Người sáng suốt đều nhận ra thái độ thiên vị rõ rệt của thầy hướng dẫn đối với Dư Tiểu Ngư. Nhưng cũng hết cách, gần như toàn bộ giảng viên trong trường đều nắm rõ thân thế của Dư Tiểu Ngư. Chỉ là họ được lệnh phải giữ bí mật. Bằng không, nếu để lộ ra, chắc chắn sẽ bị kỷ luật. Thử nghĩ xem, một người tài năng xuất chúng như vậy, trình độ nhận thức chắc chắn cũng bỏ xa người thường.
“À, mải nói chuyện suýt thì quên dặn. Có một căn cứ quân sự nằm ở phía đông ngọn núi này. Các em tuyệt đối không được bén mảng tới gần đó nhé, nhỡ bị tóm lại tưởng lầm là gián điệp thì phiền phức to. Mọi người chỉ được hoạt động trong khu vực phía tây thôi. Rõ chưa nào?”
Thầy hướng dẫn sực nhớ ra điều quan trọng, bèn đưa loa lên dặn dò kỹ lưỡng thêm lần nữa.
Ở đây có căn cứ quân sự sao?
Dư Tiểu Ngư thực sự không ngờ tới. Dọc đường đi cô chẳng thấy biển báo hay trạm kiểm soát nào cả. Hoàn toàn khác với những gì cô từng xem trên phim ảnh.
Toàn đoàn bắt đầu hành quân lên núi.
Ai nấy đều vô cùng nghiêm túc. Dẫu sao chuyến đi này cũng ảnh hưởng trực tiếp đến điểm số, không ai muốn mình bị điểm kém cả. Ngay cả cô nàng Giả Hồng ruột để ngoài da cũng kiềm chế tính tình, cặm cụi tìm thảo d.ư.ợ.c.
Dần dà, ai nấy đều thu hoạch được một, hai loại thảo d.ư.ợ.c. Có nhóm còn hào phóng chia sẻ tài nguyên, chỉ cho nhau chỗ nào mọc nhiều loại thảo d.ư.ợ.c nào. Bầu không khí hăng hái, sôi nổi vô cùng. Nhưng leo núi quả thực rất tốn sức. Nhiều bạn đã thấm mệt, phải ngồi bệt xuống đất nghỉ ngơi.
“Tiểu Ngư, cậu có khát không?”
Giả Hồng lôi bình tông lấy nước tu ừng ực.
Dư Tiểu Ngư lắc đầu: “Tớ không khát, cậu cứ uống đi!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Vậy cậu có mệt không? Tụi mình có nên nghỉ chân một lát không nhỉ?”
Giả Hồng liếc nhìn những bạn khác xung quanh. Hình như từ lúc bắt đầu leo lên núi đến giờ, bọn họ chưa nghỉ ngơi phút nào.
Dư Tiểu Ngư nghe thế thì hiểu ngay ý bạn: “Được rồi, chúng ta ngồi nghỉ một lát vậy!”
Giả Hồng hớn hở gọi Trang Yến Yến và các bạn nam trong nhóm mau ch.óng tìm chỗ ngồi nghỉ. Bản thân cô nàng cũng chọn một tảng đá khá thoải mái, gọi Tiểu Ngư qua ngồi cùng.
“Bạn Dư Tiểu Ngư này, cậu siêu thật đấy. Bao nhiêu là loại thảo d.ư.ợ.c, cậu chẳng cần giở sách tra cứu mà vẫn nhận diện vanh vách.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một bạn nam vừa ngồi xuống đã không tiếc lời khen ngợi Dư Tiểu Ngư.
Dư Tiểu Ngư chưa kịp mở lời, Giả Hồng đã tranh đáp: “Đương nhiên rồi, Tiểu Ngư nhà tớ là đỉnh của ch.óp mà. Cậu ấy còn biết nhiều trò hay ho lắm cơ. Chung nhóm với cậu ấy, đảm bảo các cậu không thiệt thòi đâu!”
“Cậu tâng bốc tớ quá lời rồi. Nếu nói như cậu, thì cần mỗi tớ là đủ à. Thực tế thì sao, vắng bóng bất cứ ai trong nhóm mình đều không xong. Mọi người phải cùng nhau chung tay góp sức thì mới giành được thắng lợi chứ!”
“Tư tưởng của bạn Dư Tiểu Ngư quả nhiên sâu sắc hơn người. Cậu nói đúng lắm, tớ phải học tập cậu mới được!” Mấy cậu bạn nam gật gù tán thành, ánh mắt nhìn Dư Tiểu Ngư tràn ngập sự ngưỡng mộ.
Cảnh tượng này đã lọt thỏm vào tầm mắt của Dương Hiểu Lệ đang ngồi nghỉ ở phía đối diện. Cô ta tức tối vặn đứt mớ cỏ trong tay.
“Thứ cỏ cậu vừa vặt đứt là xa tiền thảo (mã đề) đấy. Tuy là loại cỏ dại mọc đầy đường, nhưng công dụng của nó không thể coi thường đâu. Nó giúp bệnh nhân lợi tiểu, giải độc rất tốt. Sao thế? Cậu có thù hằn gì với nó à?”
Lâm Vũ đi tới ngồi xuống đối diện Dương Hiểu Lệ, vẻ mặt lạnh lùng nói.
Dương Hiểu Lệ thầm nghĩ trong bụng "Liên quan gì đến cậu", nhưng hiện tại cô ta chỉ còn mỗi nhóm của lớp trưởng là chịu chứa chấp, nên không thể nào gây sự được. Ít nhất là vào lúc này thì không thể.
“Không có gì, tớ chỉ đang mải suy nghĩ chút chuyện thôi!”
Lâm Vũ liếc nhìn về phía Dư Tiểu Ngư, rồi lại nhìn Dương Hiểu Lệ: “Chuyện xích mích trong phòng cậu, tớ biết hết rồi! Yên tâm đi, không phải Dư Tiểu Ngư hay Giả Hồng đi mách lẻo đâu. Tớ cho cậu vào nhóm, thứ nhất là không muốn để lớp khác chê cười lớp mình mất đoàn kết. Thứ hai, tớ không muốn đẩy Dư Tiểu Ngư vào tình thế khó xử.”
Dương Hiểu Lệ thấy thật khó hiểu. Rốt cuộc Dư Tiểu Ngư đã bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà ai nấy đều xúm vào bênh vực cô ả chằm chặp như vậy?
“Lớp trưởng à, tớ tưởng chuyện đó bọn tớ đã giải quyết êm xuôi trong nội bộ phòng rồi cơ. Chỉ là hiểu lầm thôi mà. Mong cậu đừng làm rùm beng chuyện này lên cho cả làng biết. Con người tớ thế nào, mọi người đều rõ cả mà!”
Lâm Vũ cười khẩy: “Cậu không muốn mọi người biết thì liệu hồn mà giữ mình. Ít ra cũng nên tém bớt cái ánh mắt thù địch dành cho Dư Tiểu Ngư đi. Lộ liễu quá rồi đấy!”
Không để Dương Hiểu Lệ kịp phản ứng, cô bồi thêm một câu: “Chuyện hôm nay, ai nấy đều tường tận hai cậu bất hòa. Nếu tớ nghe thấy cậu cố tình thêu dệt, nói xấu người ta, tớ cũng sẵn sàng phơi bày sự thật ra ánh sáng đấy. Cậu tự xem xét lại bản thân đi!”