực, rèn luyện không ngừng nghỉ. Cơ hội luôn mỉm cười với những người đã chuẩn bị sẵn sàng, tôi tin các em hiểu rõ triết lý này hơn tôi. Khẩu hiệu của Đại học Trung y chúng ta là: Tôn sư trọng đạo, Khiêm tốn, Bao dung, Khám phá! Hy vọng các em sẽ luôn khắc cốt ghi tâm những lời này, biến nó thành kim chỉ nam trong suốt quãng thời gian ngồi trên ghế nhà trường. Dù là trong học tập hay đạo làm người, hãy sống sao cho xứng đáng với danh xưng sinh viên Đại học Trung y!

 

...

 

Kiến thức Đông y vô cùng uyên thâm, bao la rộng lớn. Ngay cả bản thân tôi đến độ tuổi này cũng không dám vỗ n.g.ự.c xưng tên là mình đã tinh thông tường tận mọi thứ. Mong các em hãy rèn giũa cho mình tính kiên nhẫn, chịu khó chịu khổ, nỗ lực thu nạp kiến thức một cách thực chất. Để sau khi tốt nghiệp, các em sẽ trở thành những lương y như từ mẫu, cứu người giúp đời! Thay mặt nhân dân cả nước, tôi xin chân thành cảm ơn các em!”

 

Lâm Vĩnh Nguyên lùi sang một bên, gập người cúi chào toàn thể sinh viên bên dưới.

 

Bầu không khí trong hội trường như vỡ òa, tất cả sinh viên đồng loạt đứng dậy vỗ tay vang dội. Ngồi trên khán đài, Dư Tiểu Ngư có thể nhìn thấy rõ mồn một những ánh sao lấp lánh trong đôi mắt họ. Đó là ánh sáng của niềm hy vọng, là sự rạo rực, khát khao về một tương lai tươi sáng.