Tình yêu...
Dư Tiểu Ngư lúng túng đ.á.n.h mắt sang Tô Nguyên Gia. Anh đang cúi đầu ăn cháo. Từ góc nhìn này, hàng lông mi dài rợp bóng của anh hiện rõ mồn một.
Phong cách ăn uống của anh luôn toát lên vẻ thanh lịch, điềm đạm, không hề phát ra tiếng động. Dư Tiểu Ngư chưa bao giờ nghĩ mình lại có lúc chằm chằm ngắm nhìn một người đàn ông dùng bữa say đắm đến thế.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Trùng hợp thay, cảnh tượng này đã lọt vào mắt Chu Tiệp và La Thiên Phương, những người vừa mua xong đồ ăn.
La Thiên Phương không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, thốt lên: “Người đàn ông kia chẳng phải là người đứng dưới sân ký túc xá của Tiểu Ngư tối hôm qua sao? Sáng sớm tinh mơ hai người đã rủ nhau đi ăn sáng thế này, lẽ nào tối qua Tiểu Ngư không về ký túc xá ngủ? Trời đất ơi, nhìn thế mà không phải thế! Quan hệ của họ đã tiến triển đến mức này rồi sao! Không được, tớ phải khuyên răn Tiểu Ngư mới được. Con gái con đứa không nên quá bạo dạn, kẻo sau này lại rước họa vào thân!
Ê! Chu Tiệp, đợi tớ với, hai đứa mình có nên qua đó chào hỏi một tiếng không?”
Chu Tiệp siết c.h.ặ.t khay cơm trong tay. Cậu ta không hiểu tại sao mình lại phản ứng mạnh như vậy. Hình ảnh kia như một mũi kim sắc nhọn đ.â.m thẳng vào tim cậu ta. Cậu ta không muốn nhìn, chỉ muốn chạy trốn thật xa!
La Thiên Phương hối hả đuổi theo, níu c.h.ặ.t lấy cánh tay cậu ta: “Đi thôi, đi thôi, chúng mình qua đó ăn chung cho vui. Tiện thể tớ cũng đang tò mò về đối tượng của Tiểu Ngư lắm!”
Chu Tiệp dừng bước, quay sang nhìn La Thiên Phương bằng ánh mắt lạnh lùng: “Chẳng phải cậu bảo muốn ăn sáng riêng với tôi sao?”
La Thiên Phương gật đầu lia lịa: “Đúng vậy. À, ra là cậu không muốn ngồi ăn chung với người khác ngoài tớ phải không? Sao cậu không nói sớm! Được rồi, họ ngồi một bàn, mình ngồi một bàn, nước sông không phạm nước giếng!”
Nói đến những câu cuối, khuôn mặt La Thiên Phương ửng hồng e thẹn. Cô ả cúi gằm mặt, vội vã tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Chu Tiệp lại đưa mắt nhìn xa xăm về phía hai người đang ngồi đối diện nhau đằng kia. Cậu ta phải thừa nhận rằng, đây là lần đầu tiên cậu ta được thấy Dư Tiểu Ngư nở một nụ cười rạng rỡ đến thế.
“Chu Tiệp, lại đây nào!”
Tiếng gọi của La Thiên Phương kéo cậu ta về thực tại. Cậu ta rũ mắt nhìn bát cháo và vài món ăn kèm đơn điệu trong khay cơm của mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự giễu.
——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Dư Tiểu Ngư cảm thấy hơi khó hiểu. Vừa bước chân vào phòng thí nghiệm, cô đã nhận được những ánh mắt tò mò, hóng hớt của mọi người. Lại có chuyện gì xảy ra nữa đây?
“Tiểu Ngư này, tụi này nghe phong phanh cậu có bạn trai rồi hả? Sao cậu giấu kỹ thế, chẳng thèm khoe với tụi này tiếng nào. Bữa nào dẫn cậu ấy đến ra mắt mọi người đi, để xem mặt mũi anh chàng có phước phần lọt vào mắt xanh của cô gái xuất chúng như cậu trông như thế nào!”
La Thiên Phương ồn ào hùa theo: “Người ta đẹp trai l.ồ.ng lộng, cao to vạm vỡ luôn. Đặc biệt là đôi mắt to tròn, sâu thẳm, cực kỳ cuốn hút. Ý tớ là đôi mắt của bạn trai Tiểu Ngư ấy!”
Mọi người trong phòng thí nghiệm lại được dịp trêu chọc: “La Thiên Phương, cậu cũng khá khen đấy! Trong mắt cậu mà cũng chứa được bóng dáng người đàn ông khác ngoài Chu Tiệp cơ à. Xem ra diện mạo của bạn trai Tiểu Ngư thuộc hàng cực phẩm rồi. Nhưng tớ đang tò mò, nếu đem lên bàn cân so sánh với Chu Tiệp, thì ai nhỉnh hơn nhỉ?”
Họ cứ đinh ninh La Thiên Phương sẽ không ngần ngại đáp ngay là Chu Tiệp đẹp trai hơn. Nào ngờ, cô ả lại im bặt trong vài giây.
Sau đó, cô ả tỏ vẻ đăm chiêu: “Ai đẹp trai hơn á? Khó phân thắng bại lắm. Dù sao thì hai người họ thuộc hai tuýp người hoàn toàn khác nhau, đem ra so sánh thì khập khiễng quá. Tiểu Ngư, cậu thấy tớ nói có đúng không?”
Dư Tiểu Ngư chỉ cười nhạt cho qua chuyện, không buồn đáp lời. Cô không có hứng thú đem chuyện của Tô Nguyên Gia ra làm chủ đề bàn tán với người khác.
Thấy cô lẳng lặng đeo kính bảo hộ và găng tay vào, mọi người hiểu ý cô không muốn tiếp tục chủ đề này, bèn vội vàng lảng sang chuyện khác.
Chu Tiệp bất chợt ngước lên nhìn cô. Bàn tay cậu ta bỗng dưng túa mồ hôi. Phải chăng vừa nãy, cậu ta cũng đã thầm mong đợi câu trả lời từ Dư Tiểu Ngư?
Lòng cậu ta bỗng chốc rối bời. Chu Tiệp buông chiếc nhíp đang cầm trên tay xuống.
“Tôi ra ngoài một lát!” Cậu ta lí nhí nói.
La Thiên Phương lập tức hốt hoảng nhìn cậu ta: “Sao thế? Cậu thấy khó chịu ở đâu à?”
“Hơi ngột ngạt thôi. Cậu không cần lo cho tôi đâu!” Nói xong, Chu Tiệp liếc nhìn Dư Tiểu Ngư một cái rồi bước nhanh ra khỏi phòng thí nghiệm. Lúc tháo găng tay ra, lòng bàn tay cậu ta ướt đẫm mồ hôi.
Cậu ta rửa tay sạch sẽ, rồi ra ngoài hóng gió. Nhìn những chiếc lá non mơn mởn trên cành cây đung đưa trong gió, cậu ta mím c.h.ặ.t môi.