Giả Hồng nghe vậy, xị mặt phụng phịu.
“Nhưng mà, tớ đã nói thẳng với họ rồi. Để tiện cho việc sinh hoạt, tớ vẫn ưu tiên lập nhóm với các bạn cùng phòng hơn. Sao nào, hai cậu có hứng thú "bắt tay" với tớ không?” Dư Tiểu Ngư vừa nói vừa gắp cho mỗi người một khúc cá kho.
Giả Hồng sướng rơn, hét ầm lên: “Có chứ, có chứ, tụi mình chung một nhóm đi!”
Nhưng chợt nhớ ra điều gì, nụ cười trên môi cô nàng tắt lịm: “Nói vậy... là Dương Hiểu Lệ cũng phải vào nhóm tụi mình à?”
“Cậu cuống lên làm gì. Cậu ta đã mở miệng xin vào nhóm mình đâu, biết đâu cậu ta đã nhắm được mối ngon hơn rồi cũng nên!” Dư Tiểu Ngư ra hiệu cho cô bạn cứ thong thả ăn cá, kẻo hóc xương.
Ban đầu Giả Hồng cứ tưởng Dư Tiểu Ngư chỉ đang nói lảng đi cho qua chuyện. Ai dè mãi đến hai ngày trước khi xuất phát, Dương Hiểu Lệ vẫn bặt vô âm tín, chẳng hề hó hé gì với họ chuyện lập nhóm.
Tối đó ở ký túc xá, Dư Tiểu Ngư đang quấy bát bột mè đen thím Lưu mới gửi lên. Bột nguyên chất chưa pha thêm gì, nếm thử một ngụm, cô quyết định thêm chút đường cho đậm vị.
Cô mở lọ đường ra, xúc một thìa cho vào bát bột, thong thả khuấy đều.
Đột nhiên cánh cửa phòng bật mở. Giả Hồng thở hồng hộc chạy từ ngoài vào. Bản năng mách bảo, cô nàng ngó quanh quất tìm xem Dương Hiểu Lệ có trong phòng không. Không thấy bóng dáng cô ả đâu, Giả Hồng hớt hải vẫy tay ra hiệu cho Tiểu Ngư và Trang Yến Yến xúm lại gần.
“Tớ nghe ngóng được rồi. Dương Hiểu Lệ không thèm tìm mấy bạn nữ phòng khác đâu, cô ả nhắm trúng mấy thằng con trai lớp mình đấy!”
Trang Yến Yến vốn tư tưởng bảo thủ, nghe vậy liền lắc đầu nguầy nguậy: “Không thể nào, thế thì bất tiện c.h.ế.t đi được!”
Nghe đâu đợt thực địa này có khi còn phải cắm trại qua đêm trên núi.
“Cậu đúng là ngây thơ. Cô ả tinh ranh lắm. Con trai sức dài vai rộng, có thể khuân vác giúp cô ả. Chưa kể con trai lại gan dạ, cô ả là con gái chân yếu tay mềm, kiểu gì mấy thằng kia chả phải nai lưng ra hầu hạ, chăm sóc!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nói xong câu chuyện, Giả Hồng mới dời sự chú ý sang chiếc bàn của Dư Tiểu Ngư. Bát bột mè đen ngòm, bên cạnh là chiếc lọ đường.
Hửm?
“Tiểu Ngư, cậu hảo ngọt thế cơ à? Hai đứa mình mua đường cùng lúc, sao lọ của cậu ngót nhanh thế!”
Giả Hồng tiện miệng hỏi một câu bâng quơ.
Dư Tiểu Ngư lắc đầu: “Đâu có, tớ ít khi pha nước đường uống lắm. Bột mè đen này nhạt quá nên tớ mới cho thêm đường thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói rồi, cô cũng cầm lọ đường lên xem thử.
Giả Hồng chẳng nói chẳng rằng, chạy tót về giường mình, lôi từ trong xó xỉnh chiếc ba lô ra lọ đường của mình: “Cậu xem này, lọ của tớ còn đầy ụ, nhiều hơn của cậu cả một khúc!”
Dư Tiểu Ngư cầm lọ đường của Giả Hồng đặt cạnh lọ của mình để so sánh. Hai lọ có kích thước tương đương nhau, nhưng lọ đường của cô quả thật đã với đi quá nửa. Trong khi rõ ràng cô rất hiếm khi uống nước đường cơ mà!
Cô ngẩng đầu lên. Hai người kia cũng vừa vặn nhìn cô. Trong mắt cả ba cùng ánh lên một tia suy đoán.
“Không thể nào! Đáng sợ quá! Nếu đúng là sự thật, thì đồ đạc trong cái phòng này từ nay phải khóa cất kỹ hết! Ghê tởm thật!” Giả Hồng cảm thấy chuyện này thật sự hoang đường. Đường đường là sinh viên đại học mà lại xảy ra chuyện trộm cắp bỉ ổi thế này.
Đáy mắt Dư Tiểu Ngư lóe lên tia tức giận. Cô ghét nhất là người khác tự ý đụng chạm vào đồ đạc của mình. Cứ nghĩ đến việc lúc cô vắng mặt, có kẻ lén lút lục lọi hết chỗ này đến chỗ khác của mình, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy rùng mình ớn lạnh.
“Tiểu Ngư, tính sao bây giờ? Hay là cậu kiểm tra kỹ xem có mất thêm món nào nữa không!”
Trang Yến Yến cũng vội vàng gật đầu hùa theo: “Đúng đấy, cậu xem lại khắp lượt đi!”
Trên bàn của cô, ngoài mấy cuốn sách ra thì toàn là đồ dùng sinh hoạt lặt vặt. Một lọ hoa khô, cà mèn đựng cơm... chai nước hoa hồng, hũ kem dưỡng da.
Ánh mắt Dư Tiểu Ngư dừng lại ở chai nước hoa hồng và hũ kem dưỡng.
Giả Hồng nương theo tầm mắt của cô, lập tức hiểu ra vấn đề, vội với tay lấy hũ kem dưỡng da.
“Hũ kem này tớ thấy cậu xài mỗi ngày nên rất khó để nhận ra có bị hao hụt hay không. Còn chai nước này thì sao? Có vơi đi tí nào không?”
Dư Tiểu Ngư cầm chai nước hoa hồng lên. Đang lúc chuyển mùa, da dẻ khô hanh nên cô dùng cũng khá hao, nhìn bằng mắt thường rất khó phát hiện ra.
Hiện tại, thứ duy nhất có thể khẳng định chắc nịch là lọ đường đã bị "xà xẻo".
“Chắc chỉ mất đường trắng thôi, mấy thứ khác có vẻ chưa bị đụng tới.”
“Mới nhón tí đường trắng mà đã to gan thế rồi. Nhất định phải tóm cổ được kẻ này. Biết đâu cô ta thấy lấy đường trắng khó bị phát hiện nên lần sau sẽ nổi lòng tham chôm chỉa thứ khác cho xem!”
Giả Hồng bức xúc, cảm thấy chuyện này không thể cho qua dễ dàng như vậy.