"Em... em sơ ý tự làm trật cằm ạ!"
Thầy Lâm nheo mắt đầy vẻ nguy hiểm: "Cậu tưởng tôi già rồi lẩm cẩm, dễ bị qua mặt lắm hả? Cái kỹ thuật đ.á.n.h trật khớp cằm này, bản thân cậu làm sao có thể tự mình thực hiện được. Tôi khuyên cậu tốt nhất là nên khai thật đi. Nếu không, tôi đành phải mời phụ huynh cậu đích thân đến trường để nói chuyện đấy!"
Cái thằng nhóc thối tha này, càng lảng tránh ánh mắt, chứng tỏ càng chột dạ!
Lẽ nào...
Ánh mắt thầy Lâm sắc như d.a.o cau phóng thẳng về phía Vương Hằng: "Có liên quan đến Dư Tiểu Ngư đúng không?"
"Không... không liên quan ạ! Thầy Hiệu trưởng, em đã nói là do em tự làm mà, hoàn toàn không liên quan gì đến cậu ấy cả!"
"Thật sao? Nếu tôi gọi Dư Tiểu Ngư đến đối chất, chân tướng sự việc sẽ phơi bày rõ ràng ngay thôi. Cậu không lừa được tôi đâu!"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Quả nhiên, Vương Hằng vừa nghe thấy những lời này, đầu liền cúi thấp hơn. Cái cằm của cậu ta vẫn còn đau nhức âm ỉ. Những cơn đau đó không ngừng nhắc nhở cậu ta về "tác phẩm" mà Dư Tiểu Ngư vừa để lại trên người cậu ta.
"Nhìn thái độ của cậu là tôi đủ hiểu rồi. Cậu không cần phải trả lời nữa. Cậu ra kia ngồi đi. Đọc số điện thoại phòng làm việc của bố cậu cho tôi, tôi sẽ liên lạc trực tiếp với ông ấy. Cứ tưởng sau lần trước bố cậu đã dạy dỗ cậu đàng hoàng rồi, cậu sẽ không dám tái phạm nữa. Nào ngờ chưa được bao lâu, cậu lại tiếp tục giở trò. Để đến mức một nữ sinh chân yếu tay mềm phải ra tay tự vệ, chắc chắn cậu đã làm ra chuyện gì đó quá đáng lắm rồi. Thôi được, đọc số điện thoại đi!"
Thầy Lâm lại đeo kính viễn lên, tay với về phía chiếc điện thoại bàn.
Vương Hằng cuống cuồng bước tới, bất chấp cơn đau nhói ở cằm, vội vàng nài nỉ: "Thầy Hiệu trưởng, xin thầy đừng gọi ạ! Lần này là lần cuối cùng, em thề sẽ không bao giờ có lần sau nữa đâu. Em đã nhận ra lỗi lầm của mình rồi. Hơn nữa bố em cũng rất bận, bắt ông ấy cất công đến trường thì phiền phức lắm. Thầy Hiệu trưởng, em cảm ơn thầy đã nắn lại cằm giúp em. Em xin đảm bảo với thầy, từ nay về sau em tuyệt đối sẽ không tìm Dư Tiểu Ngư gây sự nữa. Em thấy vậy được không thưa thầy?"
Thầy Lâm nhìn cậu ta với vẻ mặt lạnh tanh: "Nói thật nhé, tôi không tin cậu! Số điện thoại bao nhiêu! Tôi cho rằng đây đã là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng, cần phải có gia đình can thiệp giáo d.ụ.c nghiêm khắc mới được!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thầy Lâm cũng không dám tưởng tượng, nếu Tiểu Ngư không có võ phòng thân, không biết đ.á.n.h trật khớp cằm, thì chẳng phải con bé sẽ không có cơ hội trốn thoát, hoặc là chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn mình bị cậu ta bắt nạt sao?
Hơn nữa, nếu cậu ta đã dám hành động táo tợn như vậy, thì cho dù sau này thực sự không còn trêu ghẹo Tiểu Ngư nữa, ai dám chắc cậu ta sẽ không nhắm đến những nữ sinh khác? Nếu những nữ sinh khác không có võ phòng thân như Tiểu Ngư, thì họ phải làm sao?
Phải giải quyết dứt điểm vấn đề này từ trong trứng nước!
Thấy thái độ của thầy Lâm kiên quyết không lay chuyển, nét mặt Vương Hằng cũng thay đổi: "Thầy Hiệu trưởng, thầy đâu phải chỉ có mình Dư Tiểu Ngư là học trò. Em cũng là sinh viên của thầy cơ mà. Thầy có thể suy nghĩ cho cô ấy, vậy sao không thể cân nhắc cho em một chút? Cho dù thầy có báo cho bố mẹ em biết, thì kết cục cũng chỉ là em sẽ không quấy rầy Dư Tiểu Ngư nữa thôi. Giờ em đang đứng đây đảm bảo với thầy là em sẽ không trêu ghẹo cô ấy nữa, thầy báo cho gia đình làm gì cho mất công."
"Các người mà đem ra so sánh với nhau được sao? Cậu có biết Dư Tiểu Ngư xuất sắc đến mức nào không? Còn nữa, chính vì tôi muốn suy nghĩ cho tương lai của cậu nên mới bắt buộc phải trao đổi chuyện này với gia đình cậu. Lẽ nào phải đợi đến lúc cậu gây ra sai lầm tày đình, để rồi tất cả chúng ta cùng phải ôm hận thì mới vừa lòng cậu? Được rồi, tôi nhìn ra rồi, cậu không muốn cung cấp số điện thoại. Không sao, cậu về đi, tôi còn nhiều cách khác để liên lạc với gia đình cậu!"
Vương Hằng hít một hơi thật sâu. Cậu ta bước tới, hai tay chống lên bàn, trừng mắt nhìn chằm chằm vào thầy Lâm: "Thầy Lâm, tôi khuyên thầy đừng có mà làm quá. Thầy nghĩ tôi thực sự sợ cô ta sao? Hôm nay cô ta đ.á.n.h trật khớp cằm tôi được là do tôi không hề đề phòng. Xét cho cùng tôi cũng là đàn ông con trai. Cô ta mà so bì sức lực với tôi, thầy thấy có cửa nào thắng không?
Cuộc điện thoại này, nếu thầy gọi đi, thầy sẽ hủy hoại cả hai học sinh đấy!
Tôi không tin, đây là kết quả mà thầy Hiệu trưởng muốn nhìn thấy!"
Dứt lời, cậu ta cúi gập người chào thầy Hiệu trưởng, rồi quay ngoắt ra khỏi văn phòng!
Lâm Vĩnh Nguyên sững sờ ngồi đó, cảm thấy chuyện này thật quá khó tin. Thế mà lại tồn tại thể loại sinh viên hỗn xược đến mức này. Đây quả là một mầm mống ung nhọt trong trường học. Trước kia không biết thì đành chịu, giờ cậu ta ngang nhiên đe dọa ngay trước mặt ông, chuyện này còn ra thể thống gì nữa?