Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 408



 

Lời nói vừa dứt, Lâm Vĩnh Nguyên sững sờ mất vài giây. Ông Bạch lắc đầu cười bất lực: "Ái chà, mới bắt đầu mà cháu đã định "cuỗm" người rồi đấy à!"

 

Lâm Vĩnh Nguyên lập tức hiểu ý, cười hiền từ. Con bé Tiểu Ngư này, quả thực rất biết cách suy nghĩ cho họ. Sắp tới, khi đám sinh viên này tốt nghiệp, chỉ riêng việc phân bổ công tác đã đủ khiến ông đau đầu. Nếu thực sự có thêm một bến đỗ mới cho họ, thì áp lực của ông sẽ vơi đi biết bao nhiêu.

 

"Haha, thế thì còn gì tuyệt vời hơn!"

 

Họ đã nghĩ cho cô nhiều như vậy, cô chắc chắn không thể để họ chịu thiệt. Huống hồ, việc hợp tác với Đại học Trung y Thủ đô có thể coi là một cú bắt tay của hai thế lực mạnh mẽ, mang lại lợi ích khổng lồ cho Bạch Hoa Đường.

 

Dư Tiểu Ngư đứng dậy, cung kính cúi gập người trước hai vị tiền bối: "Nãy giờ đùa vui vậy thôi, nhưng điều cháu thực sự muốn nói chính là lời cảm ơn chân thành nhất gửi đến hai thầy. Cảm ơn hai thầy đã luôn sát cánh giúp đỡ cháu. Các thầy cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ nỗ lực hết mình. Sau này, Bạch Hoa Đường sẽ giúp đỡ thêm nhiều bệnh nhân cần sự trợ giúp!"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Lâm Vĩnh Nguyên và ông Bạch nhìn nhau. Trong mắt họ đều ánh lên niềm vui sướng và sự tán thưởng. Đây mới chính là những nhân tài mà Đại học Trung y Thủ đô muốn vun trồng.

 

Mang trong lòng sự biết ơn, lấy việc cứu người làm sứ mệnh.

 

Trong thâm tâm, Lâm Vĩnh Nguyên hiểu rõ, Đại học Trung y Thủ đô trong một tương lai không xa sẽ càng thêm huy hoàng rực rỡ nhờ vào thế hệ trẻ đầy triển vọng này. Và đó, có lẽ là viễn cảnh mà ông mong muốn được chứng kiến nhất.

 

Không khí trong phòng thí nghiệm đang tĩnh lặng, mỗi người đều chú tâm vào công việc của mình thì đột nhiên cánh cửa bật mở.

 

Mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía cửa.

 

Vương Hằng đứng đó, nuốt khan một cái, ánh mắt ghim c.h.ặ.t về phía Dư Tiểu Ngư.

 

La Thiên Phương bước tới cạnh Dư Tiểu Ngư, khẽ giật giật tay áo cô: "Tiểu Ngư!"

 

Dư Tiểu Ngư buông ống hút xuống, quay đầu lại thì thấy mọi người đang nhìn mình. Cô nhìn ra cửa. Sao Vương Hằng lại ở đây?

 

Chẳng phải thầy Lâm bảo cậu ta đã bị đuổi học rồi sao?

 

Vương Hằng nuốt khan, vừa định mở miệng thì có tiếng nói vang lên từ phía sau.

 

"Chuyện gì thế?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Hằng cam chịu bước đến trước mặt Dư Tiểu Ngư: "Ra ngoài một lát, tôi có chuyện muốn nói với cô."

 

Dư Tiểu Ngư vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tại sao Tô Nguyên Gia lại đi cùng Vương Hằng, lại còn đến tìm cô cùng lúc nữa.

 

Cô nhìn Tô Nguyên Gia bằng ánh mắt đầy thắc mắc. Có chuyện gì thế này?

 

Tô Nguyên Gia khẽ gật đầu với cô.

 

Thấy mọi người vẫn đang nhìn chằm chằm, Dư Tiểu Ngư không muốn làm phiền mọi người làm việc nên tháo kính bảo hộ và găng tay ra, đi theo hai người họ ra ngoài.

 

Không ngờ ngoài cửa còn có người khác, một cặp vợ chồng đang đứng nói chuyện với thầy Lâm.

 

"Cảm ơn thầy Lâm thời gian qua đã chiếu cố. Thằng Vương Hằng nhà tôi đã gây ra nhiều phiền phức cho thầy, mong thầy lượng thứ. Từ nay về sau tôi nhất định sẽ quản giáo nó nghiêm ngặt!" Bố Vương cúi gằm mặt, hai tai đỏ lựng. Dạo này lời xin lỗi đã thành câu cửa miệng của ông mất rồi, haiz, nhưng ai bảo ông là bố nó chứ.

 

Lâm Vĩnh Nguyên vỗ vỗ vai ông, an ủi: "Bậc làm cha làm mẹ ai chẳng muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con cái. Nhưng chúng ta đâu ngờ được rằng, chỉ cần bản chất đứa trẻ không xấu, được uốn nắn đúng hướng thì dù đi con đường nào cũng sẽ phát triển tốt thôi! Anh chị cũng đã hao tâm tổn trí nhiều rồi!"

 

Những lời này đ.á.n.h trúng tim đen của bố mẹ Vương. Họ thực sự muốn trải sẵn một con đường quan lộ thênh thang cho con trai, ngờ đâu mọi chuyện lại đi chệch hướng hoàn toàn.

 

Dư Tiểu Ngư đi cạnh Tô Nguyên Gia, nói nhỏ: "Chuyện gì thế anh?"

 

Tô Nguyên Gia dùng ánh mắt trấn an: "Vương Hằng đến xin lỗi em đấy."

 

"Xin lỗi á?"

 

Dư Tiểu Ngư chưa kịp đợi Tô Nguyên Gia giải thích thêm thì một bóng người đột ngột lao tới nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.

 

"Cháu là Dư Tiểu Ngư đúng không? Nguyên Gia thật có phúc, cháu Tiểu Dư trông xinh xắn quá. Vừa nãy nghe thầy Lâm nói thành tích học tập của cháu cũng thuộc hàng top, sau này chắc chắn sẽ là rường cột của đất nước. Chẳng bù cho thằng Vương Hằng nhà bác, suốt ngày chỉ biết lêu lổng, chẳng làm nên trò trống gì, lại còn dám mạo phạm cháu. Cháu Tiểu Dư à, là do bác không biết dạy con, bác thực sự xin lỗi cháu. Bác không ngờ nó lại khốn nạn đến thế. Cái thằng ranh con này, còn không mau qua đây xin lỗi cháu Tiểu Dư!"

 

Mẹ Vương trừng mắt nhìn Vương Hằng với vẻ hận rèn sắt không thành thép. Trước khi đến, bà cứ nghĩ Dư Tiểu Ngư này hoặc là người tài giỏi, hoặc là cô gái xinh đẹp, nhưng không ngờ cô bé này lại vẹn toàn cả hai bề. Vừa nãy thấy cô bé đi cùng Tô Nguyên Gia, bà cứ mải mê ngắm nhìn mà suýt quên mất mục đích chính của chuyến đi hôm nay.