Nể mặt cô ta á?
Nể cái bản mặt lúc nào cũng đóng vai nạn nhân, nói lời đạo lý rởm đời của cô ta á?
Xin lỗi, tôi không cần.
“Là các người muốn kiểm tra tôi, tôi trả lời đúng hết thì yêu cầu phần thưởng cũng là lẽ đương nhiên. Đừng có nói như thể tôi là kẻ chuyên đi kiếm chuyện sinh sự vậy!” Dư Tiểu Ngư điềm tĩnh đáp trả.
Thấy vậy, La Thiên Phương đành lắc đầu bất lực, buông tiếng thở dài thườn thượt. Suy cho cùng, trong phòng này cũng chỉ có duy nhất Chu Tiệp là từng trả lời đúng các câu hỏi kiểm tra của giáo viên, mà cũng chưa chắc đã đúng hoàn toàn. Dư Tiểu Ngư dám mạnh miệng khẳng định sẽ trả lời đúng 100%, đúng là quá ngạo mạn, ngông cuồng!
“Vậy nếu cô trả lời sai thì sao?”
“Tùy các người định đoạt!” Dư Tiểu Ngư tự tin đá quả bóng trách nhiệm về phía họ!
“Nếu cô trả lời sai, cô phải bao trọn gói công việc dọn dẹp vệ sinh cho cả phòng thí nghiệm này, làm liên tục cho đến khi chúng tôi tốt nghiệp thì thôi! Thêm nữa, trong suốt một năm tới, cấm cô tuyệt đối không được động vào bất cứ dụng cụ thí nghiệm nào! Cô dám cược không?”
Dư Tiểu Ngư không chút bận tâm, gật đầu cái rụp: “Bắt đầu đi!”
Thái độ ung dung, tự tại của cô khiến tất cả mọi người đều cảm thấy gai mắt, cho rằng cô quá đỗi kiêu ngạo. Một người giở cuốn Từ điển Bách khoa Toàn thư Dược liệu do trường phát ra, cố tình lật đến những trang cuối cùng: “Ngưu Bàng (Quả ngưu bàng)!”
“Ngưu Bàng. Vị cay, đắng. Quả có tác dụng sơ tán phong nhiệt, tán kết giải độc, chủ yếu dùng trị các chứng cảm mạo phong nhiệt, đau đầu, viêm họng sưng đau. Rễ có tác dụng thanh nhiệt giải độc, sơ phong lợi họng, chủ yếu dùng trị cảm mạo, các bệnh phát ban ngoài da. Kết hợp với cam thảo, bản lam căn, bạc hà sắc lấy nước uống, trị liệu viêm họng sưng đau cực kỳ hiệu quả!”
Người kia vừa dứt lời, Dư Tiểu Ngư đã lập tức đưa ra câu trả lời trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Có người không phục, giật lấy cuốn bách khoa toàn thư, lật sang trang khác: “Bán hạ!”
Dư Tiểu Ngư lại tiếp tục đọc rành rọt.
Tất cả những ai không phục đều thay phiên nhau đưa ra câu hỏi. Có người còn cố tình tìm những tên gọi ít phổ biến để làm khó cô, nhưng Dư Tiểu Ngư đều trả lời chính xác, tốc độ lại cực kỳ nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dần dà, những câu hỏi thưa thớt dần. Dư Tiểu Ngư nhận thấy Chu Tiệp, người nãy giờ vẫn bàng quan với thế sự, chỉ một lòng một dạ cắm cúi làm thí nghiệm, lúc này cũng đã ngẩng đầu lên nhìn cô.
“Hết câu hỏi rồi à? Vậy coi như tôi thắng nhé?” Dư Tiểu Ngư khẽ nhếch mép cười.
Đám người đối diện nhìn nhau trân trân. Lúc nãy hứa hẹn thì hùng hồn lắm, vì họ đinh ninh Dư Tiểu Ngư không thể nào trả lời được nên mới dễ dàng gật đầu đồng ý. Nhưng bây giờ, chẳng ai trong số họ có đủ thẩm quyền để quyết định việc để Dư Tiểu Ngư tự do làm thí nghiệm. Suy cho cùng, dự án lần này vô cùng quan trọng!
Chẳng ai dám gánh trách nhiệm nếu lỡ xảy ra sự cố.
Bầu không khí phút chốc trở nên gượng gạo vô cùng. Mấy kẻ lúc đầu lớn tiếng chế giễu Dư Tiểu Ngư không có thực lực giờ đây mặt mũi xám xịt, hận không thể đào một cái hố để chui xuống, tốt nhất là đừng ai nhìn thấy mình!
Nhìn thấy biểu cảm của họ, Dư Tiểu Ngư hướng ánh mắt về phía Chu Tiệp: “Tổ trưởng?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
La Thiên Phương nghe cô hỏi vậy, vội quay sang nhìn Chu Tiệp. Thấy cậu ta đang chăm chú nhìn Dư Tiểu Ngư, cô ả cuống quýt lên tiếng: “Chu Tiệp, cậu cứ tập trung làm thí nghiệm đi, đừng để mấy chuyện tầm phào này làm ảnh hưởng. Bây giờ cả nhóm đều trông cậy vào cậu để tạo ra thành tựu đấy!”
Chu Tiệp liếc cô ả một cái, rồi lại nhìn Dư Tiểu Ngư: “Cô có chắc sẽ tự gánh vác được hậu quả không?”
Dư Tiểu Ngư gật đầu: “Đương nhiên!”
“Hôm nay tôi còn phải làm thí nghiệm, ngày mai sẽ sắp xếp cho cô!” Nói xong, cậu ta lại cúi đầu tiếp tục công việc của mình.
Được thôi, dù sao cô cũng không gấp gáp gì trong một đêm.
Hành động dứt khoát của cô lại vô tình thu hút sự chú ý của vài người luôn khao khát nâng cao thành tích nhưng chưa tìm ra phương pháp hiệu quả. Họ xúm lại quanh Tiểu Ngư, tò mò hỏi: “Tiểu Ngư ơi, làm sao cậu có thể nhồi nhét ngần ấy kiến thức vào đầu được vậy? Tớ học đi học lại mà chẳng nhớ được chữ nào, khổ sở lắm luôn!”
“Đúng đấy, đúng đấy, Tiểu Ngư à. Cậu trả lời không sai một chữ nào, còn giỏi hơn cả Chu Tiệp nữa. Vừa nãy trông cậu ngầu bá cháy luôn!”
“Cậu mới nhập học chưa đầy nửa năm mà đã thuộc nằm lòng hết thế này, có bí quyết gì không? Truyền đạt lại cho bọn tớ với được không? Sau này c.ầ.n s.ai vặt hay phụ giúp gì, tớ xin tình nguyện làm chân sai vặt cho cậu!”
...
Câu hỏi nào cũng xoay quanh chủ đề "làm sao để ghi nhớ". Dư Tiểu Ngư nhìn họ, nhếch mép cười trừ: “Bí quyết à, chính là học thuộc lòng như cháo chảy thôi!”