Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 356



 

“Ban đầu thì không, nhưng sau đó thì nhận ra!”

 

Tô Nguyên Gia thật thà đáp.

 

“Anh có cao kiến gì không? Anh có nhiều kinh nghiệm sống tập thể mà!”

 

Tô Nguyên Gia khẽ cười nhạt: “Người không đụng ta, ta không đụng người. Người nếu đụng ta, ta tất đáp trả.”

 

Dư Tiểu Ngư bật cười thích thú: “Còn câu này nữa: Lùi một bước biển rộng trời cao, nhẫn một lúc sóng yên gió lặng.”

 

“Không cần thiết!”

 

Dư Tiểu Ngư tắt hẳn nụ cười, ngước nhìn Tô Nguyên Gia. Ý anh là sao?

 

Tô Nguyên Gia nhìn cô, ánh mắt kiên định, nghiêm túc: “Bản thân em vốn dĩ đã rất lương thiện rồi, không cần thiết phải vì người khác mà chịu thiệt thòi, uất ức. Cứ sống thật với chính mình là được!”

 

Dư Tiểu Ngư mím môi, vội vàng đ.á.n.h mắt đi chỗ khác. Ánh mắt nghiêm túc của anh thiêu đốt ánh nhìn của cô, nóng rực đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c cô cũng thấy râm ran khó tả.

 

Dư Tiểu Ngư hắng giọng, lúng túng cúi gằm mặt xuống tiếp tục tìm kiếm thảo d.ư.ợ.c.

 

Khoảng thời gian còn lại, hai người ăn ý phối hợp. Chỉ một loáng sau, Dư Tiểu Ngư đã hoàn thành trước chỉ tiêu 50 cây thảo d.ư.ợ.c.

 

Tối đến, mọi người tập trung lại dưới chân núi. Dương Hiểu Lệ nhìn thấy Dư Tiểu Ngư và Tô Nguyên Gia sóng bước bên nhau, vết thương ở mắt cá chân lại nhói lên đau điếng.

 

Nhất là khi thấy thầy hướng dẫn công khai kiểm đếm số lượng thảo d.ư.ợ.c của nhóm Dư Tiểu Ngư, cả nhóm gần như hoàn thành vượt chỉ tiêu, khiến ai nấy đều trầm trồ thán phục. Mọi người xúm vào khen ngợi nhóm của Dư Tiểu Ngư làm việc nhóm quá hiệu quả.

 

Dương Hiểu Lệ ngồi một góc nghe mọi người tâng bốc Dư Tiểu Ngư, cảm giác chua xót trào dâng trong lòng, ghen tị muốn phát điên.

 

Tô Nguyên Gia vô tình liếc mắt thấy Dương Hiểu Lệ đang ngồi thu lu một mình, liền sải bước tiến thẳng về phía cô ả. Áp lực vô hình tỏa ra từ người anh khiến Dương Hiểu Lệ không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh.

 

“Bản tường trình viết xong chưa?” Tô Nguyên Gia lạnh lùng hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dương Hiểu Lệ ngước mắt nhìn anh một cái rồi lại vội vàng cúi gằm mặt xuống. Đôi bàn tay run lẩy bẩy đưa tờ giấy viết thư cho anh: “Viết... viết xong rồi ạ!”

 

Thầy hướng dẫn nãy giờ vẫn để mắt đến hành động của Tô Nguyên Gia, cũng hớt hải chạy lại. Lúc này, không cần thầy nhắc, Dương Hiểu Lệ vội vàng rút thêm một bản tường trình nữa đưa cho thầy.

 

Tô Nguyên Gia dò xét kỹ lưỡng từng chữ một. Đọc xong, anh gập tờ giấy lại, nhìn Dương Hiểu Lệ với ánh mắt vô cùng nghiêm khắc:

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

“Rừng sâu nước độc rất nguy hiểm, hy vọng cô đừng bao giờ có tâm lý ỷ lại may mắn nữa. Đồng thời, tôi cũng hy vọng cô sẽ tự kiểm điểm bản thân một cách sâu sắc, nhận thức toàn diện về lỗi lầm lần này của mình. Chỉ vì sự xốc nổi, nông nổi của cô mà không những tự chuốc họa vào thân mà còn làm ảnh hưởng đến người khác. Hy vọng cô lấy đó làm bài học đắt giá!”

 

Mặt Dương Hiểu Lệ nóng ran như bị ai tát. Từng lời nói đanh thép của Tô Nguyên Gia tựa như những nhát b.úa đóng đinh sự sỉ nhục vào tim cô ta.

 

Thật sự... quá nhục nhã!

 

Sau sự việc hôm đó, mọi người đều đẩy nhanh tiến độ hái t.h.u.ố.c. Trưa hôm sau, sau khi dùng bữa bằng lương khô mang theo, cả đoàn lên xe quay về trường. Xe của Tô Nguyên Gia đi theo hộ tống phía sau cho đến tận cổng trường.

 

Giả Hồng huých huých vai Dư Tiểu Ngư: “Cậu nói xem, Dương Hiểu Lệ về trường rồi sẽ ra sao?”

 

Dư Tiểu Ngư lắc đầu: “Tớ không chắc, nhưng bất kể kết quả thế nào thì đó cũng là hậu quả mà cô ta phải tự gánh chịu thôi.”

 

Trang Yến Yến quay đầu nhìn Dương Hiểu Lệ đang ngồi thu lu một góc, cúi gằm mặt không biết đang nghĩ ngợi gì. Cô nàng khẽ thở dài, mong sao lần này Dương Hiểu Lệ biết tỉnh ngộ, đừng đ.â.m đầu vào ngõ cụt nữa.

 

Vài tiếng sau, xe cuối cùng cũng tiến vào khuôn viên Đại học Trung y Thủ đô. Các nhóm lại rồng rắn kéo nhau ra ruộng thí nghiệm phía sau núi, cẩn thận trồng từng loại thảo d.ư.ợ.c vào đúng luống đã được phân chia.

 

“Các em trồng xong là có thể ra về. Sau này, các khu ruộng này sẽ được phân công sinh viên luân phiên đến tưới tắm, làm cỏ. Tất nhiên, thầy cũng rất khuyến khích các em thường xuyên ghé qua đây những lúc rảnh rỗi. Thầy tin chắc rằng, trải nghiệm tự tay đào và ươm trồng thảo d.ư.ợ.c lần này sẽ in đậm trong tâm trí các em. Thôi được rồi, mọi người giải tán nhé!”

 

Thầy hướng dẫn và Dương Hiểu Lệ đã lên văn phòng khoa để báo cáo sự việc, nên người phụ trách hướng dẫn mọi người trồng thảo d.ư.ợ.c là một thầy giáo khác. Căn dặn xong xuôi, thầy cũng đi xuống núi.

 

Nhóm Dư Tiểu Ngư nán lại giúp nhau dọn dẹp nốt cỏ dại xung quanh luống của mình rồi mới cùng các bạn quay về ký túc xá.

 

Trên đường về, họ bắt gặp Tô Nguyên Gia đang đứng đợi trước tòa nhà hành chính. Giả Hồng kéo tay Trang Yến Yến, vẫy tay chào tạm biệt Dư Tiểu Ngư: “Có người đang mỏi mắt chờ cậu kìa, bọn tớ chuồn trước đây!”