"Chà, cao lớn phổng phao thế này cơ à!"
Cô không kìm được đưa tay ướm thử chiều cao của Dư Sanh, rồi so sánh với chính mình. Cậu bé giờ đã cao hơn cô một cái đầu.
Trương Hỉ Mai tiếp lời: "Chứ còn gì nữa. Bộ quần áo mua mùa hè năm ngoái, năm nay lôi ra mặc đã cộc cũn cỡn rồi. Mẹ phải may cho em nó mấy bộ mới đấy."
Dư Sanh gãi gãi đầu, cười bẽn lẽn: "Cao lên là tốt mà mẹ, giá như em có thể cao bằng anh Nguyên Gia thì tuyệt biết mấy."
"Chắc chắn là được rồi. Em còn đang tuổi ăn tuổi lớn, kiểu gì chả cao thêm nữa." Dư Tiểu Ngư vỗ vỗ vai em trai khích lệ: "Nhớ ngủ đủ giấc, vận động nhiều vào, và ăn uống đầy đủ chất dinh dưỡng nhé."
Dư Kiến Thành cười tươi rói, bưng đĩa dưa hấu vừa được ngâm nước giếng mát lạnh ra: "Chắc con khát nước rồi, ăn miếng dưa giải khát đi con!"
Trương Hỉ Mai cũng bưng chậu nước từ ngoài vào: "Ông này lẩn thẩn thật, Tiểu Ngư vừa đi đường xa về, phải rửa tay sạch sẽ đã chứ."
Dư Tiểu Ngư cười cười: "Tay thì con sẽ rửa, mà dưa thì con cũng ăn. Mọi người đang ngủ trưa à? Giờ thức giấc thế này, chiều đi làm có bị buồn ngủ không ạ?"
"Không sao, không sao đâu con. Thấy con về là bố mẹ vui quên cả mệt mỏi rồi. Chiều đi làm lại càng có tinh thần làm việc hăng say hơn ấy chứ!" Trương Hỉ Mai hồ hởi đáp.
Dư Tiểu Ngư rửa tay, rửa mặt mũi cho mát mẻ, rồi ngồi xuống bàn cùng gia đình thưởng thức dưa hấu mát lạnh, rôm rả trò chuyện.
"Chuyến này con về chơi được bao lâu?"
Dư Tiểu Ngư nhả hột dưa, ngước lên thấy ánh mắt mong chờ của mọi người. Cô đặt hột dưa xuống bàn: "Con sẽ ở nhà chơi cho đến lúc sát ngày nhập học mới lên trường ạ!"
"Thật thế hả con? Thế thì tuyệt quá rồi." Trương Hỉ Mai vui sướng ra mặt.
Hàn huyên thêm một lúc, Dư Tiểu Ngư sợ bố mẹ chiều đi làm bị mệt nên lấy cớ buồn ngủ, giục mọi người tranh thủ chợp mắt thêm một lát.
Không ngờ cô lại lăn ra ngủ say sưa một giấc thật dài.
Đến khi tỉnh dậy, cô có cảm giác như mình đã ngủ qua một thế kỷ.
Căn nhà vắng lặng không một bóng người, Dư Sanh cũng chẳng thấy đâu. Cô đưa tay vuốt mặt, liếc nhìn đồng hồ. Ôi trời, ngủ kỹ gớm, đã 3 giờ chiều rồi cơ à.
Dư Tiểu Ngư mở cửa bước ra ngoài hành lang nhìn xuống sân. Dư Sanh đang cùng mấy cậu bạn hàng xóm chơi bóng rổ dưới khoảng sân phía cuối. Cô chống tay lên lan can, nhìn bọn trẻ mồ hôi nhễ nhại tranh bóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thảo nào vọt lên cao thế kia. Suốt ngày chạy nhảy, vận động rèn luyện thể lực thế này thì không cao mới lạ?
Dư Tiểu Ngư vươn vai sảng khoái. Chợt cô thèm ăn món mì lạnh (Lương bì) da diết. Thời gian vẫn còn sớm, tối nay cô sẽ trổ tài làm món mì lạnh đãi cả nhà.
Lấy bột mì ra nhào nặn cẩn thận cho đến khi khối bột mịn màng, dẻo dai.
Tiếp đến, cô vào không gian lấy nước sạch rửa đi rửa lại khối bột. Dòng nước mát lạnh mơn man da thịt thật dễ chịu. Cuối cùng, khi chỉ còn lại phần căn bột (mì căn), Dư Tiểu Ngư vo tròn lại rồi hấp chín.
Cô để chậu nước bột mì lắng xuống, chờ phần bột và nước tách lớp hoàn toàn.
Sau đó, cô lấy từ trong không gian ra vài quả dưa chuột, thái sợi mỏng để lát nữa trộn kèm với mì lạnh.
Mọi công đoạn chuẩn bị đã hoàn tất. Cô cầm quả cà chua vừa ăn vừa thong thả bước xuống lầu dạo mát.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Ơ kìa, Tiểu Ngư đấy à! Cháu về từ lúc nào thế?"
Một bác hàng xóm nhận ra cô liền đon đả cất tiếng chào.
"Cháu chào bác ạ. Dạ, cháu mới về tới hồi trưa nay thôi ạ."
"Ái chà chà, Tiểu Ngư nhà ta đây mà. Bác cứ tưởng đợt nghỉ hè này cháu không về thăm nhà nữa. Trông kìa, đi học trên thủ đô về có khác, da dẻ mịn màng, trắng hồng rạng rỡ, xinh gái hẳn ra!"
Lại một cô hàng xóm khác xen vào. Dư Tiểu Ngư chỉ biết cười trừ: "Bác cứ nói quá, làm gì đến mức ấy ạ."
"Bác nói có sai chữ nào đâu. Mấy cái mỹ phẩm của xưởng Bạch Hoa Đường nhà cháu tốt thế cơ mà. Bác hỏi thật nhé, cháu làm Xưởng trưởng, dùng mấy thứ bôi trét lên mặt đấy có phải tẹt ga, không bị giới hạn số lượng không?"
Dư Tiểu Ngư vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng trong lòng lại thấy hơi cấn cấn. Dù vậy, cô vẫn điềm đạm đáp: "Làm gì có chuyện đó ạ. Hàng hóa trong xưởng đều là tài sản của Nhà nước, cháu đâu dám tùy tiện lấy dùng. Cháu cũng giống mọi người thôi, muốn dùng thì phải tự bỏ tiền túi ra tiệm t.h.u.ố.c Đông y mà mua ạ."
"Thật thế á? Cháu là Xưởng trưởng cơ mà, sao lại không có chút đặc quyền nào chứ?" Bà cô kia rõ ràng không tin, tỏ vẻ nghi ngờ ra mặt. Xưởng trưởng oai phong lẫm liệt thế cơ mà, lẽ nào lại không chấm mút được chút "bổng lộc" nào.
Dư Tiểu Ngư khẽ nhếch mép cười nhạt: "Bác nghĩ cháu là người thế nào ạ? Bác ơi, cháu đang có việc gấp cần tìm em trai cháu nhờ đi mua chút đồ. Cháu xin phép không hầu chuyện bác được nữa ạ."