Dư Tiểu Ngư quay sang hỏi hai cô bạn cùng cảnh ngộ mất đường.
Hai người nhìn nhau: “Lấy đường trắng!”
Dư Tiểu Ngư quay lại nhìn Dương Hiểu Lệ: “Nghe rõ chưa? Đền lại đường trắng!”
Khóe mắt Dương Hiểu Lệ đỏ hoe. Cô ả cứng cổ, quay người lôi hộp đường trắng của mình ra.
“Nếu những giọt nước mắt đó là sự ăn năn hối lỗi thì không nói làm gì. Còn nếu cậu đang cảm thấy oan ức, tủi thân thì tớ khuyên cậu nên nuốt nước mắt vào trong đi. Tớ không rảnh mà xem mấy màn kịch ủy mị này đâu!”
Dương Hiểu Lệ bị những lời đanh thép của Dư Tiểu Ngư làm cho sợ hãi, vội vã lấy mu bàn tay lau sạch những giọt nước mắt vương trên má, không dám hé răng cãi nửa lời.
Đại học Trung y Thủ đô sắp xếp một chiếc xe tải lớn để đưa sinh viên đi thực địa trên núi.
Giả Hồng tinh ý nhận ra ánh mắt Dương Hiểu Lệ thi thoảng lại liếc trộm về phía nhóm mình. Cô khều tay Dư Tiểu Ngư: “Cô ả lại đang rình mò tụi mình kìa. Cậu nghĩ xem, nếu cô ta đã sợ bị lòi đuôi đến thế, cớ sao ngay từ đầu còn giở trò trộm cắp làm gì?”
Dư Tiểu Ngư đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe Giả Hồng hỏi bèn bật cười: “Cô ta sẽ không bao giờ thừa nhận mình sai đâu. Dù có bị tóm tại trận, cô ta vẫn một mực tin rằng bản thân vô tội. Nhưng mà cậu thử nghĩ xem, nếu chuyện này vỡ lở, cậu đoán cô ta sẽ đổ lỗi cho ai đầu tiên?”
Giả Hồng thầm nghĩ: Không phải là bọn mình chứ?
Thấy vẻ mặt bất lực của Tiểu Ngư, Giả Hồng lập tức mở to mắt: “Dựa vào đâu chứ? Phòng mình thiếu gì người, ai dám khẳng định là do bọn mình nói? Tiểu Ngư à, hay là đ.â.m lao thì phải theo lao, bọn mình phanh phui chuyện này ra luôn đi, cho cô ta hết đường vu oan giá họa.”
“Đừng vội. Dù sao mọi người cũng đều đã trải qua kỳ thi đại học gian khổ mới có mặt ở đây. Cứ cho cô ta một cơ hội sửa sai. Nếu cô ta không biết nắm bắt, đến lúc đó nợ cũ nợ mới tính một thể luôn.”
Chỉ răn đe Dương Hiểu Lệ một trận ra trò thì không giải quyết triệt để được vấn đề. Cách tốt nhất là phải để cô ta nếm mùi đau khổ thực sự.
“Tớ chỉ sợ cô ta không hiểu được lòng tốt của cậu thôi!” Giả Hồng lẩm bẩm.
“Đừng bận tâm chuyện đó nữa. Cậu tranh thủ chợp mắt một lát đi. Chỗ này có khi lại là chỗ êm ái nhất cậu được ngả lưng trong mấy ngày tới đấy!” Dư Tiểu Ngư vỗ vai bạn, giục Giả Hồng tranh thủ ngủ bù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dương Hiểu Lệ không ngừng liếc nhìn về phía họ. Hễ thấy ba người thì thầm to nhỏ với ai là cô ta lại giật mình thon thót, nơm nớp lo sợ họ đang rêu rao chuyện mình ăn cắp.
Việc Dương Hiểu Lệ – một nữ sinh viên – lại chễm chệ ngồi cùng đám nam sinh dĩ nhiên thu hút sự chú ý của các nữ sinh khác. Đa số sinh viên đều tụ tập theo nhóm bạn cùng phòng. Dương Hiểu Lệ là một trường hợp ngoại lệ. Vài người đã bắt đầu xì xầm hỏi thăm nhóm của Dư Tiểu Ngư xem có chuyện gì xảy ra.
Mấy cô bạn cùng phòng bị hỏi đến đều gượng gạo lắc đầu đáp không biết. Nhưng biểu cảm của họ đã bán đứng tất cả. Mọi người nhìn vào là biết chắc mẩm giữa Dương Hiểu Lệ và các bạn cùng phòng đã xảy ra xích mích gì đó.
Chẳng bao lâu sau, con đường xe chạy càng lúc càng hẻo lánh, hai bên đường cây cối rậm rạp dần. Không khí trong lành thoang thoảng mùi cỏ cây, thi thoảng còn có tiếng chim hót líu lo.
Dư Tiểu Ngư hít một hơi thật sâu. Quả thực thời tiết này đi dã ngoại thì tuyệt vời ông mặt trời. Ánh nắng hắt lên người ấm áp, cảm giác thật sự rất thư giãn.
Xe từ từ dừng lại. Dư Tiểu Ngư đã mở mắt từ lúc xe bắt đầu đi chậm lại để nạp lại năng lượng cho bản thân.
“Các em sinh viên, lấy đồ đạc xuống xe nào, tuyệt đối không được để quên đồ đạc trên xe nhé!” Thầy hướng dẫn cầm loa tay dõng dạc hô lớn, nhắc nhở mọi người chú ý an toàn.
Mọi người vừa lục tục xuống xe, vừa tò mò nhìn ngó xung quanh, vừa tranh thủ vươn vai khởi động gân cốt.
“Tiểu Ngư, cậu đã leo núi bao giờ chưa? Ngọn núi này trông có vẻ cao đấy, thể lực cậu ổn không?” Giả Hồng nhìn quanh mấy ngọn núi cao ngất ngưỡng, nuốt nước bọt ực một cái.
Dư Tiểu Ngư vươn vai sảng khoái: “Giờ thì cậu đã hiểu tại sao tớ khuyên mọi người mang đồ đạc gọn nhẹ chưa?”
Giả Hồng lập tức giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Vẫn là cậu nhìn xa trông rộng!”
“Được rồi, các em tập trung xếp hàng theo nhóm đã phân công đi!” Thầy hướng dẫn thở hổn hển đi lên phía trước, chĩa loa thông báo.
Khi mọi người đã xếp hàng ngay ngắn, thầy phát hiện ra tình trạng "âm dương suy vi" nghiêm trọng. Một nửa số hàng toàn là nữ, nửa còn lại toàn là nam, gần như không có sự pha trộn nam nữ nào.
“Các em, việc tự chia nhóm thế này không ổn rồi. Các nhóm nam, hãy theo thứ tự xếp ra phía sau các nhóm nữ đi. Mỗi nhóm ít nhất phải có hai đến ba nam sinh! Tình hình trên núi khó lường, không có nguy hiểm thì tốt, nhưng chúng ta không thể chủ quan. Các nam sinh phải phát huy tinh thần ga lăng, bảo vệ an toàn cho các bạn nữ trong nhóm của mình nhé!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ