Nhưng sự thật không phải vậy. Nhà họ Tô chúng cháu vô cùng vinh hạnh khi được kết giao với Dư Tiểu Ngư. Bản thân Dư Tiểu Ngư cũng không chỉ đơn thuần là một sinh viên của Đại học Trung y Thủ đô. Vương Hằng này, lúc Phạm Minh nhờ cậu để mắt tới Dư Tiểu Ngư, cậu không thắc mắc tại sao một kẻ sành sỏi ở thủ đô như hắn ta lại quan tâm đến một cô gái tỉnh lẻ hay sao?
Chưa bàn đến gia đình họ Tô, chỉ riêng ông Bạch, thầy Lâm... họ đều là những nhân vật tầm cỡ thế nào, chắc hẳn cháu không cần phải nói nhiều. Hai bác nghĩ xem, tại sao những người như họ lại sẵn sàng ra mặt bênh vực Dư Tiểu Ngư?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Câu hỏi này như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt vợ chồng nhà họ Vương. Họ giật mình thon thót, theo phản xạ nhìn về phía Vương Hằng. Nếu Tô Nguyên Gia không gợi ý, họ cũng chẳng mảy may suy nghĩ đến tình tiết này: “Phải rồi, sao Phạm Minh lại quen biết Dư Tiểu Ngư được nhỉ?”
Vương Hằng nhíu mày đáp: “Con làm sao mà biết được! Biết đâu Phạm Minh từng tán tỉnh Dư Tiểu Ngư cũng nên!”
Đang nói dở, cậu ta chợt nhớ lại lời đồn đại của mấy đứa bạn học. Họ bảo Dư Tiểu Ngư vừa mới chân ướt chân ráo vào trường đã được ông Bạch và thầy Lâm gọi lên sân khấu phát biểu trong buổi lễ khai giảng.
Sắc mặt cậu ta lập tức trở nên mất tự nhiên khi nhìn về phía Tô Nguyên Gia: “Rốt cuộc Dư Tiểu Ngư có thân thế thế nào?”
Bố mẹ Vương cũng nín thở chờ đợi câu trả lời từ Tô Nguyên Gia.
Tô Nguyên Gia khẽ cười nhạt: “Bất kể thân thế cô ấy ra sao, hôm nay cháu đã nói rõ quan điểm của mình rồi. Hai điều kiện này, hai bác buộc phải đáp ứng. Nếu không...”
Anh bỏ lửng câu nói, nheo mắt nhìn xoáy vào Vương Hằng.
Luồng sát khí tỏa ra từ người anh khiến bố Vương lạnh sống lưng. Ông hiểu rằng Tô Nguyên Gia không hề nói đùa.
“Nếu chúng tôi chỉ có thể đáp ứng được điều kiện thứ nhất thì sao?” Đột nhiên bố Vương nổi hứng muốn thăm dò. Dẫu sao ông cũng là bề trên, Tô Nguyên Gia chỉ là phận vãn bối. Lẽ nào anh ta dám bất chấp luật lệ, trở mặt với nhà họ Vương!
Tô Nguyên Gia ném cho bố Vương một cái nhìn sâu thẳm: “Chắc chú cũng rõ công việc của cháu liên quan đến lĩnh vực xử lý thông tin. Chú thử nghĩ xem, liệu nhà họ Vương có chịu nổi một cuộc điều tra toàn diện không?”
Sắc mặt bố Vương biến đổi liên tục. Ông nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, nhưng trong vài giây ngắn ngủi đó, sự chột dạ của ông đã bị phơi bày.
“Còn một điều nữa, cháu mong chú Vương đừng hiểu lầm. Đây chỉ là quyết định cá nhân của cháu, tạm thời không liên quan đến nhà họ Tô!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Nguyên Gia nở một nụ cười nhạt với họ rồi đứng lên: “Quỹ thời gian rảnh rỗi của cháu đợt này khá hạn hẹp. Nếu trước khi cháu đi làm nhiệm vụ mà vẫn chưa nhận được câu trả lời thỏa đáng, thì cháu đành nhờ các bậc trưởng bối trong gia đình đứng ra giải quyết thay. Đến lúc đó, chẳng rõ bố cháu có cho rằng cách xử lý của cháu đối với Tiểu Ngư vẫn còn quá khoan nhượng hay không!”
Bố Vương ngồi bất động tại chỗ, trong lòng như có bão tố cuộn trào. Rõ ràng Tô Nguyên Gia đang dùng chiêu "vừa đ.ấ.m vừa xoa" để uy h.i.ế.p ông. Nếu họ từ chối làm theo cách của anh ta, thì khi nhà họ Tô vào cuộc, có lẽ sẽ lại là một kịch bản hoàn toàn khác.
Vương Hằng toan lên tiếng nhưng bị mẹ Vương giữ rịt lại. Bà đứng dậy, cười giả lả: “Nguyên Gia à, nán lại thêm chút nữa đi cháu. Chắc cháu chưa dùng bữa đâu nhỉ? Hay là ở lại ăn cơm với cô chú nhé?”
Tô Nguyên Gia lắc đầu từ chối khéo: “Dạ thôi ạ. Cháu thiết nghĩ cô chú cũng cần thời gian để bàn bạc kỹ lưỡng!”
Bước đi vài bước, anh quay đầu lại dặn dò: “Chú dì cứ giữ cậu ta trong nhà. Cháu tin tưởng hai người. Chắc không cần cháu phải nhờ bộ phận gác cổng để mắt đến việc ra vào của Vương Hằng nữa đâu nhỉ?”
Nhờ gác cổng thì khác gì bêu rếu chuyện xấu ra ngoài cho thiên hạ cười chê. Danh tiếng của Vương Hằng coi như vứt xó. Mẹ Vương vội vàng xua tay: “Không cần, không cần đâu cháu. Cô sẽ trông chừng nó cẩn thận. Cháu cứ yên tâm, nó sẽ không đi đâu đâu. Cháu đừng nói gì với ai nhé, tuyệt đối đừng nói!”
“Vâng. Vậy cháu xin phép cáo từ!”
Tô Nguyên Gia sải bước dài rời khỏi nhà họ Vương.
Trên đường về, anh cố ý đi vòng qua nhà Phạm Minh. Căn nhà tối om.
Một tia sáng lạnh lẽo lướt qua đôi mắt Tô Nguyên Gia. Có vài việc đã đến lúc phải sắp xếp vào lịch trình rồi.
Anh rảo bước về nhà. Vừa đến cửa, tiếng cười nói rôm rả vọng ra từ bên trong khiến khóe môi anh bất giác cong lên. Đôi mắt vốn tĩnh lặng nay bỗng ánh lên sự dịu dàng.
Anh đẩy cửa bước vào.
Ngô Tuệ Lệ lập tức ca cẩm: “Ôi chao, cuối cùng thì con cũng vác xác về. Cả nhà đợi con mãi đấy. Sợ Tiểu Ngư đói bụng, mẹ bảo mọi người dọn cơm trước, nhưng Tiểu Ngư cứ nằng nặc đòi đợi con. Đi rửa tay mau lên. Thím Lưu, dọn hết thức ăn bày sẵn lên mâm đi thím. Ăn cơm thôi!”