Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 413



 

Người phụ nữ mua xong đồ, lại rối rít cảm ơn Tiểu Ngư rồi dắt tay cậu con trai rời đi.

 

Dư Tiểu Ngư nhìn theo bóng dáng người phụ nữ, rồi lại hướng ánh mắt về phía cô nhân viên trẻ tuổi, cất giọng rành rọt: "Thủ đô là một thành phố lớn với lòng bao dung rộng mở, nơi đây đón nhận rất nhiều người từ tứ xứ đổ về. Nói rộng ra, nơi cô đang làm việc chính là bộ mặt của thành phố này. Cô đại diện cho hình ảnh của nơi đây. Nói hẹp lại, cô chính là hiện thân cho hình ảnh của con người thủ đô. Cô hy vọng người khác khi nhớ về cô, họ sẽ dành những lời khen ngợi hay là những lời chê bai?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Giả Hồng vừa bước vào cửa hàng, định đi xếp hàng mua nước ô mai, lúc này xách đồ chạy tới tìm hai người. Vừa hay nghe trọn vẹn câu nói ấy, lại nhìn thấy khung cảnh căng thẳng trước mắt, cô nàng không khỏi rón rén kéo tay áo Trang Yến Yến, mấp máy môi hỏi: "Có chuyện gì thế?"

 

Trang Yến Yến mặc kệ cô nàng, vẫn đăm đăm nhìn cô nhân viên bán hàng trẻ tuổi kia.

 

Cô nhân viên rốt cuộc da mặt mỏng, bị nói trúng tim đen nhưng cũng chẳng dám cãi tay đôi với nhóm Dư Tiểu Ngư ngay tại trận. Cô ta đành hậm hực ôm cục tức, mặt đỏ gay gắt, quay ngoắt người bỏ đi.

 

Một vài vị khách đứng cạnh chứng kiến toàn bộ sự việc không khỏi giơ ngón tay cái tán thưởng Dư Tiểu Ngư: "Cô bé nói đúng lắm!"

 

"Chuẩn luôn. Phải chi mấy cô nhân viên này cũng có suy nghĩ thấu đáo như vậy thì tốt biết mấy. Tôi vào mua đồ mà chả dám hé răng hỏi han gì, cứ sợ bị người ta lườm nguýt, khinh khỉnh. Đồng chí này, cô là người gốc ở đây à?"

 

Dư Tiểu Ngư lắc đầu, mỉm cười: "Tôi cũng là người từ nơi khác đến. Nhưng trước hết, tôi là người Trung Quốc. Đứng trên mảnh đất này, tất cả chúng ta đều bình đẳng như nhau."

 

Động tĩnh ở đây đã thu hút sự chú ý của người quản lý ca trực. Ông bước tới, nghe được lời Dư Tiểu Ngư nói, lại nghe thêm vài lời xì xầm của nhân viên bán hàng khác, trong lòng cũng lờ mờ đoán được sự tình.

 

Ông vỗ tay tán thưởng, bước đến bên cạnh Dư Tiểu Ngư: "Vị nữ đồng chí này nói rất chí lý. Chúng ta đều là con Lạc cháu Hồng, cùng chung sống trên một mảnh đất, lại càng phải đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau. Tôi là quản lý ca trực ở đây, họ Trần. Tôi đã nắm rõ sự việc xảy ra hôm nay. Mong mọi người cứ yên tâm, sau chuyện này, tôi nhất định sẽ tăng cường công tác giáo d.ụ.c tư tưởng cho nhân viên. Mọi người cũng có thể cùng nhau giám sát. Tôi xin đảm bảo, những chuyện tương tự sẽ tuyệt đối không bao giờ tái diễn nữa!"

 

Nói xong, ông gập người cúi chào đám đông.

 

Ông chỉ đạo vài nhân viên bán hàng hướng dẫn mọi người tiếp tục mua sắm. Thấy người quản lý đã đứng ra cam đoan, đám đông cũng nguôi ngoai, dần dần giải tán. Nhóm Dư Tiểu Ngư cũng chuẩn bị ra về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Mấy vị nữ đồng chí xin dừng bước!" Quản lý Trần vội vàng gọi với theo họ.

 

Giả Hồng tưởng ông ta muốn gây sự, lập tức đứng chắn trước mặt Tiểu Ngư, nhìn quản lý Trần bằng ánh mắt cảnh giác, lấy hết can đảm nói: "Ông định làm gì? Nhân viên của ông làm sai, chúng tôi lên tiếng bất bình, chẳng lẽ giờ lại không cho chúng tôi đi à?"

 

Trang Yến Yến cũng đề cao cảnh giác nhìn chằm chằm quản lý Trần.

 

Quản lý Trần thấy các cô gái hiểu lầm, vội xua tay phân trần: "Tôi nào dám giữ các cô lại làm khó dễ gì. Chỉ là tôi thấy những lời đồng chí đây vừa nói rất có lý. Tôi cố ý ra đây để gửi lời xin lỗi đến cô ấy. Thay cho lời tạ lỗi chân thành, tôi muốn biếu các cô chút bánh mứt mới ra lò của cửa hàng để dùng thử, cũng coi như lời cảm ơn các cô vì đã trượng nghĩa lên tiếng ban nãy."

 

Giả Hồng không ngờ sự việc lại rẽ sang hướng này. Sự căng thẳng ban nãy lập tức tan biến, nhường chỗ cho vẻ bẽn lẽn, hai má cô đỏ ửng: "Ra là vậy à, sao ông không nói sớm. Tôi lại tưởng ông định giở trò lưu manh với chúng tôi cơ."

 

"Cô gái khéo lo xa. Giữa thanh thiên bạch nhật, người qua kẻ lại tấp nập thế này, tôi có ăn gan hùm mật gấu cũng chẳng dám làm càn đâu!" Quản lý Trần dở khóc dở cười đáp lại.

 

Nói đoạn, ông gọi một nhân viên bán hàng lại, dặn dò nhỏ vài câu. Cô nhân viên mỉm cười với nhóm Dư Tiểu Ngư rồi quay lại quầy, gói ghém một ít bánh mứt.

 

Dư Tiểu Ngư mỉm cười: "Ông không cần lo chúng tôi sẽ đem chuyện này rêu rao ra ngoài. Chỉ cần nhân viên của cửa hàng không còn thái độ phân biệt đối xử như vậy nữa, thì chắc chắn sẽ không ảnh hưởng gì đến việc kinh doanh của cửa hàng đâu."

 

Quản lý Trần cười trừ. Ông không ngờ cô gái trẻ này lại có đôi mắt tinh tường đến vậy, chỉ liếc qua đã nhìn thấu tâm can ông.

 

"Vâng, vâng, chắc chắn rồi. Sau chuyện này, tôi sẽ chấn chỉnh lại tư tưởng của nhân viên một cách nghiêm ngặt." Ông vừa nói vừa vội vàng nhận lấy những gói bánh mứt mà nhân viên vừa chuẩn bị xong, đưa cho mỗi cô một gói.