Tôi Ở Thập Niên 70 Trồng Tiên Thảo

Chương 417



 

Dư Tiểu Ngư lắc đầu từ chối: "Không cần đâu chú. Cứ thực hiện theo đúng quy trình phân phối sản phẩm mới như trước nay là được rồi ạ."

 

Dù Diêu Khải Minh không hiểu rõ ý đồ sâu xa của Tiểu Ngư, nhưng ông hoàn toàn tin tưởng vào quyết định của cô, tin tưởng vào thương hiệu Bạch Hoa Đường. Bởi lẽ từ trước đến nay, chưa một sản phẩm nào của Bạch Hoa Đường khiến người dùng phải thất vọng.

 

——

 

Vào ngày các sản phẩm mới của Bạch Hoa Đường chính thức lên kệ tại các phòng t.h.u.ố.c Đông y, một cảnh tượng quen thuộc lại tái diễn: Hàng dài người xếp hàng chật kín bên ngoài.

 

Đúng 8 giờ sáng, nhân viên phòng t.h.u.ố.c dán thông báo trước cửa.

 

Thông báo ghi rõ: Sản phẩm mới ra mắt - Thuốc xịt muỗi đặc hiệu. Giá bán: 3 đồng/chai.

 

"Thuốc xịt muỗi á? Bôi cái này vào là muỗi không đốt nữa à?"

 

"Nhà có muỗi là do vệ sinh không sạch sẽ thôi. Nhà tôi làm gì có con muỗi nào. Mắc màn cẩn thận, bật quạt mát rượi, đêm nào tôi cũng ngủ ngon lành cành đào. Thuốc xịt muỗi này đối với tôi vô dụng."

 

Nhưng lọt thỏm giữa đám đông, một nữ đồng chí trẻ tuổi vừa nhìn thấy thông báo, đôi mắt đã sáng rực lên như bắt được vàng.

 

"Chị ơi, chị không mua t.h.u.ố.c xịt muỗi đúng không? Chị mua giúp em một chai được không? Mỗi người chỉ được giới hạn mua một chai thôi!" Tống Vân Phương năn nỉ người phụ nữ vừa nãy nói không cần mua.

 

Người phụ nữ kia đ.á.n.h giá Tống Vân Phương từ đầu đến chân: "Nhìn cô em cũng sạch sẽ, gọn gàng, sao lại hút muỗi thế? Cùng lắm thì xức tí 'nước hoa chưng cất' (Hoa Lộ Thủy) là xong, cần gì phải tốn tiền mua cái t.h.u.ố.c xịt muỗi này."

 

Thấy người phụ nữ hiểu lầm, Tống Vân Phương vội vàng giải thích: "Em mua cho chồng em đấy chị ạ. Anh ấy làm ở Viện Khoa học Nông nghiệp, thường xuyên phải tiếp xúc với cây cỏ, thực vật. Chị cũng biết rồi đấy, ở đâu có cây cối um tùm thì ở đó nhung nhúc muỗi. Trước đây em hay mua miếng dán chống muỗi cho anh ấy. Nhưng dạo này trời nóng bức, mồ hôi nhễ nhại, miếng dán toàn bị bong ra. Nhiều lúc rớt lúc nào anh ấy cũng chẳng hay. Chiều về đến nhà, trên người nổi đầy những nốt muỗi đốt đỏ lựng. Đàn ông họ xuề xòa không để ý, chứ em nhìn xót ruột lắm. Còn 'nước hoa chưng cất' á? Nghĩ cũng đừng nghĩ. Anh ấy ghét cái mùi nồng nặc đó lắm!"

 

Nghe xong, người phụ nữ mới hiểu ra ngọn ngành: "Ra là thế. Chồng em làm việc vất vả bên ngoài, bị muỗi đốt ngứa ngáy khó chịu lắm. Vậy thì phải mua thôi."

 

"Đúng rồi chị. Nên em mới định mua thêm vài chai tích trữ. Mùa hè mới chỉ bắt đầu thôi. Sản phẩm của Bạch Hoa Đường chị cũng biết rồi đấy, muốn mua cũng trầy trật lắm!"

 

Người phụ nữ nhẩm tính trong đầu. Gia đình, họ hàng của chị đúng là không ai có nhu cầu sử dụng loại t.h.u.ố.c xịt muỗi đặc hiệu này. Chị liền gật đầu đồng ý giúp.

 

"Được rồi, cô em đưa tiền đây cho chị!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tống Vân Phương mừng rỡ rối rít cảm ơn: "Em cảm ơn chị nhiều lắm! Chị tốt bụng quá!"

 

Cũng có người hớn hở vì may mắn mang dư tiền, vừa vặn đủ để mua thêm loại t.h.u.ố.c xịt muỗi này.

 

Tin tức nhanh ch.óng lan truyền. Rất nhiều đồng chí có cùng hoàn cảnh như Tống Vân Phương cũng đổ xô đến xếp hàng chờ mua.

 

Đến tối, tin tức bán hàng bùng nổ được truyền về xưởng d.ư.ợ.c Bạch Hoa Đường. Diêu Khải Minh vui sướng đến mức cười không thấy Tổ quốc đâu.

 

"Thế nào, Lý Lệ? Giờ cô còn lo lắng nữa không?"

 

Bản thân Lý Lệ cũng không ngờ tình hình tiêu thụ lại khả quan đến thế: "Hết lo rồi ông ạ. Ngày mai tôi sẽ lên đường đi công tác thu mua thêm ngải cứu."

 

Cùng lúc đó, chai t.h.u.ố.c xịt muỗi này cũng được chễm chệ đặt trên bàn làm việc của Tỉnh trưởng Tề Thư Tần.

 

"Thưa Tỉnh trưởng, đây là sản phẩm t.h.u.ố.c xịt muỗi đặc hiệu mới ra lò của Bạch Hoa Đường ngày hôm nay. Không màu, không mùi. Nghe những người đã dùng thử nhận xét thì hiệu quả của nó đỉnh lắm ạ. Bôi vào một cái là muỗi tránh xa ba thước, không hề có một vết muỗi đốt nào. Hơn nữa, nó thực sự không hề có chút mùi vị nào. Mọi người ai cũng kháo nhau rằng, loại t.h.u.ố.c xịt muỗi này cùng với kẹo bạc hà chính là hai 'bảo bối' không thể thiếu trong công việc!"

 

Tiểu Trương - cậu thư ký - cười tươi rói, đứng một bên báo cáo tình hình.

 

Tề Thư Tần cầm chai t.h.u.ố.c lên ngắm nghía. Kích thước vừa vặn trong lòng bàn tay, rất tiện lợi để mang theo bên người.

 

"Cậu vội vàng thế làm gì? Để đến sáng mai báo cáo cũng được mà."

 

Tiểu Trương gãi gãi mũi, cười trừ: "Chẳng phải cháu muốn Tỉnh trưởng được trải nghiệm món đồ tốt này sớm nhất có thể sao. Đúng lúc tối nay ngài đi chạy bộ, mang theo dùng thử là chuẩn bài luôn ạ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Tề Thư Tần liếc nhìn cậu ta một cái: "Được rồi, tôi sẽ dùng thử xem hiệu quả có thần thánh như lời đồn không."

 

"Tỉnh trưởng ơi, ngài không tin cháu thì cũng phải tin tưởng thương hiệu Bạch Hoa Đường chứ. Đồ của Bạch Hoa Đường sản xuất ra, có bao giờ là đồ rởm đâu!"