Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 379



 

Không ai lên tiếng nữa. Họ cũng chẳng biết phản bác thế nào. Quả thực, khi Hiệu trưởng giao dự án này, thầy cũng khuyến khích mọi người thử nghiệm nhiều phương pháp, suy nghĩ đa chiều. Nhưng khốn nỗi, chẳng ai trong số họ có năng lực bằng Chu Tiệp. Dần dà, mọi người hình thành thói quen dựa dẫm vào các bước thí nghiệm của Chu Tiệp. Tình cảnh hiện tại đúng như Dư Tiểu Ngư nhận định, tiến độ thí nghiệm của Chu Tiệp vô hình trung trở thành tiến độ của toàn bộ dự án.

 

Chu Tiệp, người nãy giờ vẫn nán lại ngoài cửa phòng thí nghiệm, đã nghe trọn vẹn những lời Dư Tiểu Ngư nói. Cậu ta lặng lẽ cởi găng tay và kính bảo hộ. Vốn tưởng bản thân sẽ không bị ảnh hưởng, nhưng cậu ta lại phát hiện ra đôi tay mình đang run rẩy. Vì cớ gì chứ? Cậu ta cố kiềm chế sự run rẩy, siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m, bước vào phòng thay đồ, cởi áo blouse trắng rồi rời đi.

 

Buổi trưa, Dư Tiểu Ngư vẫn hẹn ăn cơm cùng nhóm Giả Hồng. Phòng thí nghiệm cách nhà ăn khá xa, Giả Hồng sợ cô đến muộn hết phần nên đã bao thầu luôn việc lấy cơm cho cô. Vừa thấy bóng Tiểu Ngư thấp thoáng ở điểm hẹn, Giả Hồng đã rối rít vẫy tay gọi cô lại.

 

“Cậu làm tớ chờ mòn mỏi, đói meo cả bụng rồi đây này. Cậu mà không đến nhanh là tớ ăn phần của tớ trước đấy!”

 

Dư Tiểu Ngư vừa mở hộp cơm vừa nói: “Lần sau cậu cứ ăn trước đi, tớ từ bên đó qua cũng mất một lúc. Đừng để bản thân bị đói!”

 

“Thế sao được, tớ phải đợi cậu đến ăn cùng chứ. Ăn một mình buồn tẻ lắm!” Giả Hồng gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, đôi mắt híp lại vì mãn nguyện. “Thịt kho tàu ở đây ngon phết, nhưng vẫn chưa sánh bằng tay nghề của cậu đâu!”

 

Dư Tiểu Ngư bật cười, thừa hiểu ý đồ của cô bạn: “Được thôi, hôm nào rảnh rỗi tớ sẽ trổ tài nấu cho cậu ăn một bữa ra trò!”

 

Giả Hồng phấn khích huých tay Trang Yến Yến: “Nghe thấy chưa, chúng mình sắp được ăn đồ ngon rồi đấy!”

 

Trang Yến Yến mỉm cười gật đầu: “Tuyệt quá, vậy chúng ta cùng lót dép hóng thôi!”

 

Đang ăn, Dư Tiểu Ngư ngước mắt lên thì vô tình bắt gặp cảnh La Thiên Phương đang hớt hải chạy theo Chu Tiệp. Mặt Chu Tiệp hằm hằm sát khí, còn La Thiên Phương lẽo đẽo chạy theo sau, miệng lải nhải điều gì đó.

 

Giả Hồng nương theo ánh mắt của cô nhìn sang: “Sao thế? Cậu quen hai người kia à?”

 

Dư Tiểu Ngư gật đầu: “Người cùng phòng thí nghiệm đấy!”

 

Thấy Dư Tiểu Ngư có vẻ không muốn tiết lộ nhiều, Giả Hồng lập tức ngừng nhai: “Sao vậy, họ bắt nạt cậu à?”

 

Trang Yến Yến cũng buông đũa, nhìn Dư Tiểu Ngư với ánh mắt đầy quan tâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thấy vẻ mặt căng thẳng của hai cô bạn, Dư Tiểu Ngư phì cười: “Nhìn mặt tớ giống loại người dễ bắt nạt lắm sao? Ai cũng ức h.i.ế.p tớ được chắc!”

 

Giả Hồng thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìn Trang Yến Yến: “Không phải, bọn tớ chỉ nghĩ nếu có ai dám bắt nạt cậu, bọn tớ sẽ đứng ra bảo kê cho cậu. Nhưng ngẫm lại cũng phải, cậu mới là sinh viên năm nhất mà đã được đặc cách vào phòng thí nghiệm, chưa bàn đến bọn họ, ngay cả sinh viên trong lớp mình cũng xì xầm bàn tán không ngớt. Thậm chí có người còn tung tin đồn cậu có quan hệ thân thiết với ban lãnh đạo viện, có người chống lưng nên mới được ưu ái như vậy!”

 

Trang Yến Yến khẽ huých chân Giả Hồng, ra hiệu cho cô bạn đừng nói thêm nữa.

 

Giả Hồng cũng biết mình vừa lỡ lời, vội vàng chống chế: “Nhưng cậu yên tâm, tớ đã bật lại ngay tại chỗ rồi. Tớ bảo Tiểu Ngư làm bài kiểm tra không sai một lỗi nào, xuất sắc đến mức các thầy cô trong ban giám hiệu phải đồng ý đặc cách. Mọi người nghe xong đều tin sái cổ rồi!”

 

Trang Yến Yến cũng gật đầu lia lịa: “Đúng đấy, đúng đấy, tụi tớ đã giải thích rõ ràng cho mọi người hiểu. Dù sao thì sự nỗ lực của cậu trong suốt thời gian qua, bọn tớ đều chứng kiến cả mà!”

 

Dư Tiểu Ngư gắp cho mỗi người một miếng thịt: “Tớ biết các cậu đối xử với tớ tốt nhất. Chắc chắn các cậu không đành lòng đứng nhìn tớ bị người ta bôi nhọ. Cảm ơn các cậu nhé!”

 

“Cậu đừng tưởng dùng miếng thịt này mà mua chuộc được bọn tớ nhé. Món thịt kho tàu của cậu là bọn tớ ghi sổ rồi đấy, nhớ mà thực hiện lời hứa nha!”

 

Dư Tiểu Ngư vội vàng gắp thêm cho mỗi người một miếng nữa: “Nhất định rồi, nhất định rồi. Đây chỉ là quà "ứng trước" thôi. Được chưa nào? Mau ăn đi!”

 

Ba cô gái vừa ăn vừa cười nói vui vẻ. Ở một góc khuất trong nhà ăn, có hai người đàn ông đang đứng quan sát họ. Vương Hằng vỗ vai Phạm Minh, hất cằm về phía Dư Tiểu Ngư: “Cậu xem Dư Tiểu Ngư, có phải cô gái kia không!”

 

Phạm Minh nheo mắt lại, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt Dư Tiểu Ngư.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Nhìn vẻ mặt của hắn, Vương Hằng biết ngay cô gái mà hắn đang cất công tìm kiếm chính là Dư Tiểu Ngư.

 

Bõ công tối qua cậu ta phải lặn lội về tận khu đại viện tìm thằng nhóc này, rồi hôm nay lại phải dẫn xác đến trường để nhận diện.