Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 410



 

Vương Hằng hừ lạnh một tiếng: "Có gì ghê gớm đâu. Mẹ cứ chờ xem, không chừng ngày nào đó con lại rước về một cô vợ còn tốt gấp vạn lần Dư Tiểu Ngư. Đến lúc đó mẹ chỉ việc hưởng phúc thôi!"

 

Gương mặt mẹ Vương rạng rỡ hẳn lên: "Mày có chí hướng thế là tốt. Mày cứ vào bộ đội cố gắng phấn đấu, bố mày vẫn sẽ tìm cách kéo mày về vào thời điểm thích hợp. Đến lúc đó, khoan bàn chuyện khác, ít ra cũng tìm được một cô gái môn đăng hộ đối trong giới nhà mình."

 

Bố Vương nghe vậy liền cười khẩy: "Nhìn cái bộ dạng của nó đi, không tu chí rèn luyện mà làm nên trò trống gì thì làm sao có cô gái đàng hoàng nào để mắt tới. Nó mà cứ lêu lổng như thế này, đừng nói là tìm người tốt hơn Dư Tiểu Ngư, căn bản là không có cơ hội nào cả! Hai mẹ con bà còn rảnh rỗi mà tơ tưởng chuyện viển vông.

 

Vương Hằng, những lời mẹ mày nói tao khuyên mày đừng có tin. Mày vào quân đội, nếu còn ôm ảo vọng tao sẽ lót đường sẵn cho mày thì mày nhầm to rồi! Tao sẽ không giúp mày nữa đâu. Mấy ngày nay, cái mặt già này của tao đã bị mày làm cho bẽ mặt hết rồi!"

 

Vương Hằng định cãi lại nhưng bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của mẹ. Mẹ Vương vội vàng xoa dịu: "Thôi nào, may mà chuyện này đã giải quyết êm xuôi. Vương Hằng à, bố mày tuy lời lẽ khó nghe nhưng cũng vì muốn tốt cho mày thôi. Sau này mày phải nhớ lấy bài học này, chọn bạn mà chơi, mắt phải tinh lên một chút. Cái ngữ người phẩm hạnh tồi tệ như Phạm Minh thì tốt nhất đừng có dây vào, kẻo lại bị tiêm nhiễm thói hư tật xấu. Mày xem lần này đi, nếu không bị nó xúi giục, mày đâu có phạm sai lầm. Mẹ hy vọng mày sẽ khắc cốt ghi tâm..."

 

Hừ, Phạm Minh á?

 

Thấy kết cục của mình thê t.h.ả.m thế này, Phạm Minh chắc chắn cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Vương Hằng không nhịn được quay đầu nhìn về phía tòa nhà phòng thí nghiệm. Ngoài hành lang có một bóng người đang đứng. Dù khoảng cách khá xa, không nhìn rõ mặt, nhưng cậu ta có thể mường tượng ra biểu cảm trên gương mặt ấy lúc này.

 

Tô Nguyên Gia là người cực kỳ bênh vực người nhà, anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho Phạm Minh.

 

Cứ chờ xem.

 

——

 

"Có gì muốn hỏi thì cứ hỏi đi!"

 

Ở tầng hai của nhà ăn, Tô Nguyên Gia vừa lấy nước nóng tráng bát đũa cho Dư Tiểu Ngư vừa nói.

 

Dư Tiểu Ngư lắc đầu: "Em không có gì để hỏi cả."

 

Tô Nguyên Gia bật cười khẽ, xếp lại bát đũa đã tráng sạch ra trước mặt cô: "Được rồi, bao giờ muốn hỏi thì hỏi."

 

Dư Tiểu Ngư khẽ c.ắ.n môi dưới, nhìn thẳng vào mắt Tô Nguyên Gia với ánh mắt điềm tĩnh: "Anh sắp phải đi làm nhiệm vụ à?"

 

"Thầy Hiệu trưởng Lâm kể với em rồi à?"

 

Đúng vậy.

 

Lồng n.g.ự.c Dư Tiểu Ngư có chút bức bối, chẳng hiểu sao lại có cảm giác này.

 

Đúng lúc này, món ăn đầu tiên được bưng lên.

 

Tô Nguyên Gia cầm đũa gắp thức ăn cho cô: "Em nếm thử xem, món rau trộn này trông có vẻ ngon đấy, ăn cho khai vị."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dư Tiểu Ngư liếc nhìn anh một cái, lại hỏi: "Lần này đi bao lâu?"

 

"Chưa rõ, nhiệm vụ bảo mật. Nhưng em yên tâm, anh nhất định sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân."

 

Dư Tiểu Ngư lúc này mới cầm đũa lên bắt đầu dùng bữa: "Kỳ nghỉ hè em sẽ về quê một chuyến, em sẽ thay anh gửi lời hỏi thăm đến ông bà nội."

 

"Ừ, gửi lời hỏi thăm của anh đến hai bác luôn nhé."

 

Dư Tiểu Ngư ngước lên nhìn anh, mấp máy môi, dưới sự khích lệ trong ánh mắt anh, cô cuối cùng cũng lên tiếng.

 

"Vừa nãy anh nói gì, không được nuốt lời đâu đấy!"

 

Tô Nguyên Gia: ?

 

Dư Tiểu Ngư có chút gấp gáp: "Anh bảo anh sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân! Anh không được nuốt lời. Nếu anh lại bị thương nữa, em sẽ không lặn lội ngàn dặm xa xôi đến cứu anh nữa đâu!"

 

Tô Nguyên Gia nghe vậy, ánh mắt ngập tràn ý cười.

 

"Anh hiểu rồi, mùa hè đến rồi, em sợ nắng đen da, không muốn chạy lung tung chứ gì."

 

Dư Tiểu Ngư không ngờ anh lại đáp trả như vậy, bực mình c.ắ.n môi, cái đó chỉ chiếm một phần rất nhỏ thôi được chưa!

 

Thấy vẻ mặt có phần ấm ức của cô, Tô Nguyên Gia không nhịn được đưa tay xoa xoa đầu cô, thở dài không thành tiếng.

 

"Anh hiểu mà. Tục ngữ có câu, quá tam ba bận. Em đã cứu anh nhiều lần rồi, mạng sống của anh cũng có một nửa là của em."

 

Gương mặt Dư Tiểu Ngư lập tức ửng đỏ. Thật trùng hợp, câu nói này lại lọt vào tai người phục vụ đang bưng món ăn lên. Dư Tiểu Ngư cúi gằm mặt xuống, không dám ngẩng lên nhìn ai.

 

Đợi người phục vụ đi khuất, cô mới lập tức ngẩng lên trừng mắt nhìn Tô Nguyên Gia!

 

"Anh nói lung tung cái gì thế! Bao nhiêu người đang nhìn kìa!"

 

Thấy cô thoát khỏi tâm trạng ủ dột ban nãy, đôi mắt sáng lấp lánh, hai má ửng hồng, Tô Nguyên Gia lại nhịn không được xoa đầu cô.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

"Nhỏ tiếng thôi, anh hiểu mà!"

 

Kỳ nghỉ hè đã đến gần, mọi người đều vô cùng háo hức, mặc dù cũng có khá nhiều sinh viên vì tiếc tiền tàu xe nên không có dự định về quê.