Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 395



 

“Nhớ chứ, nhớ chứ. Mặc dù ít khi gặp cháu, nhưng cứ đứng trước mặt là cô nhận ra ngay!”

 

Tô Nguyên Gia cong khóe môi, nhưng nụ cười không hề chạm tới đáy mắt. Người phụ nữ kia bắt gặp biểu cảm đó, nụ cười trên môi cũng chợt tắt: “Cháu đến đây là có chuyện gì vậy...?”

 

“Có một số chuyện liên quan đến Vương Hằng ạ!” Tô Nguyên Gia đi thẳng vào vấn đề.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Thằng ranh con Vương Hằng lại gây ra họa gì nữa đây?

 

Đó là phản ứng đầu tiên của mẹ Vương.

 

“Ai đến đấy bà?” Giọng một người đàn ông vọng ra từ trong nhà.

 

Tô Nguyên Gia bình tĩnh nhìn mẹ Vương: “Cô không định mời cháu vào nhà sao ạ?”

 

Mẹ Vương vội vàng lách người sang một bên: “Ấy c.h.ế.t, cháu nói gì vậy. Cháu vào đi, mau vào đi!”

 

Tô Nguyên Gia bước vào nhà. Bố Vương vừa từ phòng làm việc đi ra, đụng mặt Tô Nguyên Gia, ông vô cùng bất ngờ.

 

Tô Nguyên Gia đứng đó, cất lời: “Cháu chào chú. Cháu là Tô Nguyên Gia. Hôm nay cháu đến đây là vì chuyện của Vương Hằng. Nếu không phiền, mong cô chú bớt chút thời gian ngồi xuống đây, chúng ta cùng nhau trò chuyện một lát!”

 

Mẹ Vương vội vã chạy đến bên cạnh bố Vương, ánh mắt vô thức liếc nhìn về phía một cánh cửa đang đóng kín.

 

Tô Nguyên Gia lướt ánh nhìn qua cánh cửa đó: “Vương Hằng đang ở nhà phải không ạ?”

 

Mẹ Vương lảng tránh câu hỏi: “Nguyên Gia, cháu đứng đó làm gì. Ngồi đi, ngồi đi. Có chuyện gì chúng ta cứ từ từ nói. Cô đi pha ấm trà cho hai người nhé!”

 

Bố Vương cũng bước tới mời Tô Nguyên Gia ngồi. Gia đình họ Tô và nhà họ Vương có xuất thân khá giống nhau, không phải là người gốc thủ đô, được xếp vào hàng những gia tộc mới nổi. Thế nhưng, tốc độ phát triển của nhà họ Tô thì nhà họ Vương còn chạy dài mới theo kịp. Điều đó thể hiện rõ nhất ở chỗ: Nhà họ Vương hiện tại vẫn đang chen chúc trong khu tập thể, trong khi nhà họ Tô đã tậu được hẳn một căn biệt thự riêng biệt từ rất lâu rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cháu cứ nói đi. Thằng nghịch t.ử nhà chú lại gây ra chuyện gì nữa đây?”

 

Mẹ Vương bưng hai tách trà nóng hổi đặt trước mặt họ. Bà cười xã giao với Tô Nguyên Gia, rồi ngồi xuống cạnh bố Vương. Ánh mắt bà nhìn chằm chằm vào anh, cầu mong cậu con trai quý hóa của bà đừng có gây ra họa gì tày đình.

 

“Chắc hẳn cô chú đều đã biết chuyện Vương Hằng có hành vi quấy rối Dư Tiểu Ngư ở trường học. Cháu cũng xin thưa thật với cô chú, Dư Tiểu Ngư chính là vợ sắp cưới của cháu. Việc này cháu cũng chỉ mới biết sau khi đi làm nhiệm vụ về. Nghe nói cậu ấy đã bị cô chú cấm túc ở nhà để kiểm điểm. Vậy nên, cháu muốn chia sẻ một vài quan điểm của mình!”

 

Tô Nguyên Gia mở lời trực tiếp, không vòng vo.

 

Anh ngồi thẳng thớm, toát lên phong thái điềm tĩnh, đĩnh đạc. Một khí chất rất riêng chỉ có ở một người lính dạn dày sương gió.

 

Bố mẹ Vương kinh ngạc nhìn nhau. Mẹ Vương vội vàng phân bua: “Nguyên Gia à, chuyện này... cô chú thực sự không hề hay biết. Chưa từng có ai nói với cô chú Dư Tiểu Ngư là vợ sắp cưới của cháu cả. Nếu biết trước, dù có đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng không dám gây khó dễ cho vợ sắp cưới của cháu đâu. Cháu cứ yên tâm. Nếu cháu đã cất công đến tận đây để đòi lại công bằng, cô chú nhất định sẽ cho cháu một câu trả lời thỏa đáng!”

 

Nói đoạn, mẹ Vương đứng phắt dậy, lấy chìa khóa mở toang cánh cửa phòng Vương Hằng. Nãy giờ cậu ta vẫn áp tai vào cửa nghe lén, nên khi mẹ Vương vừa tra chìa khóa vào ổ, cậu ta đã vội vàng vặn nắm đ.ấ.m cửa, bước ra ngoài!

 

Tô Nguyên Gia lia ánh mắt lạnh lùng về phía cậu ta. Cả người Vương Hằng lập tức cứng đờ như hóa đá, không dám nhúc nhích.

 

Chứng kiến cảnh tượng này, bố Vương không kìm được tiếng thở dài ngao ngán. Chẳng trách khoảng cách giữa ông và Tô Cảnh Sơn lại lớn đến vậy. Đến cả con trai ông cũng thua xa Tô Nguyên Gia một bậc.

 

Mẹ Vương đẩy mạnh Vương Hằng một cái, miệng mắng xối xả: “Mày xem mày đã gây ra chuyện tốt đẹp gì này! Gây sự với ai không gây, lại đi chọc vào người trong cùng một đại viện. Mày làm tao mất mặt quá đi mất. Mau qua đó xin lỗi, cam đoan với anh Nguyên Gia đi. Từ nay về sau cấm tiệt mày không được bám theo Dư Tiểu Ngư nữa. Tránh xa cô ấy ra, đừng có mang thêm rắc rối cho người ta nữa!”

 

Mặt bà đỏ bừng. Kể cả lần trước Thầy Lâm đến nhà, bà cũng không cảm thấy nhục nhã ê chề đến mức này. Thử nghĩ mà xem, nếu Ngô Tuệ Lệ biết con trai bà lại đi quấy rối con dâu tương lai của bà ấy, chuyện này mà bung bét ra, nhà họ Vương làm sao còn mặt mũi nào mà nhìn mặt ai trong khu đại viện này nữa!

 

Bị mẹ đẩy, Vương Hằng lóng ngóng bước đi, tay chân cứ lóng ngóng thừa thãi, khua loạn xạ.

 

Cảnh tượng chướng mắt ấy đẩy cơn thịnh nộ của bố Vương lên đến đỉnh điểm. Ông vớ lấy tách trà trước mặt, ném thẳng vào người Vương Hằng. Mẹ Vương hét lên thất thanh. Dòng nước sôi sục văng tung tóe lên người Vương Hằng. Cậu ta lùi lại mấy bước. Tách trà rơi vỡ tan tành dưới chân cậu ta, phát ra âm thanh ch.ói tai.