Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 358



 

Tự dưng lại kê khai thu nhập cá nhân ra làm gì cơ chứ?

 

Dư Tiểu Ngư thấy hơi kỳ lạ, cô đâu có hỏi chuyện tế nhị này.

 

Có điều, lương cứng của anh mà ngót nghét 100 đồng thì đúng là rủng rỉnh thật.

 

“Em muốn ăn bao nhiêu bánh, húp bao nhiêu bát canh thịt cừu, anh đều có thể bao trọn gói. Cứ thoải mái mà ăn đi!”

 

?!

 

Dư Tiểu Ngư c.h.ế.t sững. Quả nhiên, quả nhiên là anh chê cô ăn thùng uống vại mà! “Không phải đâu, em chỉ nghĩ mấy thứ này phải ăn nóng mới ngon, để nguội thì mất vị. Hơn nữa, hai đứa mình cũng quen nhau lâu rồi, anh thừa biết sức ăn của em bình thường đâu có trâu bò như thế! Bữa nay chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi!”

 

Tô Nguyên Gia gật gù, ánh mắt lấp lánh ý cười châm chọc. Lúc này Dư Tiểu Ngư mới vỡ lẽ là anh đang cố tình trêu tức mình.

 

“Hừ! Lương cao lắm chứ gì, ngon thì gói hết mấy món ngon nhất ở cái tiệm này cho em mang về khao các bạn cùng phòng đi!” Dư Tiểu Ngư cố tình làm mặt ngầu "uy h.i.ế.p" anh.

 

Tô Nguyên Gia nghe vậy thì hơi nghiêng đầu suy nghĩ: “Em nói có lý đấy, để anh bảo họ làm thêm vài món cho em mang về nhé!”

 

Nói rồi anh toan đứng dậy đi thật. Dư Tiểu Ngư cuống quýt gọi giật lại: “Em đùa đấy!”

 

Thấy cô "tắt điện" nhanh ch.óng như vậy, nụ cười trong mắt Tô Nguyên Gia càng sâu hơn: “Em nói đúng mà. Bọn mình ăn ngon mặc đẹp ngoài này mà bỏ mặc bạn cùng phòng của em thì không hay cho lắm. Để anh chọn một hai món gọn nhẹ cho em mang về, yên tâm đi!”

 

Anh mỉm cười với cô rồi cất bước tiến về phía quầy hàng.

 

Nhìn theo tấm lưng vững chãi, rộng lớn của anh, Dư Tiểu Ngư khẽ mím môi, rồi lại tiếp tục cắm cúi húp canh.

 

Đợi lúc Tô Nguyên Gia quay lại bàn, Dư Tiểu Ngư mới lên tiếng hỏi: “Chuyện cỏ nhọ nồi của em anh xử lý đến đâu rồi?”

 

Tô Nguyên Gia gật đầu đáp: “Anh đưa cho Phạm Minh rồi. Em không nhắc thì anh cũng quên béng đi mất. Tiền nong vẫn đang nằm trong túi anh đây. Vừa giao t.h.u.ố.c cho hắn xong thì anh có lệnh đi làm nhiệm vụ đột xuất. Lúc về thì quên bẵng đi mất tiêu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nói đoạn, anh thò tay vào túi áo định lấy tiền trả Tiểu Ngư.

 

Dư Tiểu Ngư vội đặt thìa xuống, nhìn Tô Nguyên Gia với ánh mắt nghiêm túc: “Anh đừng có tự móc tiền túi ra trả bù vào đấy nhé. Số tiền đó vốn dĩ em cũng không định đòi. Anh kể cho em nghe đầu đuôi sự việc đi.”

 

Theo lời ông Lâm kể, lúc t.h.u.ố.c được chuyển tới nơi thì Phạm Đức đã rơi vào tình trạng nguy kịch. Trong lúc rối ren đó, làm sao Phạm Minh còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện thanh toán tiền nong cơ chứ.

 

Động tác lấy tiền của Tô Nguyên Gia khựng lại. Nghe cũng có lý, nhỡ sau này Tiểu Ngư chạm mặt Phạm Minh, hai người đối chất với nhau là lòi cái đuôi anh tự bỏ tiền túi ra ngay.

 

“Lúc anh đưa cỏ nhọ nồi cho hắn ta, hắn vừa mới nhận lấy thì có người chạy ra gọi giật vào, báo tình trạng bố hắn đang nguy kịch. Hắn hớt hải lao vào trong nên anh cũng không tiện đề cập chuyện tiền nong. Mãi sau này lúc đi công tác về, anh mới hay tin hắn đã quay lại đơn vị. Quân đội có luật bất thành văn, sau khi người lớn trong nhà mất đi vì bạo bệnh, những chi phí phát sinh trước đó, bao gồm cả tiền t.h.u.ố.c thang mua thêm, gia đình người đã khuất thường sẽ làm lơ, coi như không biết. Anh mà mặt dày đến tận nơi đòi tiền thì đúng là phạm vào điều tối kỵ!”

 

Vẫn còn vài uẩn khúc anh quyết định giấu nhẹm đi.

 

Lúc gặp Phạm Minh, anh thấy bộ dạng hắn tiều tụy, đầu tóc rối bù, đôi mắt sưng húp vì khóc. Hôm đưa tang Phạm Đức anh cũng có mặt, người đến viếng lèo tèo đếm trên đầu ngón tay. Ngay cả những kẻ từng bợ đỡ, xưng anh xưng em với Phạm Minh mà anh từng nghe danh, cũng chẳng thấy tăm hơi đâu. Đúng là thói đời bạc bẽo, "người đi trà lạnh".

 

“Bố anh hay kể, cuộc đời ông Phạm Đức đúng là một trang hào kiệt. Tiểu Ngư à, nắm cỏ nhọ nồi kia cứ coi như món quà nhỏ anh gửi đến để tiễn biệt ông ấy. Còn số tiền này, cứ để anh lo!”

 

Anh đứng ra trả tiền thay thì sẽ tránh được những điều cấm kỵ, mà Tiểu Ngư cũng không bị thiệt thòi.

 

Dù anh chỉ thuật lại vài câu ngắn ngủi, nhưng Dư Tiểu Ngư thừa sức đoán ra tình cảnh thực sự éo le hơn nhiều so với lời anh nói.

 

“Không cần đâu anh. Lúc gửi t.h.u.ố.c em đâu có đòi hỏi tiền bạc gì. Ngay từ đầu em đã định bụng là không lấy số tiền này rồi, cứ coi như xả xui, tống khứ cái rắc rối đi cho rảnh nợ.”

 

Hai người nhìn nhau hồi lâu. Tô Nguyên Gia thấu hiểu sự kiên định trong mắt cô, cũng không muốn nài nỉ thêm nữa. Cô không nhận số tiền này thì anh sẽ tìm cách đền bù cho cô ở những việc khác!

 

“À, anh có nghe bố anh kể chuyện ông ấy bàn bạc với mấy vị lãnh đạo bên Tổng cục Quản lý Dược phẩm Quốc gia. Bên đó đ.á.n.h giá rất cao năng lực của xưởng Bạch Hoa Đường nhà mình đấy!” Tô Nguyên Gia chuyển sang chuyện khác.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ