Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 386



 

Còn nữa, về chuyện của cậu sinh viên tên Vương Hằng kia, thầy Lâm đã kể hết cho ông nghe rồi. Cháu xử lý rất đúng, với loại người đó thì cứ phải lạnh nhạt, phớt lờ đi là tốt nhất. Lát nữa ông sẽ đích thân tìm bố mẹ cậu ta nói chuyện cho ra nhẽ. Cháu cứ yên tâm học hành nhé!"

 

Khi cô về đến ký túc xá, Tô Nguyên Gia đã đứng chờ sẵn dưới lầu.

 

Dư Tiểu Ngư vội vàng chạy tới, gõ nhẹ vào cửa kính xe, nở một nụ cười rạng rỡ: "Anh Nguyên Gia!"

 

Tô Nguyên Gia hạ cửa kính xuống, khẽ nghiêng đầu nhìn cô: "Lên xe đi em!"

 

Dư Tiểu Ngư nhanh nhẹn vòng qua đầu xe, mở cửa ngồi vào ghế phụ: "Em đã báo với cô quản lý ký túc xá là em có việc phải ra ngoài rồi, sao anh vẫn đứng đây chờ thế?"

 

"Ở đây không khí trong lành mà!" Tô Nguyên Gia đặt cuốn sách xuống. "Với lại, anh muốn được nhìn thấy em sớm hơn một chút!"

 

Hai má Dư Tiểu Ngư bất giác ửng hồng: "Em đi dự buổi tọa đàm về Đông y cùng thầy Lâm. À nhắc mới nhớ, anh thử đoán xem em đã gặp ai ở buổi tọa đàm đó nào?"

 

Đôi mắt cô lấp lánh, sáng tựa như những vì sao mà anh từng ngắm nhìn trên bầu trời đêm ở căn cứ quân sự.

 

"Em gặp ai thế?" Anh phối hợp hỏi lại.

 

Dư Tiểu Ngư nhướng mày đắc ý: "Chủ nhiệm Cục Quản lý Giám sát Dược phẩm Quốc gia, chú Lưu Hoa Cường! Người mà bác Tô từng liên hệ giúp ấy! Hôm nay chú ấy lại nhắc đến chuyện t.h.u.ố.c chuyên dụng cho quân đội với em. Quả nhiên đúng y như những gì anh đã nói trước đó!"

 

Tô Nguyên Gia nở nụ cười, chống một tay lên vô lăng, nghiêng người nhìn cô chăm chú, lắng nghe cô hào hứng kể chuyện.

 

Giọng Dư Tiểu Ngư cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Cô ngượng ngùng đưa tay vuốt tóc mái, ánh mắt lảng tránh ra ngoài cửa sổ: "Anh... anh nhìn em chằm chằm thế làm gì?"

 

Tô Nguyên Gia bật cười khùng khục, đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô: "Anh đã từng nói với em chưa nhỉ? Lúc em cười trông em rất xinh đẹp."

 

Dư Tiểu Ngư thành thật lắc đầu.

 

"Vậy thì bây giờ anh nói rồi đấy!" Tô Nguyên Gia cẩn thận vuốt lại những lọn tóc vừa bị anh làm rối.

 

Dư Tiểu Ngư nhìn anh, quả thực không thể tin nổi. Kể từ sau cái lần anh thổ lộ những lời đó, trước mặt cô, anh đã mạnh dạn hơn rất nhiều, hay nói chính xác hơn là đã bạo dạn hơn.

 

Tất nhiên, cô cũng không hề bài xích sự bạo dạn đó.

 

Nhưng, cô lại cảm thấy có chút chống đỡ không nổi. Cô sợ rằng chỉ vài hôm nữa thôi, cô sẽ là người mở lời đề nghị hai người chính thức quen nhau mất!

 

Thiệt tình là...

 

Quá khó xử!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhất là khi dưới sảnh ký túc xá lúc này lại xuất hiện thêm một cặp nam nữ sinh. Cậu nam sinh ân cần xách phích nước nóng giúp cô bạn gái, rồi trao tận tay cho cô. Hai người đứng đó, trao nhau những ánh mắt đầy lưu luyến và e thẹn.

 

Chứng kiến cảnh tượng ấy, Dư Tiểu Ngư càng cảm thấy bầu không khí trong xe có gì đó mờ ám, không được bình thường cho lắm.

 

"À ừm... hay là mình đi thôi anh?"

 

Dư Tiểu Ngư muốn nhanh ch.óng thoát khỏi không gian này. Cô nghĩ bụng, biết đâu thay đổi bầu không khí, cô sẽ bớt bị ảnh hưởng hơn chút ít.

 

"Đi thôi!"

 

Giọng anh mang theo ý cười rõ rệt. Dư Tiểu Ngư không nhịn được phải liếc anh một cái. Bắt gặp ánh mắt cô, anh mỉm cười đầy ăn ý.

 

Dư Tiểu Ngư vội vàng chỉ tay về phía trước: "Lái xe cẩn thận nhé, đừng có nhìn ngó lung tung!"

 

Tô Nguyên Gia khẽ nhướn mày: "Em đang có sự hiểu lầm sâu sắc nào về kỹ thuật lái xe của anh đấy à?"

 

Trong giọng nói của anh phảng phất chút ý tứ uy h.i.ế.p. Dư Tiểu Ngư vội vàng lắc đầu chối đây đẩy: "Dạ không, tuyệt đối không có ạ!"

 

Đùa à, cô đang ngồi trên xe của người ta cơ mà, dại gì mà đắc tội!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Vương Hằng vốn rất ít khi về thăm nhà, tháng nhiều thì một hai lần. Trừ những lúc bố mẹ hỏi han, cậu ta toàn lấy cớ bài vở, việc trường việc lớp bận rộn để thoái thác cho qua chuyện. Thật không ngờ, lần này người nhà lại đích thân lái xe đến tận cổng trường để "tóm" cậu ta về.

 

Nói đúng hơn, là để áp giải cậu ta về.

 

"Cái thằng nghịch t.ử này, còn không mau lên xe!" Bố Vương nhìn thằng con trai đang đứng thộn mặt ngoài xe, giọng điệu hậm hực như rèn sắt không thành thép, trong ánh mắt ngập tràn sự thất vọng.

 

Vương Hằng vuốt vuốt mái tóc, hậm hực mở cửa xe chui vào: "Bố tìm con có chuyện gì vậy? Tuần này con đâu có định về nhà!"

 

Bố Vương hừ lạnh một tiếng: "Là do mày chột dạ không dám vác mặt về, hay là lại định đi gây họa, định đi trêu ghẹo, quấy rối con gái nhà người ta?"

 

Hóa ra là chuyện này...

 

Vẻ mặt Vương Hằng lộ rõ sự ngán ngẩm. Chuyện cỏn con bằng cái móng tay, cậu ta còn chưa làm gì sất, thế mà con ranh Dư Tiểu Ngư kia đã vội chạy đi mách lẻo rồi. Cái thằng Phạm Minh này tìm đâu ra người thế không biết, thật hết nói nổi!

 

"Bố ơi, chuyện này bố trách oan con rồi. Bố là bố con, con cứ nói thẳng luôn, với người ngoài con còn phải giữ thể diện, chứ với bố thì con giấu làm gì!"